Truyện: Vẽ Màu Tình Yêu Dành Cho Em

Tác giả: Laputa94
Tình trạng: Đang viết.
Cập nhật: Chap 37 – 38
Post bởi: WapSo1.Me

**********************


Chương 1: Trở về

- Máy bay sẽ hạ cánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất trong ít phút nữa. Kính mong hành khách chú ý…
Đã từ rất lâu tôi mới được trở về lại quê hương, trở về với những con sông xanh uốn lượn qua những cánh đồng vàng đang thơm mùi lúa chín. Nhìn trên cao, những ngôi nhà san sát nhau của thành phố Sài Gòn gợi cho tôi một màu của nỗi nhớ.
Tôi được cho đi du học sang Úc vào rất nhỏ, nếu nhớ không lầm là chỉ mới 11 tuổi thì tôi đã cùng bác Hai đi sang nơi đất khách để học. Lúc đó tôi còn nhỏ nên khi được nghe đi nước ngoài thì vô cùng vui vẻ mà chấp nhận. Ngày tôi xa quê hương mà không rơi một giọt nước mắt nào.
Thời gian cứ trôi qua khi tôi ở bên một châu lục khác, một khí hậu, một lối sống hoàn toàn khác với Việt Nam. Cứ thế, càng lớn lên theo thời gian thì nỗi nhớ quê hương trong tôi càng lớn. Hai ngày trước bố tôi có gọi sang bảo:
- Con muốn về Việt Nam không?
- Có ạ! – Tôi suy nghĩ hồi lâu rồi trả lời qua đường dây điện thoại.
- Ừ, bố đã kêu bác Hai thu xếp thủ tục cho con rồi, ngày mai con có thể lên máy bay rồi về đây thôi.
- Nhưng mà sao bố lại quyết định như vậy ạ?
- À à, gia đình nhớ con đó mà. Con về đây học tiếp cấp ba cũng được.
- Vâng !.
Một cuộc điện thoại ngắn ngủi trong vài phút ấy đã thay đổi đột ngột con người, lối sống và cuộc sống của tôi chỉ trong một đêm. Và giờ đây, khi máy bay từ Sydney trở về Thành Phố Hồ Chí Minh chỉ còn vài phút nữa là hạ cánh.
Đẩy số hành lí qua cửa, tôi dáo dác tìm mẹ tôi đang ở đâu. Dáng người phụ nữ cao cao, thanh mảnh đang vẫy tay chào tôi và trên gương mặt vẫn là cặp kính râm to đùng để che đôi mắt đang đẫm lệ của mẹ tôi. Tôi bước tới dần, dang rộng vòng tay ôm lấy mẹ :
- Thằng quỷ, tưởng con không nhận ra mẹ luôn chứ.
- Hè, ngày nào mà mẹ không chat bằng webcam với con. Sao con quên khuôn mặt mẹ yêu được chứ.
- Đi bao năm mà cái miệng vẫn còn dẻo quẹo à.
- Hì.
Mẹ phủ đẩy hành lí cùng tôi ra taxi, chiếc xe từ từ lăn bánh đi vòng quanh Sài Gòn.
- Nãy mẹ cứ tưởng là thằng nào tới ôm nhầm mẹ chứ.
- Hì, còn con thì cứ tưởng ôm nhầm cô nào.
- Trời.
Cả mẹ và tôi đều ôn lại chuyện xưa, ôn lại những năm tháng mà tôi chưa xa nơi đây, một mảnh đất mến yêu nơi tôi lớn.
Xe chạy vòng qua chợ Bến Thành luôn tấp nập, chạy qua Bến Nhà Rồng nơi Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước, chạy qua Nhà Thờ Đức Bà vẫn còn rợp bóng bồ câu. Hay Dinh Độc Lập vẫn hình ảnh hào hùng của ngày xưa. Nhưng có lẽ điều làm tôi nhớ nhất chỉ là những quán cafe lụp xụp dưới những ngôi nhà, tiếng rao bánh mì Sài Gòn vẫn vang lên, hay những gánh hàng rong đang đậu trên vỉa hè. Tất cả sao thân thương, tất cả như gợi nhớ về một mảnh đất tuổi thơ. Tuy cũng có chút đổi thay.
Bổng chiếc xe đổi hướng về phía con đường hướng ra ngoại ô thành phố, khung cảnh nơi đây bắt đầu lạ dần trong mắt tôi. Khi còn bé, tôi chỉ loanh quanh trong xóm cùng lũ bạn, thỉnh thoảng thì đi vòng quanh Sài Gòn cho nhớ hết những con đường như mê cung chứ chưa từng đặt chân ra khỏi đất Sài Gòn như bây giờ. Tôi quay sang hỏi mẹ :
- Ủa mẹ, nhà mình ở quận Bình Thạnh mà, sao lại đi đường này.
- Nhà mình chuyển rồi con, bố mẹ đã già nên chọn nơi nào yên tĩnh để dưỡng già thôi con ạ.
- Còn công ty, công việc của bố thì sao.
- Bố con giao chức giám đốc cho anh Quân con bác Hai rồi. Giờ ổng làm chủ tịch công ty của cả dòng họ nên áp lực nhiều lắm. Nên chọn ra ngoại ô cho yên tĩnh, lâu lâu mới đi vô công ty để họp cổ đông thôi.
- Vâng. Cũng lâu rồi con chưa gặp anh Quân.
- Nó cũng nhắc con mãi thôi. Giờ nghe tin con về, chắc mai là nó tức tốc chạy xuống đây ngay thôi.
- Cái tính nóng vội của anh Quân vẫn không sửa được mẹ nhỉ ?
- Ừa, nó vẫn nóng nảy, bộp chộp lắm con.
Chiếc xe taxi dừng trước một căn nhà vô cùng rộng lớn, trước mặt tôi là ngôi nhà cũng ngang bằng cỡ biệt thự với vườn cây ăn quả vô cùng xum xuê, nhìn là muốn mê.
- Mình có đi nhầm nhà không hả mẹ ?
- Không đâu, nhà mình đấy.
- Trời, con không ngờ luôn, đi bốn năm rồi về mà giờ nhà mình to giữ vậy.
- Thôi vô nhà đi con, bố con chắc mong lắm.
- Vâng.
Đi qua khu vườn đầy ấp trái cây, nào là mận, nào là xoài, nào là vú sữa… đủ loại hết. Tôi biết tất cả các loại cây này đều do một tay bố tôi trồng cả vì bố tôi rất thích cây ăn quả. Vì người xuất thân từ miền Tây mà.
Đậu trên sân, chiếc Audi R8 đang được một anh nào đó rửa. Tôi quay sang hỏi mẹ :
- Ai vậy mẹ ?
- À, tài xế của bố con đó, tên Viễn. Hơn con 5 tuổi.
- Chào anh Viễn.
Nghe tiếng ai chào, anh Viễn quay lại nhìn tôi ngơ ngác rồi cũng chào lại :
- Chào cô, chào anh.
- Thằng bé nhỏ tuổi hơn con đấy.
- Dạ dạ, tại con không biết.
- Thôi con làm việc đi, em nó mới đi xa về nên mệt, cô dẫn vô nhà trước.
- Dạ con chào cô ạ.
Bước vào căn nhà, đập vào mắt tôi là những bức tranh phong thủy và bộ bàn ghế được làm từ gỗ xưa. Không gian rộng lớn của phòng khách có thể dùng để làm một cái đám cưới cũng được nữa, tôi không dám nghĩ, chỉ đi có bốn năm mà bố tôi lại có thể làm ra một căn nhà to tổ chảng như vậy. Quá bất ngờ.
Mẹ dẫn tôi đi lên lầu và chỉ phòng cho tôi, đặt hành lí xuống tôi định quay lại mở cửa phòng thì phát hiện một cô gái với chiếc váy trắng đang đi ngang qua và nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên không kém anh Viễn lúc nãy. Tôi hỏi mẹ :
- Ủa, người làm mà ăn mặc đẹp thế hả mẹ.
- Người làm nào.
Mẹ tôi quay lại nhìn cô gái đó rồi quay sang cóc đầu tôi một cái rõ đau :
- Trời đất, em gái con đó.
- Cái gì ? Mẹ nói sao ? Em gái con ?
- Ừa, lúc con đi thì được ba bốn tháng gì đó. Mẹ thấy buồn vì thiếu con trong nhà, không ai nghịch để mẹ rầy la nữa. Một dịp, mẹ cùng bạn đi từ thiện viện trẻ mồ côi thì thấy cô bé này dễ thương và ngoan nữa nên mẹ nhận làm con nuôi. Tuy là em gái nhưng bằng tuổi con đó.
- Trời, có làm giấy tờ gì không đó mẹ.
- Không sao đâu, mẹ và bố con chỉ nói với bên viện trẻ mồ côi rồi họ cũng đồng ý, chỉ có cái biên bản nhận nuôi thôi.
- Ủa, sao khác bên Úc quá vậy.
- Đây là Việt Nam con ơi, không phải bên Châu Đại Dương xa xôi đâu.
- Hè.
Nãy giờ đứng nói chuyện với mẹ thì tôi mới quay qua để ý em gái tôi vẫn còn đang đứng ở cửa phòng của em ấy mà đưa đôi mắt to tròn đen láy nhìn tôi. Thấy vậy mẹ tôi gọi :
- Uyên, tới đây mẹ mẹ bảo.
Nghe mẹ tôi gọi, em líu ríu đi chầm chậm đứng nép sau lưng người, mắt vẫn nhìn tôi.
- Đây là thằng Hoàng, anh trai con đó.
Em gái tôi nhìn tôi một lúc rồi quay sang ghi cái gì đó vào tấm bảng nhỏ cỡ bằng một cuốn vở rồi giơ lên, trên đó ghi :
- Em chào anh !
- Ủa mẹ, vậy là sao ?
- Em gái con bị câm, con thông cảm nhé.
- B..ị câ…m
- Ừ, con nhớ giúp đỡ em con nhé, lúc mới về con bé chỉ theo mẹ, khi mẹ ra khỏi nhà cứ ở trong phòng. Vì không có trường cấp hai nào trên thành phố chịu nhận nên mẹ phải nhờ gia sư về kèm. Cũng may là con bé học thông minh nên rất giỏi, gia sư khen nhiều lắm.
- Vâng, thôi mẹ đi chợ, hai anh em nói chuyện với nhau nhé.
- Vâng.
- Vâng.
Em gái tôi giơ tấm bảng cho mẹ đọc rồi vẫy tay chào mẹ. Tôi đứng nhìn em gái tôi một chút, khuôn mặt trái xoan đượm buồn với đôi mắt to đen láy, đôi môi hình trái tim chúm chím hồng hồng, dáng người cân đối, chiều cao thì cũng tầm một mét sáu trở lên, chỉ có điều số đo ba vòng thì tôi không biết. Tôi thầm nghĩ : "Con nhà ai mà đẻ khéo thế không biết".
- Rất vui được gặp anh, anh hai. – Em ghi vào tấm bảng, rồi đưa lên cho tôi xem.
- Anh cũng vậy.
Em mỉm cười nghiêng mái đầu nhìn tôi, rồi lại ghi vào bảng :
- Anh hai nhìn đẹp trai ghê, mặt baby.
- À à, em quá khen. – Tuy không phải là lời nói nhưng cũng làm tôi ngại.
- Em có thể dẫn anh đi vòng quanh nhà được không.
- Dạ được à.
- Chờ anh cất hành lí nhé.
Em mỉm cười gật đầu. Tôi quay lại mở cửa phòng bước vào. Căn phòng được thiết kế đơn giản với một bàn học, một cái tivi treo trên tường, một chiếc máy lạnh cùng một giá sách. Sàn nhà được làm bằng gỗ và bức tường được sơn màu xanh bầu trời rất đẹp. Trên chiếc giường đang to màu trắng, chiếc Ipod nằm im lìm trên đó và kế bên là chiếc Iphone 5. Tôi kéo tấm rèm cửa ra thì thấy một chiếc lan can treo đầy những chậu hoa lan, loài hoa mà tôi thích. Lan can với căn phòng được ngăn cách với loại kính cách âm, loại kính này có thể rình ăn trộm rất tốt vì từ bên trong nhìn ra thì rất rõ còn bên ngoài nhìn vào thì hoàn toàn không thấy gì. Loại kính này lúc tôi còn học bên Úc thì khu vực cách ly cho học sinh vi phạm có sử dụng và tôi cũng được vinh dự vào đó vài ba lần vì đánh nhau.
Uyên khều vai tôi rồi giơ tấm bảng lên :
- Phòng của anh đẹp ghê !.
- Ờ, đẹp thật. Thôi mình đi vòng quanh nhà nhé.
- Dạ.
- Sao em còn đứng đó vậy ?.
- Anh chờ em chút.
Giơ vội tấm bảng cho tôi đọc rồi em liền chạy vù vào trong phòng mình. Năm phút sau, em đi ra với một cuốn sổ nhỏ màu xanh lục và một cây viết bé nhỏ xinh xinh nằm bên cạnh. Tôi cười vì hiểu ý em…
Em dẫn tôi đi vòng quanh ngôi nhà để tham quan. Chuyến tham quan không nhiều nữa câu trò chuyện vì vốn dĩ là em không nói được. Quanh ngôi nhà của tôi thì ngoài sân vườn đầy trái ngọt còn có một sân đá banh nhân tạo cùng một cái hồ bơi. Nhìn sân banh nhân tạo thì tôi vô cùng thích thú vì đây là môn thể thao sở trường, khi còn học bên Úc thì không ít lần tôi cho những cậu bạn học sinh ngoại quốc ngửi khói khi cố ngăn chặn tôi đi bóng và cũng không ít lần tôi phải vào viện vì chấn thương bởi những pha vào bóng thô bạo của bọn bạn bự con.
Tối đến, mẹ nấu những món ăn mà lúc bé tôi rất thích ăn để chào mừng ngày thằng con trai cưng của mẹ về Việt Nam. Đã lâu tôi mới được ăn thức ăn do mẹ nấu, cảm xúc cứ lâng lâng khi tôi ăn một miếng thịt bò nướng hay những hạt gạo trắng của Việt Nam quê hương. Giờ tôi đã quay về lại mảnh đất này vì vậy tôi cũng còn rất nhiều thời gian để ôn lại những kỉ niệm xưa cũng như khám phá những điều mới mẻ tại nơi chôn nhau cắt rốn.

