Chương 21: “Họ” ở đời thực.

Tia nắng sáng len lỏi qua khung cửa sổ rọi vào đôi mắt nhắm nghiền làm tôi choàng tỉnh giấc, đặt chân xuống giường, mở toang cánh cửa sổ cho từng làn gió sớm lùa vào trong phòng, ngắm nhìn thành phố vào những buổi ban mai. Những dòng xe lưa thưa chạy qua lại dưới lòng lề đường, hay đối diện nhà nó, quán café bệt dần đông khách, họ ngồi đó, khuấy đều tay ly café đen vừa thưởng thức hương vị của ngày mới.

- Hoàng ơi! Đi học lẹ coi, trễ rồi mày.

Tiếng thằng Trịnh léo nhéo dưới nhà làm tôi phải chạy như bay xuống dưới sau khi đã tươm tất. Hai thằng bạn tôi liên tục cằn nhằn việc tôi lề mề làm cho tụi nó phải chờ đợi và cứ luôn miệng giục đi lẹ rồi than trễ giờ học trong khi kim đồng hồ chỉ mới hơn sáu giờ sáng.

- Tụi mày làm gì mà như cô hồn sống thế. Tao mới xuất viện đấy.
- Phải công nhận tao nể bố mẹ mày, dám cho mày đi học ngay sau xuất viện. – Thằng Hưng nói.
- Có gì đâu không dám, tao khỏe thì tao đi thôi. Với lại hôm nay cũng buổi đầu của tao mà. Có gì chút tụi mày cho tao mượn vở.
- Ừa, được thôi, với một điều kiện. – Thằng Trịnh đang chở tôi thì quay lại phán.
- Gì?
- Chút mua bánh mì giùm tụi tao, có qua thì có lại.
- Tưởng gì, đưa tiền đây.
- Rồi, tới trường rồi tính.

Ngắm nhìn những cảnh đường có chút thân quen, có chút xa lạ. Tôi chỉ hôn mê một tháng và đắm chìm trong một giấc mơ vào thời gian ấy, những con đường làng đầy bóng trâu bò còn giờ đây, không còn con đường làng, không còn những con bò con trâu kéo đuôi nhau đi trên đường, mà thay vào đó là những con đường nhựa đầy ắp xe qua lại. Thằng Hưng thấy tôi nhìn lung tung thì bảo:
- E hèm, nhắc mày nhớ, lớp mình con gái cũng bình thường thôi, không cần cái thằng đẹp mã như mày ra vẻ đâu.

Đoán chắc là nó trêu tôi vì tôi có tính hay làm màu trước gái xinh, nhưng đó chỉ là những năm cấp hai mà thôi, giờ đây thì tôi đúc ra một chân lí: “Sống thật với bản thân, không giả tạo, không đi ngược với cái mà ông trời ban cho”. Tôi luôn tỏ ra vẻ khôi hài, nói nhiều, nhưng đó đâu phải là chính tôi vì tôi hoàn toàn ngược lại với những cái tính cách đó.

Đoạn đường ngắn dần, ngôi trường hiện ra. Thằng Hưng bảo tôi qua bên kia đường mua bánh mì rồi vô sau, tôi cũng đồng ý rồi thu tiền bọn nó. Bước qua bên kia đường, nhìn xe bánh mì đông nghịt người mua, nào là học sinh, nào là cơ quan viên chức… Đứng chen vào đám đông rồi đảo mắt tìm một chỗ thuận tiện để đứng mua thì tôi bắt gặp một ánh mắt to tròn đen láy quen thuộc quen thuộc, mái tóc dài bồng bềnh, khuôn mặt trái xoan đượm buồn. Thật sự đứng trước mắt tôi là Uyên, tôi không thể tin là có thể gặp lại em ở nơi đây, đời thực khác một giấc mơ nhưng con người trong mơ thì lại không khác ngoài đời thực. Tôi đứng nhìn em mà quên hẳn là mình phải làm gì, học gì trong trường cứ đi ra mỗi lúc một đông, họ cứ chen vào, xô đẩy nhau để rồi em đứng bên cạnh tôi lúc nào không hay. Tôi nhìn em định mở lời thì:
- Em trai mua mấy ổ gì? – Chị bán bánh mì hỏi tôi.
- Cho em ba ổ.
- Rồi!