======

Chương 2: Nhập học.
Ngày hôm nay, khi những bông hoa phượng đỏ trước sân nhà phai tàn thì cũng gián tiếp nói với tất cả học sinh chúng tôi rằng : “Ngày nghỉ hè đã hết”. Dù có vừa đi du học về thì tôi cũng phải tiếp tục cắp sách tới trường mà học tiếp tục những năm cấp 3 đang còn dang dở khi còn ở bên Úc.
Ở ngoại ô thành phố thì trường học cũng không phải là ít nhưng không hiểu sao nơi đây chỉ vỏn vẹn duy nhất một trường cấp 3 trong khi đó trường cấp 2 thì nhiều vô số kể. Theo lời mẹ tôi, ở nơi đây thường thì rất ít nhà cho con của họ học tiếp cấp 3 tại đây, họ cứ cho con em họ vào thành phố học mà không quan tâm trường cấp 3 ở nơi đây có dạy tốt hay là không. Nghe mẹ tôi nói thì trường ở nơi đây chất lượng cũng ngang ngửa trường Mạc Đĩnh Chi ở quận 6, đối với tôi thì chuyện này không lấy gì làm lạ vì tôi học trường nào cũng được thôi.
- Ngày mai vào trường con nhớ chăm sóc em ấy, đây là ngày tới trường đầu tiên của bé Uyên đấy.
- Con biết rồi mà mẹ.
- Bố mày không biết đi công tác chừng nào mới về nữa.
- Thôi mà mẹ, bố có công việc thì mới đi thôi.
- Mẹ biết, nhưng con về thì bố con cũng phải ở nhà để gặp mặt con chứ.
- Con còn ở đây dài lâu mà chứ có đi đâu đâu.
- Thằng quỷ này.
Mẹ cùng tôi đứng trò chuyện một lúc thì Uyên cũng đi ra trong bộ áo dài trắng truyền thống. Nhìn em khoác lên bộ áo dài trắng tinh khôi cứ giống như nàng Tiểu Long Nữ trong Thần Điêu Đại Hiệp vậy. Nhìn em cứ băng thanh, ngọc thiết, trong sáng.
- Sao anh nhìn em dữ vậy? – Em đưa tờ giấy cho tôi.
- À à, tại em đẹp quá thôi.
- Anh hai dẻo mồm.
- Hè.
- Thôi hai đứa xuống ăn sáng rồi đi học, ngày đầu đi học đừng để trễ chứ.
- Uầy, có sao đâu mà mẹ, ở bên đó con đi trễ hoài.
- Anh hai hư.
- Thấy chưa, bé Uyên còn biết là con hư cơ đấy.
- Haizz…
Cũng đã lâu thì tôi mới khoác lên mình bộ đồ học sinh của Việt Nam. Kể cũng đã bốn năm tôi chưa mặc chiếc áo sơ mi trắng quần tây xanh để đến trường. Ôi sao thấy nhớ tuổi thơ quá !
Chiếc Audi R8 lăn bánh đưa tôi cùng bé Uyên đến trường. Trên xe mẹ luôn miệng trao đổi với anh Viễn về ngôi trường. Đứng trước trường Lê Thái Tổ rộng lớn, tôi ngước nhìn những nữ sinh trong tà áo dài trắng duyên dáng thong thả vừa đi vừa trò chuyện hay những nam sinh quàng vai, bá cổ nhau mà đùa nghịch. Trong lòng tôi chợt háo hức lạ thường, cũng không hiểu tại sao.
Mẹ tôi dẫn hai anh em tôi vào phòng hiệu trưởng để trao đổi một số việc rồi thầy hiệu trưởng cũng hợp tất cả các giáo viên lại để dặn các cô giáo giúp đỡ tôi và bé Uyên. Đặc biệt là bé Uyên. Với một vài bài kiểm tra trình độ học vấn của cả hai thì tôi cùng bé Uyên đều được xếp vào lớp chọn duy nhất của trường. Bài kiểm tra là ba môn chính thì tôi cũng không ái ngại gì lắm. Môn Anh Văn thì tôi khỏi nói vì suốt bốn năm giao tiếp bằng tiếng Anh nên cũng quá khó, toán thì phải nói chương trình bên Úc còn nặng hơn nhiều. Môn văn vì có đi tiếp xúc với nhiều nền văn hóa khác nhau nên cũng dễ. Nói chung là khi về đây học thì tôi cũng không e ngại môn nào cả.
Cô Trúc – chủ nhiệm lớp 10A – dẫn hai anh em tôi đến lớp. Vừa bước vào cửa thì hàng chục cặp mắt nhìn hai anh em tôi một cách ngỡ ngàng.
- Cô xin thông báo hôm nay lớp chúng ta có hai bạn mới. Đây là Mai Uyên và đây là Quốc Hoàng. Riêng bạn Mai Uyên không nói được nên các em giúp đỡ bạn ấy nhé !.
Cô Trúc vừa dứt lời thì những tiếng xôn xao bắt đầu vang lên :
- Nhỏ Mai Uyên dễ thương quá mày.
- Dễ thương mà bị câm tiếc ghê.
- Câm thì cũng dễ thương mà. Có gì đâu.
- Mấy bà ơi, bạn trai kia nhìn baby quá đi, da lại trắng nữa. Nhìn muốn yêu ghê…
- Hi, nhìn muốn yêu luôn rồi.
Tôi bỏ ngoài tai những lời nói đó chỉ có bé Uyên đang nắm chặt cánh tay tôi mà run lên. Đưa tay xoa đầu em, tôi bảo :
- Không sao đâu, mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Em đưa đôi mắt to tròn đen láy nhìn tôi rồi khẽ mỉm cười.
Đảo mắt nhìn xung quanh lớp học thì tôi chợt thấy trong góc lao nhao dưới kia có hai cô bạn không tham gia vào tiết mục bàn tán về chúng tôi. Một người với khuôn mặt bầu bĩnh đang chăm chăm mà nghe nhạc, còn một người với vẻ mặt sắc sảo khiến người ta nhìn mãi thì có cảm giác khuôn mặt hơi hung dữ. Nhưng tóm lại thì hai cô bạn này đẹp cũng không kém gì bé Uyên nhà tôi.
Hai anh em tôi được xếp vào ngồi ở bàn cuối. Bên trên là cô nàng với khuôn mặt sắc sảo đang mải mê đọc sách. Còn phía bên bàn bên kia thì cô bạn bầu bĩnh cứ mãi mê nghe nhạc. Tôi thở dài nhìn qua bé Uyên đang ghi chép thời khóa biểu. Phải công nhận tôi phục cô Trúc thật, xếp tôi vào một chỗ tứ phương, tám hướng toàn là con gái mà không có lấy một cánh đực rựa nào, kể cũng khổ rồi.
Trên kia cô Trúc cứ giảng về những kiến thức Anh văn thì tôi nằm dài ra mà ngủ. Có nhiều lúc cô Trúc cũng phát âm sai vài từ mà tôi cũng không buồn mà nhắc vì tôi hiểu khi làm thế thì trước sau gì cô cũng nhìn tôi với ánh mắt diều hâu cho mà thôi.
- Anh ngồi dậy học đi kìa, nằm dài vậy xấu lắm. – Bé Uyên đẩy tờ giấy cho tôi.
- Ờ, anh biết rồi.
Tôi ghi dòng trả lời vào tờ giấy rồi chuyền lại em, đọc xong tờ giấy thì em nhìn qua tôi mà mỉm cười. Định bụng lấy tờ giấy ra mà nói chuyện với em cho đỡ chán thì cô Trúc réo gọi tên tôi :
- Quốc Hoàng, em lên làm câu này. Em viết từ tiếng Việt sang tiếng Anh nhé. – Cô gọi tên tôi rồi gõ phấn vào bản, trên đó là một câu giới thiệu về bản thân.
Đi lên cầm phấn mà cắm cúi ghi, gì chứ nếu vài câu đơn giản này không làm khó được tôi.
- Xong rồi cô.
- Ừm, em về chỗ để cô xem.
Vừa đi thì tôi thấy cả lớp nhìn tôi như một sinh vật lạ từ sao Hỏa rớt xuống Trái Đất thân thương này vậy. Về tới chỗ ngồi thì bé Uyên cũng nhìn tôi mà mỉm cười đầy tự hào. Trong khi cô bạn sắc sảo bàn trên cũng quay xuống nhìn tôi mà dò xét.
- Quốc Hoàng, em đứng lên cho cô hỏi.
- Vâng.
- Em có thể dịch giúp cô câu này cho các bạn không.
- Tên tôi là Quốc Hoàng, cách đây vài tháng tôi vừa về Việt Nam sau những năm tháng bôn ba tận bốn năm ở nước Úc xa xôi.
- Ừm, em dùng từ có hơi khác nên cô sợ các bạn không hiểu.
- Vâng.
Dịch xong cái câu tôi ghi trên bản thì tiếng xôn xao lại vang lên:
- Du học về, hèn gì bá đạo quá.
- Ừ, ghê thật.
- …
Tôi nhìn qua bé Uyên mà không hiểu chuyện gì cả. Em chỉ mỉm cười mà ghi vào tờ giấy rồi đưa qua tôi:
- Anh giỏi quá!.
Đến giờ ra chơi thì tụi con trai tụ tập xuống chỗ tôi mà bắt chuyện:
- Ê Hoàng, mày mới du học về à ?
- Ờ.
- Bên đó có gì khác bên đây không ?
- Khác nhiều.
- Chà, tao cũng muốn qua đó quá.
- Thôi ra ngoài căn – tin mua nước đi.
- Ờ, đi.
Lớp tôi học hình như hơi bị hiếm nam. Tất cả nam trong lớp tính luôn cả tôi chỉ vỏn vẹn tám mạng. Tụi nó tự giới thiệu bản thân mình với tôi.
- Tao tên Hưng, biệt danh Hưng Đẹp Trai.
- Tao thấy mày giống Hưng "Phong" hơn.
- Hưng "Phong" là sao vậy Hoàng ?
- Hứng chém gió nên gọi tắt là "Phong", trong tiếng hán thì "phong" có nghĩa là "gió".
- Haha, hay. Mừng mày có biệt danh mới Hưng "Phong".
- Dẹp đi.
Tụi nó giới thiệu xoay vòng. Thằng đầu xoăn tên Tâm, thằng có gương mặt ngu ngu tên Thành, hai thằng luôn mồm mép chém gió không kém gì thằng Hưng là thằng Biểu với thằng Trịnh. Còn ba thằng còn lại cũng trò chuyện vui vẻ lần lượt là Phúc, Lộc, Bảo. Tôi nghĩ : "Nếu thằng Bảo tên Thọ thì thành, Phúc – Lộc – Thọ là đẹp rồi".
Cả bọn chém gió một chút nữa thì tiếng trống vào lớp vang lên. Tôi mua vội một chai sữa đậu nành cho bé Uyên rồi cùng bọn nó đi về lớp. Ngồi vào bàn, tôi đưa chai nước cho bé Uyên :
- Em uống đi.
- Cảm ơn anh ạ !.
- Không có gì đâu.
Hai tiết học còn lại cũng đi qua một cách nhẹ nhàng đối với bé Uyên, chỉ riêng tôi thì luôn bị thầy cô hỏi về kiến thức. Đúng là lớp chọn đôi khi cũng cực thật. Tiếng trống trường vang lên như tiếng súng giải phóng năm nào, học sinh ùa ra như rằng đã được giải phóng. Tụi thằng Hưng chạy ù lên đi cùng tôi với bé Uyên ra về. Bọn nó cứ lếu láo chọc bé Uyên cười.
Ra cổng trường thì chiếc Audi R8 đã đậu ở đó, tôi với bé Uyên bước lên xe mà cứ nghe tiếng huýt sáo ở bên tai. Suốt đường về nhà, anh Viễn cứ hỏi tôi những vấn đề ở trường, tôi cũng trả lại cho nó qua chuyện. Xe lăn bánh vào sân, hai anh em tôi cũng đi xuống mà vào phòng mình. Tôi ném cặp ra giường, thay đồ rồi đi xuống dưới sân. Vòng qua sân banh nhân tạo thì tôi thấy anh Viễn đang tâng bóng. Vội chạy tới :
- Cho em chơi nữa anh.
- Haha, vào đây.
- Giờ chơi gì anh. Có hai người thôi.
- Bây giờ thi nhau cầm banh đi.
- Ok anh.
Tôi cầm banh, dắt banh lao lên về phía anh Viễn. Anh cũng cười rồi chạy về phía tôi. Anh đưa chân ra định cướp banh thì tôi nhẹ nhàng đảo banh qua chân trái, rồi ngoặt lại về chân phải làm anh Viễn lố đà mà chạy cách tôi một quãng.
- Đẹp đó em.
- Hehe. Cái chiêu này thường thôi.
- Để xem.
Tôi với anh Viễn cứ quần thảo với trái banh mà quên đi thời gian. Chỉ trong một trò chơi ngắn mà bầu trời cũng phải ngao ngán mà chuyển màu. Từ màu xanh tươi đẹp đã trở thành một bầu trời da cam với những tia nắng nhẹ nhàng cuối ngày.

Chương 3: Bắt đầu cuộc sống.
Đây là đêm đầu tiên khi tôi trở lại Việt Nam, tiếng côn trùng, cơn gió, tiếng ếch nhái kêu vang mà nghe sao mà êm tai khác xa với những tiếng xe hơi chạy qua lại, tiếng những buổi tiệc rập rình tiếng nhạc nơi trước. Tôi dạo quanh một vòng sân cho khoay khỏa đầu óc, ngắm nhìn những ngôi sao nhỏ bé đang chiếu xuống mặt hồ đẹp lung linh. Ngồi trên chiếc xích đu cạnh bờ hồ tôi nghĩ lại những kỷ niệm thời bé thơ ấu thì Mai Uyên đứng trước mặt nó đưa cho nó một tờ giấy:
- Anh đi dạo với em không?
Tôi nhìn em, ánh mắt long lanh cùng nụ cười xinh xắn, tôi muốn được nghe giọng nói của em dù biết là không thể.
- Ờ, đi thôi.
Uyên líu ríu đi bên tôi, tay khoác hờ cánh tay tôi mà sánh bước bên con đường làng. Đi qua những cánh đồng lúa đang ngủ yên thỉnh thoảng đung đưa rì rào theo làn gió, em mỉm cười khúc khích rồi nhìn xung quanh ngôi đình làng đang có những đứa trẻ đùa vui.
- Em đang nghĩ gì mà vui vậy?
Em nhìn tôi, rồi tìm cái vật gì đó trong túi, em lật hết túi trái rồi túi phải, tìm khắp các túi mà không có thứ em cần, tôi cười rồi đưa cho em chiếc điện thoại rồi bảo:
- Em quên đem giấy đúng không? Thôi em ghi vào điện thoại rồi đưa anh đọc cũng được. Em vào phần soạn tin nhắn nè…
Uyên mỉm cười rồi bấm bấm vào chiếc điện thoại của tôi rồi đưa cho tôi xem:
- Cảm ơn anh, em đang rất vui khi biết mình có một người anh.
- Vậy à? Anh cũng vậy đấy, cũng rất vui khi biết mình có em gái.
- Vâng. Hihi.
Phải công nhận là khi Uyên cười rất xinh, nụ cười đủ làm chết một thằng con trai nào đó nhưng chắc sẽ không phải là tôi.
- Anh đói không?
- Ờ, có. Tại lúc nãy ăn có gói mì.
- Đi ăn phở gõ không anh?
- Phở gõ là sao?
- Hihi, đi rồi biết ạ!
Nói rồi em kéo tay tôi đi thật nhanh về phía đầu làng. Dọc đường đi cũng có nhiều trai làng ngắm em rồi xuýt xoa làm tôi cũng phần nào khó chịu vì có người bình phẩm em gái của mình. Ngồi ở quán phở gõ nghi ngút khói đang đông nghịt người, ai ai cũng phì phèo mà húp từng muỗng nước lèo. Tôi nghĩ trong đầu: “Không lẽ phở gõ ở đây là phở bò ở bên Úc hả ta”, nghĩ vậy thôi chứ tôi cũng không dám đoán mò đoán non mà nói cho Uyên biết, nếu không đúng thì nhục đến nỗi muốn tìm lỗ để chôn cái mặt cũng không có huống hồ chi là bà chủ quán phi cả những cái tô đang nằm duyên dáng trên bàn vào mặt cũng nên.
Tôi nhìn xung quanh rồi xuýt xoa.
- Đông ghê.
Uyên nhìn tôi mỉm cười rồi gõ vào màn hình và đưa tôi xem:
- Tại buổi tối chỉ có chỗ này bán đồ ăn thôi anh, với lại bán cũng ngon lắm.
- Ờ, để thử xem. Mà ngon bằng em nấu không?
- Hi, em không biết nấu món này.
- Uầy, em là đầu bếp mà.
- Không phải mà!.
Sau buổi cơm do chính tay Uyên nấu thì tôi cứ luôn miệng gọi em là đầu bếp, em nấu các món ăn rất ngon, nếu so sánh thì có phần ngon hơn những đầu bếp ở bên nước ngoài hay là tại vì lâu quá tôi không được ăn món ăn Việt nên có phần thấy là lạ và ngon. Ngồi trêu chọc Uyên một lúc nữa thì hai tô phở gõ cũng được bưng ra, Uyên nhanh tay cho tương vào tô của tôi rồi vắt một lát chanh và cho thêm vào một số rau. Tôi nhìn tô phở đang nghi ngút khói mà nuốt nước bọt ực ực. Đũa cứ gắp lia lịa, miệng cứ nhai ngon lành, tôi không ngờ món phở gõ lại ngon như vậy, miếng thịt heo được luộc và cắt vừa tầm không quá mỏng cũng không quá dày, nước lèo thì ngon, ngọt, nói chung đây là món ăn ngoài đường ngon nhất từ trước đến giờ tôi được ăn còn chứ ở nhà thì món ăn Uyên nấu là ngon số một.
Tôi làm liền hai tô nên no đến nỗi tức anh ách hai cái lá lách rồi no căng cả cái bụng. Uyên cứ mỉm cười khi tôi dùng tay xoa bụng.
- Uầy, anh quê nha.
- Hi, anh ăn khỏe ghê.
- Tại món đó ngon quá, lần đầu ăn mà.
- Em quảng cáo là đúng mà. Lần sau ăn nữa không anh?
- Ờ, ăn chứ, ngon mà.
- Dạo chút rồi về nhé anh?
- Ờ, cũng được.
Vì là miền quê nên cũng không có những chỗ ăn chơi, cũng không có những khu giải trí, không có những tụ điểm để hò hét đập phá chỉ có cánh đồng lúc bình yên cùng dòng suối thơ mộng. Con đường làng cũng được trang trí khá giản dị bởi tự nhiên, những hàng tre xanh cứ rì rào gọi gió, những bụi hoa dâm bụt cứ đỏ rực cả trong đêm. Ở quê, những ngôi nhà không bao giờ kế vách nhau, cứ một ngồi nhà thì cách trăm mét mới có ngôi nhà tiếp theo mà nhà nào cũng nuôi chó ấy thế mà con nào con nấy nhìn phát ghê. Đi vòng qua ruộng lúa rồi về lại phía nhà của mình thì tôi chợt thấy có bóng dáng người con gái nào đó rất thân quen đang đi phía trước hai tay là hai quầy dừa to tướng. Đi lại gần thì tôi mới phát hiện rằng là cô bạn ngồi phía trước mặt mình trên lớp, khuôn mặt sắc sảo trong bộ áo dài giờ đã trở nên giản dị, dịu dàng trong bộ đồ bà ba. Tôi quay sang nói với Uyên:
- Mình phụ bạn đó đi.
Em nhìn tôi rồi gật đầu, cả hai đứa cùng đi nhanh về phía cô bạn đó rồi nói:
- Để mình giúp cho.
Cô nàng nhìn tôi ngạc nhiên định mở lời gì đó thì tôi cười xòa rồi bảo:
- Bạn bè trong lớp thì phải giúp đỡ nhau chứ. – Nói rồi tôi đưa hai tay cầm lấy hai quầy dừa rồi đi về phía nhà của cô nàng.
- Cảm ơn bạn nha.
- Ờ, không gì.
- Bạn là Quốc Hoàng đúng không?
- Ờ, còn bạn.
- Tuyết Đan.
- Ờ, còn đây là em gái mình, Mai Uyên.
- Hi, ừm.
Uyên cũng mỉm cười gật đầu chào Đan, vì cũng đã do giới thiệu trước lớp nên Đan cũng không quá ngạc nhiên. Cô nàng cũng chịu khó mà nói chuyện với Uyên gián tiếp qua chiếc điện thoại, tôi cũng mong rằng em gái tôi và Đan sẽ thành đôi bạn thân vì nghe mẹ nói trước giờ Uyên không có người bạn nào. Kể ra tôi thấy thương Uyên vô cùng.
Đi một lúc thì cũng tới nhà của Đan, gặp bố mẹ Đan thì tôi và Uyên cũng chào hai bác rồi xin phép ra về. Đan tiễn chúng tôi ra cổng mà nói:
- Hai bạn về cẩn thận nhé, mai gặp. À mà cảm ơn Hoàng nhiều nha.
- Không có gì, thôi Đan vào nhà đi. Trời cũng tối rồi.
- Ừm, chúc hai người ngủ ngon.
- Ờ, thay mặt Uyên cũng chúc Đan ngủ ngon.
- Hi.
Bước ra khỏi ngôi nhà mái ngói ấm cúng ấy, tôi với Uyên mới phát hiện ra là từ nhà Đan đi khoảng một lúc nữa thì cũng tới nhà chúng tôi nên chắc từ đây sẽ được đi về chung cùng với Đan. Đan xinh cũng không kém gì với bé Uyên nhà tôi cả, đôi gò má cao với đôi môi chúm chím cùng gương mặt vừa có nét sắc sảo vừa có nét giản dị của những cô gái quê làm tim tôi cũng điêu đứng bất chợt một vài lúc nếu không luyện tập bằng cách nhìn cô nàng công chúa kế bên mỗi ngày chắc rằng khi đứng nói chuyện với nàng phải mang theo máy trợ tim mất.
Về nhà, chào Uyên và chúc em ngủ ngon. Đóng cửa phòng lại, bật máy lạnh chỉnh nhiệt độ phù hợp rồi nằm vật ra giường sau khi thay đồ. Nằm cứ nghĩ vu vơ về Đan một hồi tôi ngủ lúc nào không hay. Bồng bềnh trong giấc mơ tôi thấy Đan đang mỉm cười chào tôi trong ánh hoàng hôn đang buông thả trên bầu trời rộng lớn.
Sáng sớm, tôi bị đánh thức bởi tiếng tin nhắn dồn dập của cô em gái, thay vì kêu tôi dậy bằng lời nói thì em đánh thức tôi bằng cách nhắn tin liên tục vào điện thoại với dòng tin nhắn y chang nhau là: “Dậy đi, anh hai heo”. Vệ sinh cá nhân hoàn tất, tôi hiên ngang bước chân xuống bếp để ăn sáng, mẹ tôi mỉm cười chào tôi buổi sáng, tôi cũng vui vẻ chào lại mẹ. Uyên bưng cho tôi một dĩa cơm chiên dương châu, tôi nhìn một lúc rồi ăn ngon lành rồi thỉnh thoảng gật gù khen ngon làm Uyên đỏ hết cả mặt.
Ăn xong tôi cùng Uyên sánh bước tới trường vì lí do chính là muốn gặp Đan rồi đi bộ chung đến trường nhưng tôi nói dối mẹ rằng: “Đi bộ cho nó khỏe”, mẹ tôi gật gù tin ngay chỉ có em gái tôi là mỉm cười đầy ẩn ý. Ấy thế mà đời chẳng như là mơ, bước đến cổng trường thì tôi cũng không thể sánh bước cùng Đan bởi vì cô nàng đã đi học từ sớm, khi bước vào lớp thì tôi ngỡ ngàng thấy nàng ngồi tựa cằm mà nhìn ra ngoài sân trường.
- Đan tới sớm vậy?
- Hi, mình cũng vừa tới à.
- Ờ, ra về Đan cùng về với tụi mình nha. Uyên muốn đi chung cho vui.
- Hi, cũng được.
Bí bách quá tôi vô tình lấy cô em gái cành vàng lá ngọc của mình ra làm bia đỡ đạn và kết quả bị ăn một nhéo của Uyên đau thấu trời xanh. Tôi chưa kịp ngồi nóng ghế thì tụi thằng Hưng đã bắt cóc tôi ra căn tin mà chém gió.
- Ê Hoàng, mày biết đá banh không? – Thằng Bảo hỏi tôi.
- Ờ, cũng chút chút.
- Chiều nay mình lập đội đá giao hữu với mấy lớp kia đi, mới vào năm học mà có vài lớp chèo kéo lớp mình đá rồi, từ chối mãi thì tụi nó bảo lớp mình toàn bê đê mất. – Thằng Hưng vung tay nói.
- Lớp mình quý hiếm con trai trong khi đó vào sau tết cũng có giải đấu. Cũng may là lớp mình đủ người tham gia nên cũng không lo lắm. – Thằng Lộc phổ biến.
- Ờ, thôi chiều làm một trận thử xem sao.
- Để tao qua nói với tụi A1 chiều nay ra đồng cỏ đá.
- Rồi, thôi vào học.
Bàn bạc xong, tụi tôi kéo vào lớp học trong khi đó tôi không quên mua hai chai nước cho Uyên và Đan, cả hai cũng cảm ơn tôi khi tôi đưa chai nước. Ngồi trong lớp học mà tôi cứ nôn nao chờ đến chiều để được tung hoành ngang dọc cùng trái banh bên tụi bạn mới này.

Chương 4:
Tiếng trống trường vang lên để báo hiệu một buổi học đã kết thúc, khi cô giáo bộ môn bước ra khỏi lớp thì tụi thằng Hưng đã nhảy sang qua chỗ tôi ngồi:
- Đi thôi các chiến hữu, hôm nay là trận đầu ra quân nên chúng ta phải quyết thắng. – Thằng Hưng cao hứng giơ tay như đang thề độc.
- Giờ phân tích vị trí từng chú đã rồi ráp đội hình. – Tôi trầm ngâm rồi nói.
- Ok…
Sau một hồi đánh nhau bằng miệng đã đời trước Uyên và Đan thì bọn tôi mới ôn tồn mà đàm đạo với nhau. Theo như sơ đồ thằng Tâm vẽ trên giấy thì chúng tôi sẽ ra sân với đội hình 3-2-2. Thủ môn là thằng Trịnh vì nó có lợi thế về thể hình cũng như là sức bậc tốt, cái điều này do nó tự nói chứ tôi cũng không biết thực hư ra thế nào nhưng cũng chỉ còn vài phút nữa thôi là bọn tôi sẽ được mở mang tầm mắt theo lời của nó. Bộ ba hậu vệ B – B – P là Bảo, Biểu, Phúc. Bộ đôi tiền vệ H – H là tôi và thằng Hưng và cuối cùng là hai tiền đạo Thành, Lộc. Đập bàn cái rầm, thằng Tâm hồ hởi lên tiếng kéo cả bọn hành quân đến sân mặc dù đóng vai trò dự bị vì đá có phần hiền lành.
Vào một buổi chiều gió tà tà trên những ngọn lúa chín, dưới ánh nắng nhẹ nhàng của cuối ngày. Trên bờ đê kia, những cô cậu học trò phè phởn chém gió trên con đường đi đến sân bóng. Để bọn bạn ở trên mặc sức mà chém gió với nhau nó lẳng lặng đi phía sau cùng Đan và Uyên.
- Em muốn về nhà trước không Uyên?
- Không đâu anh, lâu lâu mới được xem đá banh mà.
- Hi, Hoàng cứ làm như Uyên là con nít không bằng ấy. – Đan cười khúc khích.
- À ừ, thì Hoàng quan tâm em gái mình thôi mà.
- Em lớn rồi mà.
- Hai người mới nhận ra nhau có vài ngày mà trong thân thiết ghê.
- À có gì đâu, người một nhà mà.
- Hi.
Trò chuyện một lúc thì cũng đến đồi cỏ. Quan sát tổng quan đồi cỏ này thì phải nói là rộng bao la, bãi cỏ xanh rì cùng với địa hình bằng phẳng giúp nơi đây vô tình tự biến thành một sân banh thứ thiệt. Hai khung thành được dựng lên bằng ba cây tre cột vào nhau rồi sơn trắng, bọn tôi đứng vào đội hình đã được bố trí sẵn trên lớp trước ánh mắt khinh thường của bọn A1. Chắc chúng nó nghĩ là tụi A0 (A) lớp chọn bọn tôi chỉ là những thư sinh sách vở không biết thể thao nhưng theo tôi thì điều này cũng có cơ sở. Chỉ trừ thằng Trịnh ra thì tất cả bọn tôi thằng nào cũng mỏng cơm cũng may là tôi cũng có da có thịt một chút chứ không khoe dao găm, súng máy như tụi bạn.
Vì có sự hiện diện của hai bóng hoa lớp tôi là Uyên với Đan nên tụi trai ngoại tộc cứ liên tục dòm ngó làm tôi cũng lấy hơi bực tức, dù gì Uyên cũng là em gái tôi nên tôi không muốn thằng nào nhìn em ấy với cặp mắt ăn tươi nuốt sống, Đan là người yêu trong mộng của tôi nên cũng vài phần mà ghen tức. Con trai ai cũng vậy, thấy có con gái thì luôn muốn chứng tỏ mình với các nàng để lấy điểm vì vậy nên tụi A1 cứ la hét ỏm tỏi bảo chúng tôi bắt đầu trận đấu, tôi nhìn một thằng bên nó mặt mày đỏ phừng phừng coi bộ hăng tiết vịt lắm.
- Cứ theo như hồi nãy mà làm. Thằng Bảo, Biểu, Phúc thủ rắn vào, thấy bóng thì phong tỏa, thằng Hưng sẽ đảm nhận nhiệm vụ phòng ngự từ xa. Cứ yên tâm mà đá. – Tôi nói với tụi bạn dưới danh nghĩa là đội trưởng vừa mới được bình chọn do thành tích học tập.
- Rồi rõ thưa sếp.
- Mày nhớ kiến tạo cho tốt đấy Hoàng, tao với thằng Lộc sẽ làm ăn ngon lành. – Thằng Thành phát biểu.
- Rồi chơi luôn.
Tôi quay sang nhìn về phía hai cô nàng, cả hai cùng giơ tay hình chữ V để cổ động chiến thắng cho bọn tôi nói chung và tôi nói riêng.
Trận đấu được bắt đầu, ở lượt giao bóng này thì A0 chúng tôi được giao bóng trước. Thằng Thành lăng xê cho thằng Lộc rồi thằng Lộc chuyền lại cho tôi để băng lên phía trước cũng thằng Thành. Tôi dừng bóng nhìn bao quát một lúc rồi dốc banh chạy lên. Ngay lập tức có hai thằng chặn trước mặt tôi, vì thi đấu với số lượng tám thành viên một đội nên không phải quá phụ thuộc vào cá nhân nên tôi xoay người chuyền lại cho thằng Hưng rồi chạy lên phía trước. Như đã bàn trước đó, thằng Hưng nhận bóng rồi phát động tấn công bằng một đường chuyền dài lên vượt tuyến chuẩn từng xen – ti – mét cho tôi. Đón bóng, tôi bậc tường hai chân kiểu như Rô “vẩu” rồi nhẹ nhàng lướt trên sân cỏ như “thiên thần” Kaka. Qua được một thằng tôi liền chuyền cho thằng Lộc đang duy chuyển bên cánh trái, tôi, thằng Lộc và thằng Thành tạo thành ba mũi tấn công về phía khung thành của đối phương trong đó tôi là cầu nối của hai tiền đạo. Thấy có khoảng trống thì thằng Lộc chuyền sang cho thằng Thành đang băng băng phi nước đại về phía trước, nó co chân sút thẳng nhưng rất tiếc là trúng vào vị trí mà thủ môn đã chọn sẵn. Một đợt tấn công của đội tôi bị vô hiệu hóa.
- Tiếc ghê. – Thằng Thanh lắc đầu.
- Lui về phòng ngự, thằng Thanh đứng trên đó cắm đi. – Thằng Lộc nói rồi tham gia phòng ngự từ xa giống tôi.
Sau pha tấn công vừa rồi thì đội bạn cũng vô cùng lắc léo với sự nhạy bén của hai tiền vệ cánh. Lợi dụng tốc độ cả hai dốc bóng chạy xé vào hai cánh đội hình của bọn tôi, một thằng lắc léo lừa bóng qua thằng Hưng rồi băng thẳng vào cánh phải, thằng Phúc ra án ngữ một lúc rồi cũng bị vượt qua rồi chuyền đảo cánh cho tiền vệ cánh trái, bóng vừa tới chân thì liền dứt điểm, bóng đi thẳng vào góc chết xa nhưng thằng Trịnh chứng tỏ nó không chỉ biết nói miệng, nó tung người bay tuyệt đẹp cản phá pha bóng vừa rồi. Thằng Bảo nhận bóng rồi chuyền cho thằng Hưng, Chạy tới giữa sân thì bóng được chuyền sang tôi để bắt đầu một cuộc phản công. Tôi đưa bóng nhẹ nhàng qua người sau khi dùng hai chân để bật tường, sau khi lừa qua hai người tôi chuyền sang cho thằng Thành nhưng vì bị kèm quá chặt nên bóng không đến được chân nó và phải đành bất lực cướp bóng trong khi đã được vượt tuyến lên trên phần sân chúng tôi. Thằng tiền đạo bên nó đón bóng nhẹ nhàng rồi bật tường cùng một tiền vệ trung tâm để vượt qua thằng Hưng rồi lần lượt đến thằng Phúc và thằng Biểu. Khi nhận thấy chỉ còn thằng Bảo ở vòng 16m50 thì tiền đạo đội bạn co chân sút thẳng, bóng bị thằng Trịnh bắt bài nhưng không thể ôm trọn trái bóng, bóng bị ói ra vào đúng chân tiền vệ cánh đội bạn và cái gì đến nó cũng đã đến, đội chúng tôi đón nhận bàn thua đầu tiên sau pha đặt lòng nhẹ nhàng đánh gục thủ môn Trịnh. Dù thằng Trịnh có tài giỏi cỡ nào cũng không một mình chống đỡ một đợt combo có tổ chức.
- Làm lại nào. – Tôi đặt bóng vào giữa sân rồi nhìn lại hàng thủ.
Trong khi quan sát tôi chợt nhận ra thằng Phúc với thằng Biểu có vẻ chậm chạp nên không thể theo những người chơi bóng thiên về tốc độ. Vấn đề của chúng tôi là nằm ở hàng thủ. Lấy công bù thủ là điều đương nhiên đối với chúng tôi lúc này.
Chỉ vừa giao bóng thì thằng Thanh lại để mất bóng trong một pha solo với hậu vệ đối phương. Bóng được vượt tuyến để lại tôi với thằng Lộc ngước nhìn đội nhà bị tấn công trong vô vọng vì về không kịp. Hàng thủ bị quay như chong chóng, thằng Biểu phì phỏ chạy theo đối phương, thằng Bảo bất lực một mình chống hai. Khi nhận thấy ngon ăn, tiền đạo đối phương lại co chân sút.
- Víu… – Một lần nữa bóng lại bay vào khung thành và tỉ số hiện giờ là 2-0 nghiêng về đội A1.
Tôi giơ tay bảo nghỉ giải lao khi thấy tình hình không ổn cho lắm.
- Phù, mệt quá. Cứ thế này thì thua mất. – Thằng Bảo ngán ngẩm.
- Không sao, thời gian còn dài. – Thằng Hưng động viên cả bọn.
- Hàng thủ không ổn thì tụi tao không có bóng để mà đá. – Thằng Thành cáo tiết.
- Mày để bóng mất hai ba lần rồi nói tụi tao à. – Thằng Biểu cũng phản ứng lại.
- Bây giờ thế này. Thằng Thành lui về đá tiền vệ hộ công để thằng Lộc cắm. Tao sẽ cùng thằng Hưng phòng ngự từ xa. Có bóng thì tao tham gia tấn công cùng hai đứa mày.
- Ừ, mày kĩ thuật tốt nên cứ vậy đi.
- Rồi, quyết thắng?
- Quyết thắng!
Bàn bạc xong hết, bọn tôi cũng hăng tiết lên để mà đá. Chuẩn bị bước vào sân thì Đan kéo tay tôi bảo:
- Cố lên nhé Hoàng, không được thua nha.
- Ờ, mình biết mà.
Sau khi được Đan động viên thì tiết canh trong người tôi cũng sôi lên, khí nóng bốc lên trên tận đỉnh đầu. Vừa giao banh, tôi bật tường bóng hai chân mình rồi vượt hai bóng người. Rồi tiếp tục tâng bóng qua đầu như anh Viễn rồi tiếp tục chạy. Đối mặt với thủ môn tôi không vội sút mà căn ngang cho thằng Thành ở tư thế vô cùng trống trải, nó đệm bóng nhẹ nhàng sau pha căng ngang rút ngắn tỉ số còn 2-1.
- Tuyệt quá Hoàng ơi! – Tiếng Đan vang lên.
Nhìn về phía hai cô nàng thì Uyên cũng vỗ tay chung vui với Đan.
- Lội ngược dòng để mấy chú. – Thằng Tâm la làng ỏm tỏi lên.
Như được uống thuốc, đội tôi chơi bóng như đánh giặc. Hàng thủ thấy bóng thì cứ lao vào mà phá lên trên, trong khi tôi cùng thằng Hưng, Thành liên tục cắt bóng ở tuyến giữa. Bóng được thằng Biểu phá lên đến chân thằng Hưng, nó tham gia tấn công cùng tôi và thằng Thành trong khi thằng Lộc đã chờ sẵn ở tuyến trên. Cả bốn đứa tôi phối hợp bằng những đường chuyền ngắn để vượt qua bức tường dầy đặc phía trước. Thấy cơ hội ngon ăn sau khi thằng Lộc chạy vị trí thông minh tôi liền chọc khe vào giữa hai chân hậu vệ đội bạn đặt thằng Lộc vào vị trí ghi bàn vào lưới còn khó hơn sút ra ngoài và nó không phụ lòng đồng đội khi cứa lòng hạ gục thủ môn cân bằng tỉ số 2-2 cho chúng tôi.
- Hoan hô, tiếp nào máy chú, làm vài quả nữa đê.
- Hay quá, cố lên mọi người.
Mặt mũi đội bạn đỏ phừng phừng, liền giao bóng mà lao lên như hổ đói để kết liễu chúng tôi khi trận đấu đang dần đến hồi kết. Đội bạn dồn hết cả đội hình lên phần sân của chúng tôi làm cả bọn không chống đỡ nổi khi thằng Lộc và thằng Thành đã ở tuyến trên. Nhận bóng ở vị trí thuận lợi khi vượt qua thằng Hưng lẫn thằng Bảo, nó vung chân sút mạnh về phía khung thành, trái bóng lao đi như xé gió, xé luôn cả nắng chiều tà.