Nói rồi tôi quay lại nhìn em, đôi môi hồng hào khẽ cắn vào nhau vì chờ đợi lâu. Đứng nhìn một lúc thì chị bán bánh mì cũng đưa tôi bánh mì. Định bước đi thì có tiếng vọng ở ngoài vào:
- Uyên! Xong chưa con?
- Dạ chưa ạ!

Đôi chân tôi dừng bước, quay người lại nhìn tiếng nói phát ra ngay sau lưng. Uyên đang nói. Tôi không biết mình có nghe lầm không nhưng chợt nghĩ lại thì đây là đời thực, không phải mơ và người con gái ở trước mắt tôi là chính là Uyên, một người con gái xa lạ không hề quen biết tôi, và càng không phải là cô em gái bé nhỏ của tôi.

- Nhanh lên con, sắp đến giờ vào lớp rồi đấy!
- Dạ con biết rồi.

Nhìn đôi môi ấy đang cắn chặt vào nhau mà tim tôi thấy xót thế nào, đưa tay lấy một ổ bánh rồi đưa cho người con gái ấy:
- Bạn cầm đi!

Người con gái ấy đưa đôi mắt đen tròn nhìn tôi, ngạc nhiên. Thấy Uyên đứng ngây người ra thì tôi nói:
- Bạn cầm nhanh rồi vào lớp kìa, không thôi kẻo trễ.
- À ừ, cảm ơn bạn.

Tiếng nói nhỏ nhẹ ngọt ngào như viên kẹo alpenliebe sữa. Tôi ngây người đứng tại đó, người con gái ấy cầm lấy ổ bánh rồi chào tôi :
- Chào bạn nhé, chúc bạn một buổi sáng tốt lành.

Như một cơn gió, em bước ngang qua tôi rồi đi mất. Tôi cứ như người mất hồn, không nhờ những người chen lấn thì tôi đã đứng chôn chân tại xe bánh mì rồi. Đưa tay lên coi đồng hồ thì tôi mới tá hỏa phát hiện ra chỉ còn một hai phút nữa là tiếng trống vào lớp sẽ vang lên, hình như những học sinh khác cũng như tôi, một số hối chị bán bánh mì, một số thì quay lưng bỏ cuộc chạy vào trường. Tôi đứng ở trong nên cố lắm mới lách ra khỏi dòng người, cố sức chạy một mạch lên thẳng tới lớp rồi thở phì phò không ra hơi. Hai thằng bạn thấy tôi mồ hôi nhễ nhại thì cũng ra mà nói :
- Mày gặp ma hay sao mà chạy ghê vậy ?
- Gần vô lớp không chạy sao kịp.

Thằng Trịnh nói :
- Cũng hên là kịp, nếu không gặp mấy đứa sao đỏ trực cổng thì mệt lắm.
- Ờ.
- Bánh mì của tụi tao đâu ?
- Chút ra chơi ăn luôn, để thằng Hoàng nó giữ đi, giờ gần vào lớp rồi ! – Thằng Hưng nói.
- Thôi vào lớp, ngày đầu tiên đi học của mày mà.
- Ờ.

Tôi bước vào lớp thì những đứa bạn cũng nhìn tôi, nhìn xung quanh để xem thử giấc mơ của tôi có thành sự thật hay không ? Đã gặp được Uyên, tôi ao ước có thể tìm thấy Đan tại đời thực. Nhưng rồi cứ nhìn tới nhìn lui, đến khi mấy nhỏ con gái trong lớp khó chịu thì tôi mới đành ngồi xuống theo chỗ của thằng Hưng chỉ rồi ngồi im như thóc. Có vài đứa xung quanh cũng to nhỏ thắc mắc về tôi, thằng Trịnh ngồi trên tôi cũng bị tụi nó tra hỏi để rồi phải luôn miệng giải thích. Nhìn thì ngoài thằng Hưng, thằng Trịnh ra thì có thêm thằng Phúc, thằng Thành là bạn học cũ năm cấp hai theo lời thằng Hưng, vậy là thằng Tâm, Biểu, Lộc, Bảo chỉ còn là những thằng bạn trong giấc mơ của tôi. Tôi ngồi bàn cuối và chỉ mình tôi ngồi cái bàn này trong khi mỗi bàn đều có ba đứa ngồi, thằng Trịnh ngồi trên tôi lâu lâu cũng quay xuống chém gió với tôi cho đỡ buồn chán trong mười lăm phút đầu giờ. Thằng Phúc sau khi đi lấy sổ đầu bài với thằng Thành vào cũng mừng rỡ bay xuống chém gió cùng tụi tôi, chỉ có thằng Hưng vì ngồi xa quá nên nhìn bọn tôi với ánh mắt cam chịu.