Chương 5: Bóng ma áo trắng.
- Boong!
Thằng Trịnh bất thần nhìn quả bóng đập vào xà ngang khiến cả khung thành rung lên dữ dội rồi ngã về phía sau. Thằng tiền đạo tiếc nuối lắc đầu nhìn đồng hồ trên tay. Sau khoảng một tiếng thì trận đấu cũng kết thúc, tôi ngồi bệt xuống cỏ với vẻ mặt nửa buồn nửa vui, trong đầu cứ thầm nghĩ: “Trận đầu hòa cũng xứng đáng”.
Trời dần về đêm, những tia nắng cứ nhạt nhòa. Bọn tôi cứ ngồi ngửa mặt lên trời nhìn những cánh chim xa xa bay về tổ. Thằng Bảo dìu thằng Thành đứng dậy rồi ra dấu về trước rồi lần lượt thằng Hưng, thằng Biểu, Trịnh… cứ đi qua vỗ vai nó và ra về. Tuy hòa nhưng trong lòng nó cứ trống trải đến khó chịu. Có cảm giác gì đó nuối tiếc trong tận đáy lòng.
- Về thôi Hoàng, tối rồi. – Đan đứng trước mặt nhìn nó.
- Ờ.
- Đừng buồn nha anh.
- Không có sao đâu, cái gì qua cho nó qua vậy dù gì cũng hòa mà.
- Hòa mà trong anh kìa…
- Không sao đâu…
Tôi cứ lặng lẽ đi sau hai người con gái mà nhìn ngắm cảnh vật xung quanh, cũng muốn nói gì đó với hai người nhưng có thứ gì đó chặn ở cổ khiến muốn nói ra mà không được. Đứng trước nhà Đan, vẫy chào rồi cùng Uyên về nhà. Suốt đoạn đường trở về tôi và em không nói với nhau lời nào. Đóng cửa phòng, tôi nằm vật ra giường sau khi tắm, tai đeo phone mà nghe nhạc rồi cứ nhắm mắt buông thả tâm hồn.
- Cốc cốc!
- Ai vậy?
- Cốc cốc!
Đứng dậy ra mở cửa thì thấy Uyên đang bưng một khay thức ăn cho tôi. Kèm theo mảnh giấy:
- Anh ăn tối ngon miệng!
Em đưa cho tôi khay thức ăn rồi lặng lẽ bước đi, tôi ngoái nhìn đôi bờ vài bé nhỏ đang bước dần xa trước mắt rồi lắc đầu đóng cửa lại. Đặt khay đồ ăn trên bàn, tôi nhìn những món ăn mà em chế biến mà khóe mắt cảm thấy cay cay. Gia đình tôi cứ luôn đi công tác, mẹ và bố tôi cứ thay phiên nhau mà vắng nhà. Mỗi lần thế thì tôi chỉ có nước ăn mì gói mà qua ngày, giờ đây cũng hoàn cảnh đó nhưng lại có một người con gái chịu xuống bếp làm những buổi ăn ngon và còn đem tận nơi…
Định đưa đũa gắp miếng thịt bò xào thì chợt chuông điện thoại tôi kêu lên in ỏi. Trên màn hình, số điện thoại của Đan nhấp nháy không ngừng:
- Alo?
- Hoàng à, mình nhờ Hoàng chuyện này được không?
- Ai vậy?
- Mình Đan nè!
- Ủa sao biết số mình?
- Hi, lớp trưởng mà.
- Ờ. Chuyện gì vậy Đan?
- Mình để quên sổ sinh hoạt lớp ở trường rồi, không biết phải làm sao nữa…
- Ờ, thì sao, mai lấy cũng được mà.
- Không được, mình cần phải hoàn thành bảng kết quả đầu năm để mai nộp cho cô Nhi nữa…
- Ờ…
- Hoàng! Hoàng đi với mình vô trường nha.
- Vô trường giờ này à?
- Ừa, được không?
- À thì…
- Không lẽ Hoàng sợ ma sao?
- Không, Đan chờ mình ở trước cửa nhà nhé!
- Hi, mình đứng trước cửa nhà Hoàng rồi nè, xuống nhanh nha.
- Ờ, chờ mình chút.
Nói rồi tôi cất điện thoại trong túi rồi thay đại bộ đồ rồi bước xuống, dưới phòng khách Uyên đang xem tivi khi thấy tôi xuống cũng đưa mắt nhìn rồi nói ngôn ngữ bằng tay:
- Anh định đi đâu vậy, đã trễ rồi mà.
- Anh đi đây chút xíu, về liền thôi.
- Em đi với anh được không?
- Anh đi chút về liền mà, em ở nhà coi nhà nhé, anh đi về liền.
Không đợi Uyên trả lời, tôi chạy nhanh ra cửa. Mở cửa bước ra thì đã thấy Đan đứng phía trước, vào buổi tối nên nàng cũng không cầu kì về cách ăn mặc, chỉ một cái quần short cùng chiếc áo thun và khoác hờ chiếc áo khoác.
- Đi thôi Hoàng, trễ rồi.
- À ừ.
Cả hai đứa tôi cứ sánh bước bên nhau trên con đường làng, khi đi ngang qua những quán café nhỏ thì những thanh niên làng cứ nhìn ra mà trầm trồ vì Đan, Đan đẹp một cách giản dị pha đôi nét lạnh lùng chứ không sắc sảo, mủm mỉm như Uyên. Nhìn Đan thì trong lòng cũng thấy đôi chút bình yên.
- Sao nhìn mình dữ vậy Hoàng?
- À mình đang cố tìm lí do vì sao mấy anh kia cứ nhìn Đan mãi.
- Rồi Hoàng tìm ra chưa?
- Ra rồi.
- Nói Đan nghe thử xem.
- Vì Đan xinh đẹp quá.
- Hì…
Nghe tôi khen thì cô nàng cũng thoáng ngại ngùng, đôi má ửng hồng lên trông xinh lắm, làm con tim tôi cứ xao xuyến mãi thôi. Đi một lúc thì cũng tới trường, nhìn ngôi trường trong đêm tối cứ thấy ghê ghê như thế nào thì phải? Bằng chứng là Đan đã khoác tay tôi mà nép chặt vào người tôi mà sợ hãi.
- Lúc nãy nói ai sợ ma nhỉ?
- À ừ, mình không sợ đâu, Hoàng sợ thì có.
- Haha, vậy á hả. Mình thì tin không có ma đâu nên khỏi phải hù.
- Hoàng đừng nói vậy. Không tin thì coi chừng bị thấy đó, trường mình nhiều ma lắm.
- À à, đây là lí do rủ Hoàng đi đúng không?
- Chứ Hoàng định để mình đi một mình à?
- Hì, giỡn thôi mà. Đừng sợ, trên đời làm gì có ma.
- Cứ nói vậy chút gặp cho coi.
- Mình cũng muốn gặp thử một lần coi mặt mũi ra sao đây.
- Hix, nói bậy không à.
- Hì, giờ vô hay đứng đây.
- Ừa, thì vô.
Tôi cười rồi cứ đi thẳng vào trường rồi gặp bác bảo vệ để xin vào lớp lấy đồ, bác bảo vệ nhìn một lượt hai đứa tôi rồi cũng gật đầu bảo vào rồi ra nhanh. Tôi và Uyên cứ cười rồi cảm ơn bác và đi thẳng lên phía cầu thang lớp học.
Ngôi trường tôi học có bốn tầng và lớp tôi học nằm ở lầu cao nhất và nó cũng nằm chính giữa dãy phòng học. Kế bên là phòng hội trường, phòng truyền thống rồi mới đến lớp tôi và các lớp khác. Cầu thang trường cũng rất đặc biệt, khi lên tầng một thì phải đi hết tầng một để lên tầng hai và cứ thế để lên tầng bốn, tôi cũng không hiểu nổi ai lại xây một lối đi cho ngôi trường một cách rãnh hơi đến vậy nhưng tôi nghe mẹ tôi kể rằng ngôi trường này đã có từ thời Pháp thuộc. Tôi đút hai tay vào túi quần rồi cứ thong thả đi lên lầu trong khi bên cạnh thì Đan đang run rẩy mà khoác chặt lấy cánh tay tôi mà nói :
- Mình nghe nói trên lầu bốn có ma đó Hoàng.
- Tào lao, làm gì có ma.
- Thật đó.
- Mơ hồ, ma không có thật.
Trong đêm tối, ngôi trường cứ như một ngôi nhà to lớn đồ sộ nhưng hoang vu. Ánh trắng dù có sáng tới mức nào cũng không tỏa sáng hết cả ngôi trường được. Những tia sáng hiếm hoi của ánh trắng cứ vật vờ phản chiếu lại những gì trong một lớp học mà tôi đi qua trong cánh cửa kính của mỗi lớp. Những cơn gió cứ vun vút bên tai rồi nghe tiếng thở đều đều của hai đứa trong không gian im lặng một cách đáng sợ. Tiếng giày nhẹ nhàng vang lên khi bước từng bước, bỗng có tiếng hát đâu đó xa xăm, tôi quay lại hỏi Đan :
- Đan có nghe tiếng gì không ?
Đan nắm chặt tay tôi rồi lắp bắp :
- Hoàng… đừng có giỡn… mình có nghe tiếng gì đâu.
- Lạ vậy, nghe rõ ràng mà.
Tôi cố bình tâm để mọi thứ trở về với sự yên tĩnh vốn có để nghe rõ tiếng bài hát đang vang bên tai. Tiếng hát mỗi lớn dần, đó không phải lời việt và cũng không phải là lời các nước nào khác. Nó như lời của hát, lời âm điệu của một dân tộc nào đó, cứ nghe từng tiếng xô xa… mlơi ra sư cơ… tôi dừng lại ở giữa tầng hai của trường học, cứ nghe tiếng hát dần dần đến như nó đang duy chuyển rồi cứ dần dần đến bên tai. Chợt tôi có cảm giác sống lưng mình lành lạnh, bỗng tiếng một cánh cửa phòng của một lớp học nào đó chưa đóng cứ theo gió mà kêu lên cọt kẹt, cọt kẹt kéo theo những tiếng gió cứ ù ù tạo ra từ những lỗ thông gió ở mỗi cầu thang như tiếng ai đang nức nở.
- Thôi Hoàng, mình về thôi, ghê quá à. Sáng mai mình lên sớm làm cũng được. – Đan cầm cánh tay tôi mà nói.
- Gần tới nơi rồi, hết dãy này là tới lớp rồi.
- Nhưng…
- Không sao đâu, có mình mà.
Những suy nghĩ trong tôi cứ liên tưởng về những bộ phim kinh dị đã từng xem qua. Trên trán tôi, các giọt mồ hôi cứ thi nhau mà lăn đều. Nắm chặt tay Đan, cả hai cứ bước đi trong sợ hãi. Tuy ngôi trường mới được tân trang lại nhưng vẫn còn vài chỗ vẫn còn lại những nét cổ xưa. Càng xuống phí cuối hành lang của tầng ba thì không khí mỗi lúc càng âm u. Chợt đâu đó, tiếng oe oe của ai đó cất lên làm tôi giật mình. Vội nhìn qua Đan thì thấy nàng cũng đưa mắt nhìn tôi và nàng hỏi tôi :
- Hoàng có nghe tiếng em bé khóc không ?
- Có.
Cả tôi và nàng không ai nói gì với nhau nhưng cứ im lặng mà đứng đó bất thần, đôi tay nắm chặt nhau mặc cho tay cả hai đều ướt đẫm mồ hôi. Tôi nghĩ thầm : "Trên đời này làm gì có ma nhưng những hiện tượng rồi là gì ? Gió sao ?". Ánh sáng của chiếc đèn pin leo lé dọc theo hành lang rồi lên phía cầu thang dẫn lên tầng bốn, Đan cứ líu ríu bám sát bên tôi, đôi tay cứ nắm chặt tay tôi mà run lên bần bật, hình như nàng đang rất sợ hãi. Trong ánh đèn rọi, tôi chợt thấy có cái gì đó giống bóng ai đó đang đứng, bóng hình đó cứ lung lay rồi biến mất trước mắt tôi. Tôi đưa tay vuốt những giọt mồ hôi trên trán, nặng nề cất từng bước chân lên cầu thang.
- Cút đi, cút đi.
Đang đi, tôi nghe như có tiếng ai đó nói, cảm thấy có một luồng hơi lạnh phà vào gáy rồi dần dần chạy dọc theo sống lưng. Tôi quay lại sang nhìn Đan :
- Đan bình tĩnh đi, đừng thở mạnh như vậy.
Cô nàng ngạc nhiên đưa mắt nhìn tôi :
- Ơ đâu có, mình đâu có thở mạnh vẫn thở bình thường mà.
- Ủa kì vậy, cảm giác lành lạnh ở ngoài sau cổ như có ai thở vào vậy.
- …
Đan mím chặt môi im lặng rồi kéo tôi chạy thẳng lên tầng bốn hướng về phía lớp, tôi ráng ngoái lại nhìn ngoài sau lưng, da gà tôi nổi lên. Trước mắt tôi bây giờ là một tà áo dài không người mặc đang lơ lửng…

Bữa giờ Voz không vào được nên bữa nay bù chương ngày thứ 5 cho mấy thím

Chương 6:
Chúng tôi đứng trước cửa lớp học mà thở không ra hơi. Tôi ngoái nhìn lại cuối hành lang, nơi tôi đã tận mắt chứng kiến một nỗi kinh hoàng nhuốm màu kinh dị một cách nặng nề. Đan mở ổ khóa rồi cả hai đi vào lớp học, cuốn sổ mà Đan cần vẫn nguyên vẹn trên chiếc bàn giáo viên nhưng xung quanh nó thì ngổn ngang nào là phấn. Tôi bàng hoàng nhìn trên bảng, những đường phấn ngoặc nghèo chi chít trên tấm bảng xanh hằng ngày, tôi nheo mắt nhìn thật kỹ thì phát hiện những đường phấn ấy đôi chỗ hiện lên hình một bàn tay, một khuôn mặt nhưng không rõ hình thù. Đan vội lấy cuốn sổ rồi cùng tôi đi ra khỏi căn phòng.
- Rầm!
Tôi giật mình, một cánh cửa phòng học đột nhiên đóng lại một cách mạnh bạo. Cứ như có ai đứng ở ngoài đóng thật mạnh vào. Tôi ngơ ngác nhìn Đan, trong khi cô nàng mặt không còn một giọt máu mà ôm chặt lấy tôi. Kéo Đan ra đứng trước hành lang mà cùng nhìn chằm chằm về cái cầu thang đi xuống. Đó là con đường duy nhất để rời khỏi đây, rời khỏi ám ảnh kinh hoàng này. Cũng có một cách rất nhanh gọn hơn là nhảy xuống từ đây và tôi dám chắc cái suy nghĩ này trong tôi lúc bấy giờ là cái suy nghĩ ngu nhất mà có thể nghĩ ra trong tình cảnh bây giờ.
- Giờ về chứ Đan, định ở lại tới sáng sao?
- Nhưng dưới đó…
- Chắc hồi nãy hai đứa nhìn nhầm thôi…
- Hoàng chắc là nhìn nhầm không?
- Ờ thì… chắc vậy.
- Ghê quá đi, gió gì lạnh nổi cả da gà.
Nghe Đan nói thì tôi mới để ý những cơn gió đang thổi rì rào trên những chiếc lá đa ngoài sân trường. Vì cây đa nằm ngược lại hướng cầu thang nên lúc đi lên tôi cũng không để ý cho lắm nhưng giờ nhìn lại không khác nào một cái đầu khổng lồ chi chít những sợi râu dài. Trên bầu trời, ánh trăng tròn vành vạch không những không giúp ích được ánh sáng mà lại càng làm thêm nơi đây thêm không khí u ám. Tôi cố gắng không suy nghĩ, để không tưởng tượng ra khi vừa bước tới cầu thang thì tà áo dài bay lơ lửng ấy có phóng ra hù thì có nước mà vỡ tim mà chết tại chỗ mất. Những lời nói hùng hồn lúc nãy của tôi giờ đã chạy đi đâu mất, chỉ còn lại nổi tò mò và sợ hãi. Ngược lại với tôi thì Đan gần như muốn quỵ xuống hành lang mà nằm chờ đến sáng vậy.
Tiếng ếch nhái cứ kêu lên trong không gian im lặng, tiếng gió cứ kêu gào khi luồn qua kẽ của thân cây đa chưa tính đôi khi những tiếng chó hú lên ở tít đằng xa và tiếng mèo kêu như em bé khóc. Tôi ngoái nhìn xuống sân trường hướng về phía phòng bảo vệ vẫn đang sáng đèn. Trong đầu tôi rộ lên một ý tưởng: “Hay là cứ cắm đầu mà chạy về phía phòng bảo vệ?”. Cái ý tưởng trong đầu tôi chợt khựng lại khi tiếng hát ấy lại vang lên, tiếng hát vang lên giữa bóng đêm vắng lặng, nó cứ như được vọng lại ở thế giới bên kia, cứ xa xăm đến sởn gai ốc.
- Hoàng! Nhìn kìa.
Đan gọi tôi rồi chỉ tay về phía cuối hành lang, nơi có những con đom đóm đang lờ mờ ánh sáng màu xanh. Tôi nhìn những đốm sáng ấy, cảm giác sống lưng mình như có đá ướp vào, có cảm giác như có ai đó đang nhìn tôi từ đằng sau…
- Đan, giờ đếm một, hai, ba… là chạy nha. Không được nhìn lại biết chưa?
- Nhưng…
- Làm theo lời mình đi.
- Ừa, mình hiểu rồi.
- Một… hai…
- Ba.
Tôi nắm tay Đan chạy đi mà không nhìn lại ngoài sau lưng vì tôi biết chắc rằng tà áo dài bay ấy đang ở sau lưng tôi và đang nhìn chúng tôi. Chúng tôi cứ chạy hết tầng ba rồi xuống tầng hai. Sau lưng, tiếng hát cứ vang lên mỗi lúc một to…
- Ha…há há… haha… cút đi… cút đi.
Tràng cười ghê rợn ấy vang lên cùng với từ “cút đi” phát ra một cách nhanh chóng với giọng điệu hả ghê và giọng nói ấy là của một người con gái, nó cứ dồn dập, ma quái. Tiếng thở mệt nhọc vì cứ chạy mãi, đôi chân cũng có phần nặng nhọc đi vì mệt, nó như muốn lả ra. Không hiểu sao khi chạy đá banh thì tôi không cảm thấy mệt như vậy, còn bây giờ chỉ chạy trong một khoảng thời gian ngắn mà thấy muốn hết hơi.
- Mình mệt quá Hoàng ơi.
- Cố lên, hết tầng này là tới sân trường rồi.
- Ừa…
Cuối cùng, hình ảnh sân trường cũng hiện ra trước mắt tôi. Nhưng một hình ảnh khác cũng làm tôi muốn đứng tim. Tà áo dài ấy đang ngồi ở giữa hai cái rễ cây đa mà đung đưa như một chiếc xích đu. Tôi cảm nhận được bàn tay tôi đang được siết chặt bởi Đan.
- M…a m…a… Hòa..ng… - Đan lấp bấp không thành tiếng.
- …
Cảm giác lúc này tôi cũng không biết phải diễn tả ra sao. Hơi thở tôi và nàng cứ nặng nhọc, gấp gáp.
- Á há há há… cút đi… cút đi…
Giọng cười và những lời ấy được cất lên, chiếc áo dài ấy từ từ bay trên không trung rồi biến mất vào bên trong thân cây đa. Tôi bần thần nhìn Đan, hình như cô nàng vẫn chưa hoàn hồn sau những chuyện vừa rồi, mặt nàng trắng bệt, môi run rẩy trong khi tay chân tưởng như không còn chút sức lực nào.
- Đan, bình tĩnh lại đi nào…
- Ma… đó Hoàng… Có ma.
- Mình biết, giờ mọi chuyện qua rồi, chỉ cần tới phòng bảo vệ là mọi chuyện sẽ ổn. Nào đi thôi. – Tôi cố trấn tĩnh bản thân khỏi nỗi sợ rồi khích lệ Đan.
- Ừa ừa…
Đan nắm chặt tay tôi rồi líu ríu đi bên cạnh. Lúc này nếu không có Đan bên cạnh thì chắc tôi đã co chân lên cổ mà chạy bán sống bán chết rồi. Chợt nhớ cái câu nói cứng miệng hồi nãy với Đan nên bây giờ buộc bản thân phải cứng rắn để làm chỗ dựa cho nàng. Dìu Đan tới phòng bảo vệ, cả hai ngồi phịch xuống mà thở phì phò trước cái nhìn tò mò của bác bảo vệ. Tôi ngoái nhìn lại ngôi trường bây giờ đang chìm trong bóng tối, nhớ lại những điều kinh hoàng vừa xảy ra và giờ đây có lẽ tôi tin trên đời này là có ma.
- Hai đứa đi lấy cuốn sổ gì mà hai tiếng đồng hồ giữ vậy?
- Tụi con đi có một chút mà bác.
Lúc đi tôi ước tính là mọi chuyện xảy ra trong vòng nửa tiếng mà thôi, cùng lắm thì cũng chỉ một tiếng chứ không đến nỗi hai tiếng như vậy. Tôi ngoái nhìn Đan, trong nàng bây giờ cũng khá mệt mỏi.
- Đan nghỉ chút đi rồi về.
- Ừa…
- Hai đứa có chuyện gì vậy?
- Vâng, con có một vài điều muốn nói với Bác.
Bác bảo vệ chăm điếu thuốc, rít một hơi dài rồi thả làn khói trắng bay lơ lửng trên không trung, chú lắng nghe toàn bộ những chuyện xảy ra vừa rồi. Bác bảo vệ trầm ngâm một lúc rồi nhìn đồng hồ rồi bảo:
- Thật sự thì tụi con đã đi hai tiếng rồi. Đồng hồ của con hình như đã chạy chậm.
- Vâng, chắc có lẽ vậy bác ạ.
- Ừ, bác làm bảo vệ ở ngôi trường này cũng đường gần mười năm. Cũng nghe có học sinh đồn đoán có ma. Bác cũng gặp một vài lần, cũng đã báo nhà trường coi giúp xung quanh có ngôi mộ nào không? Mỗi khi thấy bác cũng cúng kiến đầy đủ, mùng một hay rằm điều đủ, mong họ cũng đừng phá học sinh. Có lẽ họ tưởng hai đứa là trộm nên mới hù ma nhát quỷ vậy cho chạy đi, chứ cũng không có ý gì xấu.
- Sao bác nghĩ vậy, ma cũng có suy nghĩ à?
- Có chứ, trước ki là ma thì họ cũng là người mà, nếu mình không làm gì họ thì họ cũng không làm gì mình.
Tôi nhìn ra cây đa. Trong bóng tối, những tiếng gió rít qua như tiếng hú. Cũng may là bây giờ tôi không còn nghe những âm thanh ma quái đó nữa nhưng nỗi ám ảnh này sẽ theo tôi đến mai sau.
- Thôi cũng tối rồi hai đứa tranh thủ về ngủ sớm đi. Mai đi học.
- Vâng, vậy con chào bác.
- Ừa…
Vào phòng bảo vệ thì thấy Đan đã ngủ từ lúc nào, trong cô nàng ngủ mà đôi môi cứ chu chu nhìn yêu chết đi được.
- Đan, dậy về này.
- …
- Đan…
- …
- Thôi con cõng con bé về đi, bác cũng đóng cửa trường rồi về nhà.
- Ủa, con cứ tưởng bác ở lại trường chứ, lỡ có trộm thì sao ạ?
- Quê mình ít trộm cướp lắm con, mà trộm nào dám đi vào trường giờ này. Haha…
- Bác nói cũng đúng… Thôi con chào bác ạ.
- Ừa, hai đứa đi cẩn thận.
- Uầy, có mình con đi à bác.
Tôi quay lại chào bác bảo vệ rồi đặt Đan trên lưng mà cõng nàng về. Tôi nghĩ : "Chắc cô nàng mệt quá nên ngủ quên đây". Bước đi trên con đường làng, ngang qua những ngôi nhà có bán hàng quán thì họ cũng đưa mắt mà nhìn bọn tôi. Đi một đoạn thì thấy Đan khều khều vai tôi rồi nói :
- Mình đang ở đâu vậy Hoàng.
- Trên đường về nhà.
- Nhà nào ?
- Ơ, nhà Đan ấy mà. Chứ không lẽ nhà mình.
- À ừ…
Hình như cô nàng muốn nói gì nữa nhưng không biết sao lại đánh im lặng mà tựa vào vai tôi. Tôi cũng không muốn hỏi nên cứ đi về phía nhà nàng. Đến trước cửa nhà thì tôi dường như chết lặng. "Bán nhà" hai chữ đó được viết bằng sơn đỏ trên vách tường kèm theo số điện thoại. Tôi ngẩn người giây lát rồi hỏi Đan :
- Có chuyện gì vậy ? Gia đình Đan có chuyện gì à ?
- Mình…
- …
- Hoàng cho mình xuống đi.
- À ừ…
Tôi vừa bỏ nàng xuống thì Đan đã định bước đi ngược lại phía đầu làng, vội chạy tới đứng trước mặt Đan tôi hỏi :
- Đan định đi đâu.
- Thuê nhà trọ.
- Nhà đây sao không ở mà thuê nhà trọ.
- Bố mẹ mình li dị cũng được hai năm, trước giờ mình ở với dì và chú
- Ủa vậy lần trước mình gặp là dì với chú của Đan à ?
- Đương nhiên rồi…
- À ừ.
- Giờ Đan định tìm nhà trọ thiệt à ?
- Ừa, Hoàng phụ xách đồ giúp Đan nha.
- Hả ? Đồ đâu ? Nãy giờ thấy Đan đi tay không mà.
- Mình để ở nhà hàng xóm.
- À ừ… vậy giờ trong nhà không có ai hết à ?
- Ừ, dì với chú lên thành phố rồi. Có bảo mình đi lên đó cùng nhưng mình không muốn xa nơi đây nên ở lại.
- Một mình ?
- Ừa, một mình.
- …
Đến bây giờ tôi mới hiểu gia cảnh của Đan, phải xa bố mẹ từ rất sớm. Cũng giống tôi, cứ phiêu bạc trên những đất nước khác từ khi rất nhỏ. Nhưng đối với Đan lại khác, vì tôi là con trai nên chuyện đó cũng bình thường nhưng Đan là con gái thì ở nhà trọ như vậy thì phải đủ thứ đồ. Nào là tiền thuê nhà, tiền điện nước, ôi thôi đủ điều…
- Đan qua nhà mình ở đi…