Tiếng trống vang lên kết thúc mười lăm phút sinh hoạt đầu giờ và bắt đầu tiết một. Theo thời khóa biểu mà thằng Trịnh đưa tôi thì hôm nay có hai tiết văn, và cô giáo dạy văn cũng là giáo viên chủ nhiệm của bọn tôi. Nghe thế thì trong lòng tôi cũng vui mừng rồi, bởi vì tôi giỏi nhất môn văn và ngoài ra cũng khá thêm vài môn xã hội như sử, địa… Nhưng tuyệt nhiên tôi lại ngu môn tiếng anh và cũng liệt nó vào những môn mà tôi coi là kẻ thù, trong đó có những môn tự nhiên.

Cô chủ nhiệm bước vào trong tà áo dài hồng, trông cô cũng khá trẻ. Thằng Trịnh quay xuống nói là cô tên Loan, đi sau cô là… :
- Hôm nay lớp chúng ta có hai bạn mới, đây là Mai Uyên, còn đây là Tuyết Đan. Các em giúp đỡ hai bạn mới nha !

Cô dứt lời thì cả lớp vỗ tay ầm ầm, trong khi tôi ngồi mà hả họng ra. Thằng Hưng với thằng Trịnh cũng không tin vào tai mình rồi đồng loạt quay xuống nhìn tôi. Hình như tụi nó chợt nhận ra, hai cái tên này là hai cái tên tôi tìm trong lúc còn nằm trong bệnh viện.

- Uyên, em xuống bàn cuối ngồi kế bạn kia… Ủa, em là học sinh nào vậy ?

Thấy cô nhìn tôi thì cũng vội đứng lên mà trả lời :
- Dạ tên Quốc Hoàng, em bị tai nạn nên nghỉ học một tháng giờ mới đi học ngày đầu ạ !
- Ừa…

Nghe tôi nói xong thì cô đi lên bàn giáo viên lấy danh sách lớp ra tra, nói :
- Trương Gia Quốc Hoàng đúng không ?
- Dạ.
- Ừa rồi, mà ai chỉ em ngồi đó vậy.
- Dạ bạn Hưng.

Thằng Hưng giật mình quay lại ra vẻ lạy tôi, cô Loan cũng nhìn nó rồi cười ôn hòa :
- Thôi em ngồi đó cũng được, dù gì em cũng cao. Còn em Hưng, sao này đừng có tài lanh.
- Dạ dạ. – Thằng Hưng cười cầu tài rồi quay xuống nhìn tôi với ánh mắt như muốn bầm tôi ra.

Cô Loan nói tiếp :
- Còn Đan em ngồi kế Thảo nhé, bàn số ba dãy hai đấy.
- Vâng.

Tôi quay nhìn Đan, vừa ngồi xuống thì những cô nàng xung quanh cũng bắt chuyện, Đan cũng vui vẻ đáp lại một cách thân thiện, thì ra tính cách của Đan cũng khác giấc mơ của tôi nữa. Đúng là đời không như là mơ. Nhưng mơ cũng có cái giá của mơ, đó là ngồi bên cạnh tôi là Uyên.

Tiếng học đầu tiên chỉ là giới thiệu về cách học, cách soạn bài vở. Tranh thủ thời gian rãnh này nên cô Loan cũng bầu cán sự bộ môn vì thằng Phúc đã là lớp trưởng, thằng Thành là lớp phó học tập. Tôi cũng không mê gì mấy cái chức này vì khá là mệt. Trong khi những đứa khác đứa nào cũng chờ đợi cái tên mình được gọi lên và trao cho chức tước để rồi hành bọn dân đen.

- Cô sẽ dựa theo điểm số các môn học như văn, toán, anh, lý, hóa, sinh năm ngoái của các em rồi sẽ bầu ban cán sự lớp. Điểm thì chắc các em cũng biết của mình là bao nhiêu. Đầu tiên là môn toán, năm ngoái bạn nào trung bình trên 8.5 đứng dậy.

Dứt lời thì chỉ có thằng Trịnh với đứa con gái bên dãy kia đứng dậy, tôi tin thằng Trịnh sẽ làm cán sự toán vì điểm trung bình nó tròn 9.

- Em Trịnh sẽ làm cán sự toán vì có điểm cao nhất trong ba bạn.
- Dạ.
- Tiếp theo là cán sự văn, em nào trên 8.5 môn văn.

Tôi đứng dậy vì điểm trung bình văn năm ngoái của tôi là 9.1 ngoài ra còn có Đan và bốn năm đứa khác nữa. Cô đọc những điểm số của bọn tôi ra lần lượt là tôi 9.1, Đan 9 còn năm nhỏ kia là 8.5, hai đứa 8.7 và hai đứa 8.9. Cuối cùng tôi làm cán sự văn, quay nhìn sang Đan thì ánh mắt nhìn tôi với vẻ gì đó tức tối. Những môn khác lần lượt được trao cho những đứa tôi chưa quen biết. Riêng môn anh ngữ thì thuộc về Uyên, từ lúc vào lớp đến giờ thì em hình như chỉ ngồi im mà không nói lời nào, khuôn mặt đượm buồn xinh đẹp ấy tỏ ra một vẻ lạnh lùng. Chỉ khi nhận chức thì em mới nói lời cảm ơn rồi vâng dạ cô rồi ngồi xuống.

Những giây phút đầu tiên đến lớp, tôi chợt nhận ra, đời thực không đơn giản như là mơ.