Chương 7: Người con gái bí ẩn.
- Nhưng mà…
- Nhưng chuyện gì?
- Mình không có đủ tiền để thuê nhà Hoàng để ở đâu…
- Trời, tưởng gì… tiền thì Đan cứ giữ mà xài, cứ ở nhà mình thoải mái, ở free mà.
- Như vậy thì kì lắm…
- Có sao đâu.
- Kì lắm…
- Thôi thì Đan phụ làm việc nhà với Uyên đi, như vậy cũng coi như trả tiền nhà.
- Mình làm osin hở?
- Không phải, chỉ phụ giúp việc nhà thôi, với lại bố mẹ hay đi nên nhà có hai anh em cũng buồn.
- Hi… ừa.
- Vậy đồng ý rồi nhé.
- Ừa.
Trong lòng tôi có một niềm vui nho nhỏ vì Đan đồng ý ở nhà tôi, nếu như vậy thì mỗi buổi sáng thì tôi có thể cùng nàng đến trường, buổi trưa thì ăn cùng một bàn, buổi tối thì cùng nhau xem phim, cứ như là một đôi vợ chồng mới cưới. Tôi nghĩ đến cái viễn cảnh ấy thì cứ cười tủm tỉm làm Đan sinh nghi:
- Hoàng cười cái gì đấy?
- Hả… à không gì đâu, thôi về nhà, tối rồi.
- Hừ, nghi ngờ, mờ ám.
- Uầy, không có gì thật mà, đi thôi.
- Hứ…
Lắc đầu cười khổ, tôi xách những các balo rồi sánh bước cùng nàng về dinh. Nhà của Đan cách nhà tôi cũng không xa lắm, chỉ đi vài mét là tới nơi. Đứng trước cửa nhà bấm chuông một lúc thì Uyên cũng mở cửa cho tôi rồi nhìn Đan đầy ngạc nhiên.
- Anh tưởng em ngủ rồi chứ?
- Em chờ anh về mà. Ủa sao Đan lại ở đây. – Uyên đưa cuốn sổ lên cho tôi đọc.
- Chuyện này thì dài lắm, thôi vô nhà Đan kể cho em nghe.
- Vâng.
- Thôi vô nhà đi.
Thật sự thì tôi cũng không biết giải thích như thế nào với Uyên về chuyện này, thôi thì đành đánh trống lãng mà bán cái việc giải thích cho Đan, con gái đôi khi lại dễ nói chuyện hơn là con trai. Uyên dẫn Đan đi xung quanh nhà còn tôi thì đi tắm lại một chút cho hết bụi bẩn trong người, vừa tắm vừa nghĩ lại cái cảm giác vừa nãy ở trường, không biết ngày mai Đan có dám đi học không nửa? Tôi thì chắc chắn phải đi vì muốn coi xung quanh cây đa đó có gì bí ẩn.
Sau khi vuốt lại vẻ đẹp trai thì tôi đường hoàng bước xuống nhà. Vừa xuống cầu thang thì mùi thơm thoang thoảng của những món ăn cứ bay trước mũi tôi mà gợi tình cái bụng. Đi xuống bếp thì thấy hai cô nàng đang cười đùa mà nấu ăn với nhau.
- Ủa, lúc nãy nhớ em nấu ăn rồi mà Uyên.
Nghe tôi nói thì em ngạc nhiên rồi bấm viết ghi lên tờ giấy rồi đưa cho tôi:
- Em giận anh đó, chưa ăn mà đã lo đi rồi, đã vậy không cất đồ ăn để mấy con thạch sùng nó phá.
- Hì, anh xin lỗi, tại vội quá… – Nói rồi tôi khẽ nhìn sang Đan thì thấy nàng đỏ mặt ngượng ngùng.
- Thôi Hoàng vào ăn cơm nè, nhìn cái mặt thấy tội ghê.
- E hèm, ai hơ, ai đã bắt bỏ bữa cơm hơ?
- Hi… có biết đâu.
Trêu chọc nhau một lúc thì hai cô nàng cũng dọn đồ ăn ra, nhìn những món ngon mà tôi không kiềm được lòng mà cứ gắp lia lịa quên mất là hôm nay nhà tôi có thêm một thành viên. Lùa đại vào bụng ba chén cơm, tôi thở phì vì no, nhìn thấy cái bản mặt thỏa mãn của tôi thì Đan cười rồi nói:
- Coi kìa, Hoàng ăn cơm để lại một hạt cho cô nàng nào vậy.
Nghe Đan nói vậy, tôi tá hỏa tìm xung quanh miệng thì phát hiện bị dính cơm bên mép, vội lấy xuống rồi cười khống chế:
- Hề hề, vô ý quá, vô ý quá.
Cái bản mặt của tôi cầu tài trong đẹp trai quá hay sao mà cả Uyên và Đan cứ cười ngất ngưỡng. Phụ rửa chén xong hết thì đóng cửa nhà lại và phòng ai nấy về. Tôi ngủ phòng tôi còn Uyên với Đan ngủ cùng nhau. Cũng tiếc một chút vì không ngủ cùng một trong hai nàng, thôi thì phòng đây chỉ riêng ta với ta.
Khi tiếng gà gáy đâu đó ở nơi phương xa, những lời hát véo von của những chú chim nho nhỏ, tôi vươn vai ngáp uể oải đứng dậy tắt tiếng chuông báo thức đang vang lên. Mở cửa phòng bước ra thì…
- Aaaaa, trời ơi! Rầm.
Một tiếng động khó hiểu vang lên trong sáng sớm, tôi ngải ngải đầu tóc rối tùm lum rồi tự hỏi:
- Sáng sớm con gì kêu vậy trời.
Vào vệ sinh cá nhân thì cơn ngái ngủ cũng tạm tha cho tôi, ngồi chờ hai nàng đi mà tôi thiếu điều muốn ngủ gục. Tầm nửa tiếng sau thì tôi mới thấy hai cô nàng trong tà áo dài trắng tinh khôi đi xuống. Cả hai người mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười. Uyên sắc sảo, xinh đẹp. Đan thì giản dị, lạnh lùng. Cứ thế hai nàng tiên trong nhà tôi tươi cười cùng tôi đi học.
Đóng cửa nhà mà thấy sao vắng vẻ, bố mẹ tôi thì vẫn ở trên thành phố, cuối tuần mới về. Tưởng còn anh Viễn để trò chuyện thì anh ấy cũng lái xe đưa mẹ tôi nên ngôi nhà giờ đây chỉ còn lại tôi và Uyên, từ hôm nay thì có thêm Đan nữa nhưng khi cả ba chúng tôi đi học rồi thì có cảm giác ngôi nhà to lớn này vắng vẻ như thế nào…
Vừa bước vào lớp thì bọn thằng Hưng nhìn tôi như sinh vật lạ vậy, như thường lệ thì bọn nó vẫn không để tôi ngồi ấm chỗ mà đã lôi đầu ra hành lang mà tra khảo:
- Nghe nói Đan thiên thần đang ở nhà mày à? – Thằng Trịnh mở đầu.
- Hả, tin đâu ra vậy.
- Chính mắt tao thấy. – Thằng Bảo đớp ngay.
- Uầy, thì có một số chuyện…
- Ôi, tình yêu của tao đã bị mày cướp mất rồi. – Thằng Hưng chưa gì mà nước mắt nước mũi tèm lem.
- Dơ, tránh xa bố ra.
- Hê hê, người anh em. Mừng chú được ở chung nhà với người đẹp thì cũng phải khao anh em một chầu chứ đúng không mấy chú.
- Đúng đúng!.
- Rồi hiểu mấy chú muốn gì rồi.
- Hê hê… chỉ thằng Hoàng là hiểu anh em.
Cả đám kéo xuống căn tin mà ăn uống vui vẻ, tôi cũng chia sẻ cái vụ việc tối hôm qua dẫn đến việc Đan ở nhà tôi nhưng tuyệt nhiên tôi không đề cập đến gia đình Đan mà tự bịa ra một lí do một cách logic và hợp lí nhất trong số các kế mà tôi nghĩ ra đó là: “Về trễ nên bị nhốt”.
Khi kể xong mọi việc thì cả đám cũng lần lượt mà nhìn qua cái cây đa trước căn tin, nơi mà tối qua tôi đã chứng kiến nỗi kinh hoàng tưởng chừng như chỉ có ở trong phim.
- Thật không vậy?.
- Tin không tùy chú.
- Gì ghê vậy mậy. Sáng tao lên lớp đầu tiên thì tao thấy bảng sạch mà.
- Ừa, tao cũng thấy bảng sạch.
- Thì tụi mày cứ nghĩ rằng ma có để lại hình ảnh nó xuất hiện ở đâu đó không?
- Cái này thì không có.
- Ờ, nói chung tao vẫn thắc mắc lịch sử ngôi trường này và những điều kì ảo đó.
- Ừ, tụi tao cũng vậy, hay tụi mình mở một cuộc điều tra đi.
- Điều tra gì.
- Ma. – Thằng Hưng đập bàn tuyên bố.
- Khùng hả mậy. – Cả đám lần lượt để vài tát lên đầu thằng bé. – Mày định làm chuyên gia bắt ma Châu Tinh Trì à.
- Không điêu tra sao có bằng chứng.
- Ờ, cũng có lí. Thôi giải tán. Chiều qua nhà tao bàn sau.
- Rồi oke…
Những tiết học cứ kéo dài lê thê, hình như ngày hôm nay Đan có cảm giác tránh mặt tôi thì phải. Muốn nói chuyện với nàng cũng khó nữa. Trong suốt ba tiết học đầu tiên thì nàng không nhìn tôi thử một lần kể cả khi nàng quay sang mượn đồ của Uyên. Điều gì đã xảy ra vậy nhỉ? Thế là sao? Mình làm gì sai à?. Hàng loạt câu hỏi cứ tuôn trào như nước máy trong đầu tôi. Không để đêm dài lắm mộng. Giờ ra chơi tôi hỏi Đan:
- Đan giận Hoàng à.
- Không có đâu. – Nghe thấy tôi hỏi thì nàng líu ríu trả lời.
- Chớ sao tránh mặt Hoàng.
- Tại…
- Tại sao?
- Tại mình ngại…
- Ơ, nói chuyện với mình tối hôm qua cũng bình thường mà.
- Nhưng vấn đề là hồi sáng kìa…
- Hồi sáng…
- Ừa ừa.
- Có chuyện gì?
- Thì Hoàng bước ra khỏi phòng thì mình thấy…
- Hả?
Nghe đến đây thì tôi chỉ muốn độn thổ. Tất cả thì cũng tại cái thói quen ngủ mà khỏa thân 50%. Khi ngủ thì tôi cởi trần và chỉ mặc mỗi cái quần đùi ngắn nên mới thành ra cái cớ sự như thế này. Khi mở cửa bước ra thì một tay tôi gãi đầu, một tay che miệng ngáp dài, nhìn hình ảnh vô tình đã bị Đan nhìn thấy và kết quả thì nàng ngại quá nên không dám đối mặt nói chuyện với tôi. Khổ ghê.
- Hai người nói chuyện gì vậy? – Uyên đặt mảnh giấy trước mặt tôi và Đan. Đôi môi chu chu vẻ giận hờn.
- Nói chuyện qua loa thôi. Hay là viết vào giấy cho Uyên dễ nói chuyện. – Đan cười khống chế rồi lái qua chuyện khác.
- Ừa cũng được.
Cả ba đứa tôi cứ chụm đầu vào quyển sổ của Uyên rồi cứ thế mà tha hồ ghi ghi chép chép mấy câu bông đùa.
- Cạch !
Nghe có tiếng động lạ, cả ba đứa ngước lên nhìn thì thấy cô nàng hay đeo chiếc tai phone đặt xuống bàn tôi một chai pepsi. Tôi ngơ ngác như không hiểu gì, chỉ nhìn cô nàng đó. Đôi má bầu bĩnh, khuôn mặt tròn trong rất dễ thương, mái tóc hơi vàng vàng không biết là do nắng hay nhuộm.
- Cho Hoàng. – Nói rồi về chỗ, đeo tai phone nghe nhạc.
- À ừ, cảm ơn.
- Không gì.
Cầm chai nước lên, tôi hỏi Đan và Uyên :
- Hai người uống không ?
- Không… - Đan trả lời tôi còn Uyên lắc đầu.
- Mà sao Hoàng quen Oanh vậy ?
- Bạn bè trong lớp mà.
- Ý Đan không phải vậy. Oanh ở trong lớp không bao giờ nói chuyện lại con trai. Mà lần này lại là mua nước cho Hoàng.
- Ủa vậy à, Đan cũng vậy thôi, có nói chuyện với đứa con trai nào ngoài Hoàng đâu.
- Cái này thì…
- Thôi anh đừng trêu Đan nữa, vô lớp rồi kìa.
- À ừ.
Nhìn xung quanh lớp thì đứa nào cũng nhìn tôi bằng con mắt bí ẩn pha chút ngạc nhiên, trong đó tụi con trai trong lớp là nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống nhưng pha lẫn một chút lo lắng cho tôi. Trong lòng tôi cũng tự hỏi cô nàng Oanh này có gì đặc biệt mà tụi bạn lại như thế. Tuy trong lớp nhưng tôi chưa nói chuyện lần nào mặc dù ngồi cách nhau một khoảng trống chính giữa hai dãy.

Chương 8: Giải mã ngôi trường ma.
Ngồi trong lớp thì lâu lâu tôi có lén nhìn về phía bên tay phải, tức là phía của Oanh đang ngồi. Nhỏ cứ ghi ghi chép chép những thứ đang được ghi trên bảng nhưng một bên ta vẫn không bỏ cái tai nghe xuống, trong lòng tôi cũng tự hỏi nhỏ nghe cái gì?
Tiếng trống tan trường vang lên thì cái lớp tôi như ong vỡ tổ, tôi phụ Uyên thu xếp sách vở rồi bàn chuyện về cô nàng Oanh.
- Chuyện này khó hiểu thật? – Cả ba chúng tôi điều ghi vào cuốn sổ của Uyên.
- Chuyện gì vậy Đan?
- Uyên có thấy lạ rằng Oanh đối xử hơi lạ với Hoàng không?
- Chỉ là chai nước thôi mà.
- Mình biết nhưng lạ lắm…
- Lạ gì ?
- Thì…
- Thôi về đến nhà rồi kìa, anh hai với Đan vào nhà thôi.
- Ừa…
Ngồi trên lan can tôi suy nghĩ viễn vong về những điều mà Đan nói, rồi vô vàn câu hỏi cứ nhảy tung tăng trong đầu rồi đi đến một kết luận rằng : "Phải tìm hiểu cô nàng Oanh này".
Sau buổi cơm tối thì cả ba chúng tôi ra ngoài sân mà ngồi hóng từng cơn gió mát. Những cơn gió cứ vi vu qua những cánh cây du dương như một bài nhạc. Tôi cứ thả hồn bay theo gió thì ngược lại Đan và Uyên thì cứ đăm chiêu một điều gì đó mà theo tôi đoán thì chắc chắn là nghĩ ngợi về nhỏ Oanh thôi.
- Kêu ra đây chơi mà ngồi nhìn nhau đến khuya sao ? – Tôi ghi vào cuốn sổ chung dùng để nói chuyện.
- Cứ mỗi về đêm là mình cứ nghĩ về những điều hôm qua.
- Chuyện đó có thật không anh ? Em nghe Đan kể mà nổi da gà.
- Thật em à ! Nhưng vẫn còn bí ẩn lắm.
- Ừa, theo mấy bộ phim mình coi thì chắc có lẽ dưới cây đa ấy sẽ có mồ mã gì đó.
- Uyên không chắc là sẽ như phim đâu Đan, biết đâu sẽ khác.
- Ừa, mình giả sử thôi mà. Hoàng nghĩ sao.
- Khó nói lắm, vì mấy cái chuyện tâm linh thì mình cũng không nghiên cứu lắm vì bên nước ngoài người ta ít tin về mấy chuyện này.
- Hoàng muốn nghiên cứu về tâm linh không ?
- Bằng cách nào ?
- Cầu cơ.
- Thôi Uyên, mình định bảo Hoàng đọc sách thôi.
- Hihi, mình đùa thôi mà.
- Cầu cơ là gì ?
- Bộ anh không biết sao ?
- Không!
- Cầu cơ là một phương pháp để giao tiếp với thế giới tâm linh bằng cách sử dụng một tấm gỗ phẳng được lấy từ nắp hòm người chết hay ngoài nghĩa địa và một đồng xu cổ.
- Uầy, nghe lạ thế. Muốn chơi thử.
- Thôi anh, nguy hiểm lắm, người yếu bóng vía có thể bị ma nhập đấy. Em không cho anh chơi đâu.
- Ý em nói anh yếu bóng vía sao?
- Em không có ý đó.
- Thôi bỏ chuyện cầu cơ sang một bên, dù gì Hoàng cũng đã chứng kiến ma như thế nào rồi. Ở làng quê thì ma quỷ được coi là bình thường chứ không phải là chuyện lạ gì để bàn tán. Ngay cả cái đồi cỏ lúc trước Hoàng đá banh cũng đầy ma ấy chứ.
Nghe đến đây thì tôi cũng thoáng rùng mình, cứ tưởng tượng lúc mình đang chạy thì bỗng có một bàn tay từ mặt đất trồi lên nắm lấy chân tôi mà lôi xuống… Nghĩ thôi thì da gà tôi cũng nổi lên đầy cả người.
- Vậy bóng ma ở ngôi trường của tụi mình thì tính làm sao?
- Cái này khó nói lắm Uyên, anh cũng không biết phải làm thế nào, một phần cũng muốn yên lặng, một phần cũng muốn báo cho nhà trường biết nhưng không có bằng chứng cụ thể.
- Vâng, em hiểu rồi.
- Thôi mọi người vào ngủ đi, cũng khuya rồi.
- Ừ…
Nằm trên giường, tôi cứ trằn trọc không ngủ được vì những câu chuyện ma quái. Ngôi trường đã được xây từ rất lâu, cũng đã được tu sửa vài lần nên nhìn cũng không đến mức âm u nhưng những điều mà ngôi trường chứa đựng thì mãi là ẩn số đối với các thế hệ học sinh tại ngôi trường này. Cứ suy nghĩ một lúc thì tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay, chỉ biết lúc tôi tỉnh giấc cũng là lúc Đan gọi tôi dậy đi học.
Ngồi dưới căn – tin ăn sáng cùng tụi thằng Hưng thì chúng nó cứ đem cái chuyện tôi kể ra mà bàn tán:
- Hừm, cái tin này mà lộ ra thì tao cá là không đứa nào dám đi học nữa. – Thằng Bảo cắn miếng trứng rồi nói.
- Ờ, chuyện này thì chỉ có đám tụi mình biết thôi, nếu nói ra không tốt. Đúng không Đan?
- Hoàng nói gì mà không đúng, hi.
- Ố ồ, hai anh chị đã là gì của nhau chưa mà trong tình cảm thế. – Thằng Hưng như bắt được vàng vội đâm chọt tôi.
- Mai Hưng quét lớp nhé.
- Ấy ấy thôi mà lớp trưởng, giỡn chút mà.
- Hứ, không vui.
- Nghe thằng Hoàng và nhỏ Đan kể thì tao cũng không tin. Chính mắt tao thấy thì tao mới tin. – Thằng Phúc nói.
- Nếu mày muốn trải nghiệm thì xin mời tối nay đến trường mà lấy câu trả lời. – Thằng Lộc đứng dậy ra vẻ cung kính.
- Mày thích thì tao chiều, thằng nào cá với tao không, trên đời này làm gì có ma.
- Tao khuyên mày nên suy nghĩ lại đấy Phúc, lúc đầu tao cũng nghĩ giống mày, giờ đây thì mày cũng biết câu trả lời đối với cái sự không tin của tao.
- Uầy, mày nhát gan vậy hả Hoàng ?
- Tao tin lời thằng Hoàng nói, quê mình thì mày cũng biết ma nhiều vô số kể mà mày cứ nói không tin. – Thằng Tâm cằn nhằn.
- Không tin là không tin. Thằng nào dám cá không.
- Tao…
- Thích thì chiều…
- Mày ngon…
Cả tám thằng con trai còn lại cùng hai nàng Uyên và Đan cũng cá với thằng Phúc, vì trong đám trừ thằng Phúc ra thì ai ai cũng tin chuyện tôi và Đan kể, một phần nhờ lời thách thức của thằng Phúc thì tôi mới có cơ hội quay lại trường vào ban đêm để tìm câu trả lời thỏa đáng.
- Giờ hối hận vẫn còn kịp.
Một giọng nói vang lên từ phía sau tôi, cả đám giật mình ngước lên thì thấy Oanh đã đứng đó mà nói, thấy thế thằng Hưng nhào vô nói :
- Hôm nay chị Oanh cũng có nhã hứng mà nói chuyện với bọn không cùng đẳng cấp này sao ?
- Ông nói gì…
- À không gì. Chỉ là hai lúa không hợp với dân chơi thành thị mà thôi.
- Này, còn nói nữa thì đừng có trách tui. – Nhỏ Oanh nhìn thằng Hưng như muốn ăn tươi nuốt sống.
- Không cãi nhau nữa. – Tôi lên tiếng. – Cứ nghe Oanh nói.
Nhỏ Oanh gật đầu cười nhìn tôi rồi nói :
- Không nên, vì ngôi trường này thật sự có ma.
- Sao bà dám chắc.
- Cứ biết vậy đi.
- Bà lúc nào cũng ra vẻ bí ẩn, khó hiểu.
- Tui không cần các ông hiểu, tui chỉ cần Hoàng hiểu.
- Uầy…
- Bạn Oanh cứ thế thì mình cảm thấy lo cho Hoàng đấy.
- Hì, bạn bè với nhau thì hiểu nhau thôi.
- Chứ sao bạn Oanh lại không cho mấy bạn Hưng, Bảo, Trịnh, Phúc… hiểu Oanh.
- Hi, Đan cũng đừng nói thế, Đan cũng vậy thôi mà.
Cả hai cô nàng cứ nhìn nhau mà mỉm cười, nhưng nụ cười đó không có cảm giác thân thiện chút nào. Thấy tình hình có vẻ tệ thì Uyên vội kéo Đan ngồi xuống, Oanh cũng tìm một chiếc ghế mà nhập bọn cùng tụi tôi.
- Nếu bà không tin thì tối nay đến trường đi rồi biết.
- Ừ, được thôi.
- Đừng có sợ quá mà chạy về nhé.
- Cái đó thì khỏi lo.
- Ừa, tối nay chín giờ tối, tập trung nhà thằng Hoàng. – Thằng Phúc đưa ra lịch.
- Sao lại là nhà tao.
- Vì nhà mày gần trường nhất, lúc đầu tao tính là tới nhà Đan nhưng giờ thì Đan cũng ở cùng mày rồi. – Thằng Phúc nhìn tôi cười, nhìn nụ cười nó cứ nham hiểm như thế nào.
- Cái gì, Đan ở cùng nhà với Hoàng sao ? – Oanh không tin vào tai những gì mình nghe, vội quay nhìn tôi rồi hét lên.
- À, xảy ra một số chuyện nên tạm thời như vậy.
- Ừa, Hoàng nói vậy thì mình cũng không ý kiến gì nữa.
- À ừ.
Tôi có cảm giác hình như mỗi lần nói chuyện với cô nàng Oanh này thì tôi cảm nhận được một điều gì đó bí hiểm từ người con gái này. Từ ngoài nhìn vào thì ai cũng có thể chắc chắn là nhỏ có ý với tôi, nhưng cái ý đó với mục đích là gì ? Vì từ đầu năm đến giờ thì nhỏ là người cuối cùng tôi tiếp xúc, nhỏ Oanh có vẻ như bị mọi người xa lánh vì có kiểu cách ăn chơi của thành phố theo lời thằng Hưng hồi nãy, khi đứng trực diện thì tôi cũng thấy khớp với cô nàng này.
Ăn sáng xong thì bọn tôi cũng kéo nhau vào lớp mà bắt đầu một ngày học tập. Từ ngày hôm qua thì Đan cũng có vẻ dè chừng Oanh, còn Uyên thì cứ bám sát lấy tôi không rời, tôi cũng đôi chút thắc mắc về cách cư xử của hai nàng và cũng đem cái thắc mắc này hỏi cả hai nhưng không nhận được bất cứ câu trả lời nào. Ngoài cái câu : "Trực giác của con gái".
Khi ánh chiều tà buông dần xuống phía sau ngọn đồi sau trường thì cũng là lúc tan học, cả bọn hẹn nhau đúng chín giờ nhớ có mặt tại trường. Về đến nhà thì tôi cũng bắt tay vào chuẩn bị những thứ cần thiết như : Đèn pin, máy ghi âm, điện thoại và thêm vài thứ linh tinh để phòng hờ có chuyện xảy ra như băng, gạt. Tôi cũng đem theo một cây dao không có mũi nhọn. Theo lời bác tôi, người đã đưa tôi sang Úc thì ma quỷ rất ngại những loại dao như thế này nên đi đâu tôi cũng mang theo nó để phòng hờ nhưng ngày càng lớn, tâm trí tôi cũng không để ý đến mấy cái chuyện ma quỷ nên cũng đã lâu không đụng vào nó và giờ đây là lúc thích hợp để coi công dụng của cây dao này.
- Cộc cộc !
- Ai đó ?
- Mình Đan đây, xuống ăn cơm nè Hoàng.
- Ờ, mình biết rồi.
Kể từ ngày có Đan ở trong nhà thì tôi có cảm giác như căn nhà tui tươi hẳn lên hay là cái tình yêu bé nhỏ trong tôi vui nhỉ ?
- Uyên có định đi không ?
- Muốn chứ, chỉ sợ anh Hoàng không cho. – Uyên ghi giấy rồi đưa ra trước mặt.
- Ờ, em đi thì anh cũng lo lắng lắm, nếu muốn đi thì lúc đó theo sát anh đó.
- Vâng ạ !
- Hihi, tội Uyên ghê, cứ bị Hoàng bắt nạt.
- Đan cũng vậy đó, có chuyện gì thì mình cũng lo lắm.
- Người ta biết rồi mà, cứ xem là con nít không bằng.
- Uầy…

Chương 9:
- Hoàng ơi! Mình đi thôi. – Tiếng Đan gọi lên từ dưới nhà.
- Đợi chút.
Vội đeo cái balo lên vai tôi đi xuống dưới nhà. Thật khó hiểu với con gái, đi khám phá ngôi trường đầy ma mà cứ nghĩ là đi chơi hay sao mà có vẻ vui. Bằng chứng là khi tôi vừa bước chân xuống thì đã thấy hai nàng tủm tỉm cười nhìn tôi.
- Cười gì vậy, không đi sao?
- Hoàng đi gặp ma hay đi tham quan mà đem balo ghê vậy?
- Uầy, thì mình bỏ vài cái linh tinh như đèn pin đồ thôi.
- Hi, Hoàng lấy cây đèn pin ra đi rồi để balo ở nhà.
- Uầy uầy, rồi.
Nghe lời Đan tôi chỉ lấy cây đèn pin và cây dao đem theo, còn những thứ khác đều bị Đan cất ở nhà. Vậy mà các “thánh” trên google cứ bảo đem theo mấy thứ đó, làm tôi mất cả tiếng đồng hồ để sắp xếp.
Ngồi trước sân chờ tụi bạn, vì còn sớm nên chẳng có đứa nào khác ngoài ba đứa tôi. Hai cô nàng cứ trò chuyện với nhau qua cuốn sổ còn tôi chỉ biết nhìn trời, nhìn đất, nhìn mây và nhìn Đan. Cứ ngồi thưởng ngoạn thiên nhiên và ngắm nhan sắc tuyệt trần của Đan và Uyên trong vòng một tiếng mấy phút thì bọn thằng Hưng cũng kéo nhau tới mà làm náo loạn ở trước cửa nhà tôi:
- Thằng Hoàng đâu, mở cửa cho tao, mày định bắt tao leo tường à? – Thằng Hưng la bài hãi.
- Ê ê, coi chừng thằng Hoàng nó chơi chiêu “đóng cửa thả chó” là chết cả lũ đấy. – Tiếng thằng Bảo khuyên ngăn.
- Ừ, tao thấy cũng đúng, nhà nó bự tổ bố vậy chắc nuôi chó cũng cỡ béc – giê Đức. – Thằng Phúc bơm vào.
- Mày tào lao, cỡ cái nhà này thì phải nuôi tầm năm con chó ngao Tây Tạng thì may ra. – Thằng Lộc đốp ngay.
- Tụi mày muốn trở thành sự thật không?
- Ấy ấy, anh Hoàng ra hồi nào em không biết vậy? Tụi em lỡ mồm nên anh đừng chơi dại, không thì răng không còn. – Thằng Hưng ba hoa.
- Ngon, Lucky, Mio ra đây. – Tôi ra vẻ như đang gọi hai con thú cưng ra.
- Ế ế, tụi tao giỡn đừng làm bậy, chết người đấy.
- Thôi Hoàng, tao còn mẹ già, con nhỏ à nhầm em nhỏ nên mày hãy mở lòng tự bi đi.
- Giờ tụi bây vào nhà hay đứng ngoài đây chờ thành món tráng miệng.
- Hè hè, anh Hoàng cứ nóng, tụi em vào đây.
Tụi nó vừa bước vào vừa ra vẻ cung kính chủ nhà là tôi, mắt thì dáo dác nhìn xung quanh coi thử có chó không, chân cứ líu ríu, mắt cứ láo liên như thế nhìn tụi nó cứ như đang đi trộm gà. Thằng Hưng thấy Đan và Uyên đang ngồi ở bộ ghế đá gần hồ bơi thì la lên:
- Thấy chưa, tao nói nhỏ Đan ở chung nhà với thằng Hoàng tụi bây không nghe.
- Thằng này im im mà hiểm, mới vô lớp có vài ngày đã quen được lớp trưởng xinh đẹp của lớp ta rồi. – Thằng Tâm ra mặt tiếc nuối
- Tao đá đầu từng thằng xuống hồ bơi đấy.
- Mình với Hoàng chỉ là bạn bè bình thường thôi. – Nghe Đan nói vậy mà lòng tôi đau đớn thế nào ấy.
- Ê Hoàng, tao hỏi nhà mày nha. – Thằng Trịnh hỏi nhỏ tôi.
- Gì?
- Mày thích nhỏ Đan đúng không? Tao thấy có vẻ nhỏ cũng thích mày đấy.
- Ờ… sao mày biết. – Tôi hồi hợp nghe nó nói.
- Tao nhìn cách nhỏ nói chuyện với mày là tao hiểu rồi, giờ ở chung nhà nữa. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén mà. Tụi tao còn thắc mắc vì sao nhỏ ở nhà mày đấy nhé. Cái lí do của chú anh em ai cũng biết là xạo, biết Đan có nổi khổ nên anh em cũng im coi như cho qua.
- Ờ, tao cảm ơn tụi mày.
- Anh em ơn nghĩ gì. Nếu muốn trả công tao thì làm mai bé Uyên cho tao đi.
- À à, chú cứng nhỉ, nãy giờ vòng vo chỉ muốn bảo anh đây làm mai bé Uyên cho mày sao. Mơ đi cưng.
- Hehe, anh em với nhau thương lượng nhé. Giờ một là chú làm mai bé Uyên, còn hai là Đan biết chú thích nó. Chọn đi.
- Đùa tao à.
Phải công nhận thằng này chơi chiêu này hiểm thật, nếu tôi không làm mai bé Uyên cho nó thì nó sẽ nói hết tâm tư tình cảm của tôi dành cho Đan, nếu Đan cũng thích tôi thì tôi an tâm phần nào, còn nếu không thì hậu quả không biết sẽ ra sao nữa. Nhưng bé tiểu thiên thần Uyên của tôi không biết có chịu mối lương duyên này hay không? Trong thằng Trịnh có vẻ đẹp trai cao ráo nhất bọn thằng Hưng chỉ thua tôi thôi nên chắc bé Uyên cũng để ý. Suy nghĩ một lúc thì tôi cũng đồng ý làm mai bé Uyên cho nó nhưng không biết là làm như thế nào:
- Rồi tao đồng ý, nhưng làm mai mối như thế nào?
- Chỉ cần mày lâu lâu hỏi thăm về tình cảm của Uyên rồi nói cho tao biết là được, còn lại cứ để tao lo.
- Ờ được.
- Mà chút nữa Uyên có đi không?
- Có, lúc đầu tao định kêu ở nhà nhưng Đan năn nỉ nên đành cho đi, chứ ở nhà mãi cũng tội con bé.
- Haha, sợ vợ mà bào chứa nhé. Yên tâm, chút có gì tao sẽ chăm lo cho bé Uyên, mày cứ lo Đan của mày đi.
- Ý mày nói tao vì gái mà quên em gái à.
- Có đâu, mày phải cho tao cơ hội lấy điểm chứ.
- Ờ ờ.
Thấy hai thằng tôi từ hồi nãy đến giờ cứ thủ thỉ, thì thầm to nhỏ nên thằng Lộc hỏi:
- Hai đứa mày làm gì đứng đây tâm tình như hai thằng gay thế. Mà công nhận nhà thằng Hoàng đã thật, có cả hồ bơi với sân bóng.
- Ờ, thấy vậy thôi chứ một mình cũng chán.
- Có Đan với Uyên mà mày còn bảo chán. Hai em đẹp nhất nhì lớp đấy. – Thằng Bảo cà khịa.
- Cho tao xin đi.
- Phái mà còn làm bộ. – Thằng Thành buồn bã đáp.
Giờ vàng cũng gần sắp đến, lực lượng thì chỉ còn thiếu mình Oanh nên buộc lòng chúng tôi phải ngồi đợi thêm một lúc nữa thì nhỏ mới chân cao chân thấp bước vào nhà tôi.
- Tiểu thư mà đi trễ nhỉ? – Có vẻ như thằng Hưng có ác cảm với nhỏ Oanh hay sao mà vừa thấy nhỏ là nó đã bơm đểu.
- Kệ tui. – Nhỏ Oanh nhìn nó như muốn ăn tươi nuốt sống.
- Thôi đầy đủ rồi thì mình đi.
- Oke.
Như đã bàn tính thì mỗi thằng đều có trên tay một cây đèn pin, cả bọn cứ rôm rả xuống đoạn đường đi khiến cho những người dân xung quanh cứ trố mắt mà nhìn, chắc họ tưởng rằng đây là một lũ khùng. Ờ thì chính vì khùng mới đi “coi” ma.
21 giờ 23 phút 42 giây. Ngày 8 tháng 9 năm 2014. Tại trường học.
Cái không khí âm u lạnh lẽo tại ngôi trường cứ ám ảnh mãi tâm trí tôi. Vì ở làng quê nên ngôi trường được nằm cách biệt với khu dân sống. Xung quanh ngôi trường là một đồng cỏ rộng thênh thang càng làm cho nơi đây hoang vắng hơn và vẻ âm u cứ bao trùm cả ngôi trường.
- Ê, cho tao rút lại câu nói lúc sáng nhé. – Thằng Lộc cười.
- Mày cứ tin tao, làm gì có ma. – Thằng Phúc nhìn thằng Lộc cười khinh bỉ.
- Ờ, muốn tin hay không thì vào đi.
- Thì thì chiều.
Cả đám lần lượt đi vào trường để xin phép bảo vệ, dẫn đầu là thằng Phúc, nó đứng ra nói chuyện với bác bảo vệ để xin cho bọn tôi vào trường. Bảo vệ trường có hai người, một là người bảo vệ hôm trước tôi với Đan đã gặp, còn hôm nay là một bác có vẻ lớn tuổi ở lại trong coi trường. Không biết bác bảo vệ nói gì mà thằng Phúc đưa cái bản mặt như đưa đám về lại phía bọn tôi đang ngồi run cầm cập vì lạnh.
- Ông bảo vệ không cho mày ơi.
- Sao vậy, mày nói gì?
- Tao nói tao để quên đồ như nhỏ Đan chỉ đó mà có được đâu.
- Quên đồ phải cho lên lấy chứ.
- Ông bảo vệ nói: “Để quên đồ thì một đứa lên lấy thôi sao lại kéo theo một đám” đến đó thì tao bó tay.
- Giờ sao? Không lẽ về? – Thằng Biểu ngơ ngác hỏi.
- Chắc phải vậy. – Thằng Trịnh thều thào đáp, có vẻ như kế hoạch lấy điểm của nó với bé Uyên đã bị phá sản vì ông bảo vệ, thật là tội nghiệp thằng bé.
- Sao không vòng ra ngoài sao rồi leo rào vào. – Lâu lâu thằng Hưng đưa ra cái tối kiến nghe cũng hợp lí.
- Ờ được đó.
- Thôi Hoàng, leo tường là vi phạm nội quy nhà trường đó.
- Không sao đâu Đan, buổi tối không ai thấy mình đâu.
- Nhưng mà…
- Không sao đâu. Đan nghe lời Hoàng đi.
- Hứ, không cần Oanh phải nói.
Thế là cả đám kéo nhau ra ngoài sau trường để leo tường vào. Trên con đường cỏ không có lấy một bóng đèn, cả bọn phải rọi đèn pin để khỏi phải đi vào những chỗ lún và có những bụi cỏ cao. Tôi có cảm giác lần đi này có vẻ còn rùng rợn đúng chất phim kinh dị.
Đứng trước bờ tường, chúng tôi từng người một leo lên, khi đến lượt Uyên và Oanh thì cả hai vào được một cách dễ dàng, chỉ có Đan là con nhà gia giáo nên không biết leo như thế nào.
- Lên đi Đan, qua kia sẽ có người đỡ mà.
- Nhưng mình sợ…
- Không sao đâu.
- Cao lắm, mình nghĩ mình leo lên không được.
- Giờ Đan leo lên vai Hoàng đi.
- Nhưng…
- Lên đi.
Nghe tôi nói vậy thì Đan cũng ngồi lên vai tôi rồi đưa hai tay lên bờ tường, rồi từ từ trèo qua vòng thành. Tôi đứng ở bên ngoài nói vào:
- Thằng nào bên đó nhớ đỡ cẩn thận, trầy da là tao cho ngậm hành.
- Biết rồi thằng ôn. – Tiếng một thằng trả lời tôi.
Tôi nhún người rồi hít lên tường một cách dễ dàng để vào bên trong. Vừa leo vào sân trường thì tôi đã thấy lạnh hết cả người. Thằng nào cũng mặt lo lắng mà nhìn tôi, Uyên và Đan nhìn tôi sợ hãi mà nép sát vào người tôi.
- Anh, em sợ! – Uyên đưa chiếc điện thoại cho tôi xem.
Tôi xoa đầu Uyên rồi bảo:
- Có anh ở đây, không sao đâu em.
Uyên mỉm cười nhìn tôi rồi gật đầu.
Chúng tôi tắt hết đèn pin để bảo vệ không phát hiện sự có mặt của chúng tôi trong ngôi trường này. Cả bọn theo chân thằng Hưng đi vòng qua hai phòng vệ sinh rồi ra căn – tin nhìn về phía cây đa đang phất phơ những chiếc lá trong gió như đang vẫy gọi chúng tôi.