Chương 22: Cô gái đến từ giấc mơ.
Hai tiết văn trôi qua trong một nỗi buồn chán nhưng khá là khỏe vì không phải ghi bài. Tôi chống cằm, nhìn mông lung ra ngoài sân trường, những cơn gió mang theo từng chiếc lá bay trên không rồi nhẹ nhàng đáp xuống mặt sân.
Giờ ra chơi, cả ngôi trường trở nên ồn ào náo nhiệt, bên dãy kế bên, đám con gái tổ 4 đang quay quanh Đan để trò chuyện, rồi một lúc sau thì kéo nhau ra căn – tin. Tôi thấy làm lạ vì không đứa con gái nào nói chuyện với Uyên, cũng phải thôi, em đang mang một khuôn mặt lạnh lùng như những tảng băng của Nam Cực. Thằng Trịnh cùng thằng Hưng đi xuống chỗ tôi nói:
- Bánh mì đâu Hoàng?
Tôi lấy trong hộc bàn hai ổ bánh mì đưa ra cho hai đứa nó:
- Của tụi mày đây.
Nhìn thấy mấy ổ bánh, thằng Hưng ngạc nhiên:
- Ủa sao có hai ổ vậy, của mày đâu.
Tôi gãi đầu rồi khẽ nhìn sang Uyên, em vuốt nhẹ mái tóc dài rồi bẽn lẽn nhìn tôi, khuôn mặt đã hết lạnh lùng mà thay vào đó là nét e thẹn. Cười thầm trong bụng, tôi nói hai đứa nó:
- Lúc nãy trong giờ học tao đói quá nên ăn trước rồi.
- Thằng ba xạo, tao ngồi trên mày, mày ăn không lẽ tao không biết.
Tới đây thì tôi mới biết rằng mình bị hớ, quên mất là thằng Trịnh nó ngồi phía trước. Đành cười cầu tài rồi chém tiếp:
- Thật ra thì lúc nãy chờ lâu quá, mà gần tới giờ vào lớp nên chị chủ quán mới làm xong hai ổ nên tao lấy luôn, chờ ổ của tao nữa chắc tao leo rào mà vào.
Nghe vậy thì bọn nó có vẻ tin, ba thằng cứ ngồi đó mà chém gió trong khi bên cạnh tôi, Uyên cứ mãi mê đọc tiểu thuyết. Đang ngồi chém gió thì thằng Phúc ở trên nói vọng xuống:
- Ê Trịnh, có đi mua nước không?
- Có, chờ tao chút.
- Cho tao đi với, đi giải quyết cái. – Thằng Hưng nói rồi chạy theo thằng Trịnh không quên quay lại nói với tôi. – Mày mua gì không Hoàng?
- Cho tao chai trà xanh.
- Rồi duyệt.
Đợi hai thằng bạn trời đánh đi rồi tôi mới thở phào nhẹ nhõm, tụi nó mà phát hiện tôi đưa ổ bánh mì cho cô nàng kế bên thì thế nào cũng túm đầu, túm cổ tôi ra hành lang mà tra hỏi. Ngồi nhìn ra ngoài sân trường ồn ào, suy nghĩ mông lung những điều trong giấc mơ, có lẽ tôi không nên mãi nhớ cái giấc mơ ấy vì thực tại cũng đâu khác giấc mơ là bao nhiêu, cũng có Uyên, Đan…
- Hoàng! – Giọng nói ngọt ngào alpenliebe ấy lại vang lên, khỏi cần tìm thì tôi cũng biết ai gọi tôi.
Quay sang nhìn Uyên, thì thấy em đang cầm ổ bánh mì đưa tôi rồi nói:
- Hoàng ăn đi.
- Sao được, lúc nãy Hoàng cho Uyên rồi mà.
- Nhưng…
- Thôi Uyên ăn mau đi, gần vào lớp rồi.
Nói rồi tôi quay lại với cái suy nghĩ viễn vong của mình, chợt lại có ai đó khều vai, quay lại thì Uyên chìa tay đưa nửa ổ bánh mì về phía tôi:
- Hoàng ăn đi, không được từ chối nữa.
Tôi cười, thầm nghĩ cô nàng này thật là lạ, bạn bè với nhau chưa đầy nửa ngày, cũng chỉ là cho một ổ bánh mì để khỏi trễ giờ mà bây giờ cứ bắt tôi phải ăn cho bằng được. Tôi cầm ổ bánh mì trong tay mà trong lòng phấn khởi vì đã đàn áp được những làn sóng biểu tình của cái bao tử. Tôi nhai ổ bánh mì trong miệng một cách nhanh chóng trong khi Uyên ăn một cách từ tốn. Đang mãi mê đắm chìm trong hạnh phúc được gái cưa đôi đồ ăn sáng thì hai thằng bạn trời đánh đã đi vào lớp thấy cảnh hai đứa tôi mỗi đứa nửa ổ bánh mì rồi ôm bụng cười sặc sụa ở trước cửa lớp khiến học sinh nào đi ngang qua cũng tưởng hai thằng này có vấn đề về thần kinh, rồi đảo mắt nhìn lớp tụi tôi như muốn bảo rằng góp tiền cho hai thằng này đi Biên Hòa.