Chương 10:

Chúng tôi hồi hộp nhìn cây đa, nơi đã xuất hiện một linh hồn cách đây một ngày trước sự chứng kiến của tôi và Đan. Không gian cứ im lặng, chỉ có tiếng gió, tiếng thở đều đều của bọn tôi. Thằng Hưng có vẻ sốt ruột nên hỏi cả bọn:
- Có ma thiệt không vậy? Chờ nãy giờ có thấy gì đâu?
- Haha, tao nói rồi, làm gì có ma. – Thằng Phúc cười đắc chí.

Cả bọn cứ cười nhạo tôi và Đan trong khi Uyên cứ nhìn chằm chằm ngoài sau lưng bọn tôi. Tôi quay nhìn mặt em, khuôn mặt xinh xắn đang tái nhợt đi. Rồi em nhìn tôi, ú ớ chỉ một vật gì đó vô hình sau lưng cả bọn. Tôi nhìn em, cả bọn thằng Phúc, Đan, Oanh cũng vậy, tất cả nhìn Uyên với ánh mắt sợ hãi đan xen nỗi lo lắng.

- Uyên có chuyện gì vậy? Đừng làm bọn này sợ nha. – Thằng Trịnh toát mồ hôi mà nhìn Uyên hỏi.
- Mày bình tĩnh đi Trịnh. – Tôi trấn an nó rồi nhìn theo ánh mắt em.

Dõi theo ánh mắt Uyên, nó hướng về phía sau lưng thằng Tâm, đứa ngồi sau cùng trong bọn cũng đang đưa mắt nhìn Uyên. Trong một khoảnh khắc, trong đầu tôi lóe lên một suy nghĩ: “Có khi nào Uyên thấy nó”, rồi khẽ nói thì thầm vào tai Uyên:
- Có phải em thấy một tà áo dài bay lơ lửng đúng không? Em chỉ cần gật đầu hay lắc đầu thôi.

Tôi vừa dứt lời thì Uyên quay sang nhìn tôi rồi gật đầu lia lịa. Tôi thở dài rồi vuốt những giọt mồ hôi đang lấm tấm trên đầu, thì ra từ nãy đến giờ, chúng tôi rình ma thì ai ngờ rằng nó đang rình lại chúng tôi mà chúng tôi không hề hay biết. Vì chúng tôi là người, ở ngoài sáng còn ma quỷ thì ở trong tối và vô hình. Uyên cứ nhìn về phía đó, tôi cũng cảm thấy sống lưng mình lạnh toát lên, vội nói cứng để tẩu thoát:
- Ờ, chắc tao nhầm rồi, về thôi tụi bây.

Vừa nói xong tôi đứng dậy nắm tay Uyên mà chạy không quên kéo theo Đan với vẻ mặt ngạc nhiên pha chút sợ sệt. Tôi chạy cách một đoạn rồi mới vọng lại nói với bọn thằng Trịnh đang chạy phía sau và cười đùa vì tôi bỏ chạy trước tụi nó:
- Chạy nhanh lên, nó đang ở ngoài sau tụi mày đấy.
- Haha, mày còn đùa à. Có gì đâu. – Thằng Phúc ngoái nhìn ngoài sau rồi quay lên trả lời tôi cười chế nhạo.
- Nó đang ở ngoài sau mày kìa Phúc. – Lần này tới thằng Tâm, thằng Trịnh lên tiếng. Cả hai đứa nó ra sức chạy về phía tôi.

Đến lúc này hình như tất cả mọi người trong bọn trừ thằng Phúc, thằng Lộc, thằng Biểu và thằng Bảo là vẫn đang nghi ngờ mà không nghe bọn tôi, bọn nó chạy sau cùng mà nó nói chuyện cùng nhau. Tôi dẫn Uyên và Đan chạy đến bờ tường để đợi bọn kia tới mà leo ra ngoài mà chạy khỏi nơi đây. Đứng từ vị trí này thì tôi không thể thấy được nó nữa, hiện giờ nó đã hiện ra cho bọn tôi được thấy và chỉ che đi bốn thằng kia vì không tin. Đứng chờ một lúc thì thằng Tâm, thằng Hưng, thằng Trịnh, thằng Thành, nhỏ Oanh chạy đến nơi mà thở hổn hển:
- Giờ tao tin rồi. Ghê quá. – Thằng Hưng mặt trắng bệt như không còn một giọt máu.
- Leo ra thôi, còn đứng đây làm gì. – Thằng Thành sợ sệt rồi nhảy lên bờ tường.
- Khoan đã, chờ tụi thằng Phúc nữa. – Thằng Trịnh ngăn lại.
- Tụi nó đâu?
- Mấy người đó vẫn còn ngoài sau mà cười đùa đó Hoàng. – Nhỏ Oanh nhìn tôi nói.
- Mấy thằng đó không tin những gì mày nói đâu Hoàng. – Thằng Tâm nói.
- Hình như nó không cho bốn người kia thấy vì không tin nó. – Đan lo lắng nói.
- Thật chứ?
- Mình nghĩ vậy.

Tôi không biết chuyện này có thật hay là không? Trong khi bọn tôi đang đứng im lo lắng đợi bọn kia đến để thoát khỏi cái nơi quái dị này nhưng chỉ một lúc thì một trận mưa rào đổ ập đến là cho khu đất dưới chân bọn tôi nhão ra, đất từ từ lún xuống, mặt đất trở nên lầy lội khó chịu. Cả bọn kéo nhau đứng vào khu phòng học ở tầng trệt gần đó, từ nơi đây có thể nhìn thấy cái căn tin phía sau cây đa và một dãy phòng thí nghiệm.

- Mưa lúc nào không mưa, lại ngay lúc này. – Thằng Trịnh nhìn bầu trời đỏ rực rồi than thở.
- Lạ quá, đứng đây thì có thể thấy mấy người kia rồi, sao bây giờ lại không thấy ai. Từ nãy đến giờ thì cũng phải tới nơi rồi chứ.

Lời nói của Oanh làm tôi giật mình, nếu tính từ căn tin chạy tới nơi để leo ra thì chỉ năm phút là tới, trong khi chúng tôi đã đứng đây chờ mười phút và trú mưa ở đây thêm năm phút nữa mà vẫn không thấy tụi thằng Phúc ở đâu.

- Có khi nào tụi nó đã về rồi không? – Thằng Tâm quay nhìn hỏi cả bọn.
- Nếu về thì phải chạy qua chỗ của mình, không lẽ bọn nó mạo hiểm mà đi cửa trước để bảo vệ bắt sao?

Thằng Trịnh nghĩ ngợi rồi nói:
- Không lẽ bọn nó đã bị bắt.
- Bị bắt? – Cả bọn đồng thanh hỏi lại.
- Tao nghĩ tụi nó bị ma giấu rồi.
- …

Cả bọn im lặng nhìn nhau, không khí lại cứ ẩm ướt vì cơn mưa, những tiếng sét vang trời cùng những cơn gió lạnh cứ thổi những giọt mưa hắt vào cái hành lang chúng tôi đứng. Tôi bảo Uyên đứng cạnh Đan rồi ra bảo Oanh cũng lui về phía hai nàng. Trong ba người con gái có mặt ở nơi đây thì tôi có cảm giác Oanh là người gan dạ nhất nên tôi cũng yên tâm mà giao hai nàng cho Oanh. Tới kế bên thằng Trịnh tôi nói:
- Bây giờ chắc phải đi tìm bọn kia thôi. Ở đây có tám người nên chia ra thành hai nhóm. Tao sẽ cùng thằng Trịnh, Oanh, Uyên và Đan làm một nhóm, còn lại thằng Hưng, Tâm, Thành sẽ là một nhóm.
- Ừ, chia ra tìm sẽ nhanh hơn. – Thằng Trịnh cũng tán đồng ý kiến của tôi.
- Giờ chia ra chút nữa tập trung lại ở đâu? – Thằng Tâm hỏi tôi.
- Ở đây.
- Rồi oke.
- Giờ nhóm của tao sẽ tìm dọc theo phòng thí nghiệm và căn tin rồi hướng ra phía cổng trường, còn bọn mày cứ tìm trên những dãy phòng học.
- Ê ê, khôn thế. Trên mấy dãy phòng học nhìn ghê bà cố luôn. – Thằng Hưng rút cổ.
- Vậy giờ tụi mày ra căn tin rồi dãy phòng thí nghiệm nhé. – Thằng Trịnh nheo mắt hỏi.
- Thôi khỏi, để tụi tao đi phòng học đi. Trong phòng thí nghiệm sinh có mấy bộ xương với mô hình toàn là nội tạng, chưa kể hồi lúc chiều tụi lớp 12 mới mổ mấy con ếch, giờ còn trưng bày thành phẩm trong đó kìa. – Thằng Thành nói rồi kéo cả bọn hướng lên hướng cầu thang.
- Ừ, được rồi, không nói nhiều nữa, tìm bọn nó lẹ rồi về, không trời lại mưa.

Nói rồi tôi kéo cả bọn chạy ngược về phía dãy phòng thí nghiệm. Thằng Trịnh đi trước để dò đường, rồi tới Oanh, Đan và Uyên đi ở giữa còn tôi đi sau cùng. Nhìn xung quanh, những hàng cây lâu năm của ngôi trường đang nhỏ những giọt nước mưa còn đọng trên tán lá xuống dưới đất hệt như một con người đang khóc. Dọc theo phòng thí nghiệm, qua hai phòng thí nghiệm hóa và vật lí thì không có gì cả, khi đến phòng sinh học thì có một mùi tanh bốc lên. Cả bọn đưa tay che mũi rồi cố đi nhanh qua. Đi hết dãy phòng thí nghiệm, bọn tôi rẽ vào khu căn tin không bóng người rồi đi đến nơi vừa nãy chúng tôi vừa ngồi. Nhìn xung quanh vẫn còn những vết chân in trên đất của bọn tôi hồi nãy, đi theo những dấu chân hướng về phía bờ tường, thằng Trịnh đưa bọn tôi đi đến giữa sân trường thì mới phát hiện ra những dấu chân ấy cứ đi vòng vòng quanh cái cột cờ rồi biến mất. Đan đưa mắt nhìn tôi rồi nói:
- Hoàng, nhìn xem.

Đan chỉ xuống đất, nơi những dấu chân hướng về phía dãy lầu học và biến mất cách những dãy phòng học một đoạn xa. Thấy có điều chẳng lành, tôi lấy điện thoại gọi cho tụi thằng Hưng. Tiếng chuông hồi đáp qua đường dây điện thoại vẫn là câu: “Thuê bao quý khách…”.

- Không gọi được hả? – Thằng Trịnh nhìn tôi.
- Ờ.
- Hay mình ra báo bảo vệ đi.
- Bạn có ngốc không Đan, báo bảo vệ không khác nào đầu thú, muốn bị cấm túc cả đám à.
- Nhưng hiện giờ, mấy bạn kia mất tích thì phải tìm cho ra chứ Oanh, nói gì kì vậy?
- Thôi đừng cãi nhau nữa, Đan nói đúng đó. Giờ mình phải tìm bảo vệ nhờ giúp đỡ rồi tính sau.
- …

Cả bọn kéo nhau chạy ù ra phòng bảo vệ mà đập cửa rầm rầm la lên:
- Bác bảo vệ ơi! Mở cửa bác bảo vệ ơi!
- Đứa nào ồn ào đấy.
- Nhanh nhanh bác ơi, có chuyện gấp lắm.
- Chuyện gì… ủa bọn mày chưa về à.

Bác bảo vệ nhìn tôi với thằng Trịnh rồi quay sang nhìn Oanh, Đan và Uyên rồi nói:
- Nhớ hồi nãy đông lắm mà, đâu hết rồi.
- Dạ… thì… Mày nói đi Hoàng.
- Dạ tụi nó bị lạc trong trường hết rồi ạ.
- Ơ hay, ai cho bọn mày vào trường thế.
- Dạ tụi con leo tường…
- Tụi mày ngon quá nhỉ? Mai lên phòng giám thị cả đám.
- Bác nghe tụi con nói đã…

Bí bách quá nên tôi đành nhờ Đan và Oanh tường thuật lại những gì xảy ra với chúng tôi từ nãy đến giờ và cũng không quên kêu Đan nhắc lại câu chuyện xảy ra cách đây một ngày cho bác bảo vệ biết. Nghe xong thì bác bảo vệ trầm ngâm một hồi rồi nói:
- Chuyện này hoang đường, tao làm ở đây mấy chục năm, chưa thấy ma bao giờ.
- Bác không tin thì bác gọi bác bảo vệ kia thử xem. – Thằng Trịnh nói.
- Ý mày là ông Năm ấy à?
- Vâng !
- Để tao gọi hỏi em…

Cả bọn ngồi chờ đợi cuộc nói điện thoại của hai ông bác bảo vệ mà muốn ngủ gục. Tầm khoảng mười lăm phút sau thì ông bảo vệ mới đi ra nói với chúng tôi :
- Giờ đứa nào có đèn pin không ?
- Tất cả đều có ạ.
- Có vậy sao nãy giờ không bật lên mà tìm.
- Dạ thì sợ bác phát hiện.
- Ừ, đi tìm tụi nó lẹ. Kẻo không kịp.
- Không kịp là sao bác ? – Đan hỏi.
- Thì tao sợ con ma đó dẫn tụi nó đi đâu khi tới mười hai giờ thôi.
- Vâng.

Còn tiếp...

Mục lục:
Chap 11 – 20
Chap 21 – 25
Chap 26 – 28
Chap 29 – 30
Chap 31 – 32
Chap 33 – 34
Chap 35 – 36
Chap 37 – 38
Đang cập nhật...
U-ON C-STAT