Nhìn lên tụi nó mà tôi suýt nữa thì mắc nghẹn khi ăn miếng bánh mì cuối cùng, hai đứa nó đang ngồi trước mặt tôi, tay thằng Hưng vẫn còn cầm chai trà xanh, miệng cười trong vô cùng nguy hiểm. Thằng Trịnh nói trước:
- Giữa thanh thiên bạch nhật, nàng cùng chàng thưởng thức điểm tâm, ôi ôi lãng mạn quá đi.
Thằng Hưng phụ họa:
- Giữa chốn giang hồ mà lại cô một đôi uyên ương đang cùng nhau ẩn cư nơi hẻo lánh, cùng làm đồng án, cùng nhau trò chuyện. – Tôi thấy thằng này nói ra một câu mà chẳng có ăn nhập gì với nhau.
- Hai thằng bệnh này, nói gì thế?
- Hà hà, bạn hiền, mới vô cưa đổ nhanh vậy? – Thằng Trịnh kéo tôi lại nói nhỏ.
Tôi cốc đầu thằng này rồi nói:
- Cưa con khỉ, mày làm như ai cũng như mày.
- Chứ lí do nào mà anh Hoàng nhà ta phải giấu chuyện vụ ổ bánh mì để giờ đây phải như thế này. – Thằng Hưng nói rồi nhướng mắt về hướng Uyên.
- Thì… thì…
- Khai mau, trước khi tụi tao cần giữ bình tĩnh. – Hai thằng nó bẻ tay rôm rốp.
- Từ từ, cháo nó mới nhừ.
- Hay mày muốn nhừ như cháo. – Thằng Hưng nói rồi kéo tôi ra cửa lớp.
- Thả bố ra… thả bố ra, chúng mày điên à, cột này vô cho chết “thằng em tao”
Tình hình là thằng Hưng đang cầm hai tay tôi, thằng Trịnh thì nắm hai chân tôi, hai đứa nó đang chuẩn bị cho tôi vào cột, giống như tứ mã phanh thây vậy. Cây cột trụ của trường to gấp ba bốn lần cây trụ điện vậy mà tụi nó nỡ lòng nào chuẩn bị chơi cái trò dã man như vậy.
- Tha tao đi, tao khai.
- Quá muộn rồi con trai, hối tiếc muộn màng. – Thằng Hưng cười rồi ra dấu để thằng Trịnh dang rộng hai chân tôi ra.
- Một, hai, ba là cho nó vào cột. – Thằng Trịnh nói.
Thằng Hưng bắt đầu đếm:
- Một…
- Thả ra, thả ra, thả bố ra, tao giết hai đứa mày.
- Hai…
- Cầu xin hai đứa mày, thả tao ra, tao không muốn đời trai gìn giữ 16 năm lại đi trong một giây như vậy. – Tôi mếu, cầu xin hai đứa nó.
- Quá muộn rồi, mọi chuyện sẽ kết thúc tại đây. – Thằng Hưng cười thô bỉ.
- Chuẩn bị. – Thằng Trịnh nói và tôi nhắm mắt, cắn môi chuẩn bị cho cảm giác ấy.
- Dừng lại!
Ôi! Tiếng một nàng tiên, có lẽ ông trời đã thấu được nỗi oan ức của tôi nên đã cử một thiên thần xuống để cứu giúp tôi. Con cảm ơn ông trời! Tôi thầm cảm ơn người đã kêu tụi nó dừng lại nhưng cơ thể tôi tiếp tục duy chuyển và tụi nó thả tôi rơi tự do.
- Ui da, chết cái mông của tao.
Ngước nhìn lên thì thấy Uyên nhìn tôi, đôi mắt tỏ ra lo lắng. Sau khi thấy tôi được chúng nó thả ra thì em quay lưng đi lại vào lớp để bọn tôi nhìn theo trong ánh mắt tò mò.
Thằng Hưng đỡ tôi dậy rồi nói:
- Là sao vậy?
- Sao cái con khỉ, tin tao bóp cổ hai đứa mày ném xuống dưới sân không?
- Mày ngon, tin vào cột không?
- Ấy ấy, thôi bỏ. Ủa mà sao tụi mày tha cho tao dễ dàng vậy.
Thằng Trịnh lắc đầu:
- Tụi tao định đếm ba rồi, tự nhưng nhỏ Uyên đâu ra bảo dừng lại, tụi tao mất hồn cứ tưởng giám thị nên thả mày xuống.
Thì ra là Uyên đã cứu tôi, trong lòng tôi lúc này có một niềm vui nho nhỏ, và một lòng cảm kích to chà bá.
- Mày là gì với nhỏ đó thế? – Thằng Hưng hỏi.
- Thì cũng như tụi mày thôi, bạn bè.
- Xạo. – Hai thằng cùng đồng thanh.
Thằng Hưng nói tiếp:
- Bạn bè mà, Hoàng ơi, Hoàng à, Hoàng ăn bánh mì đi nha. Ê ê Trịnh tao nổi da gà luôn nè mày. Giờ tao hiểu ổ bánh mì mà mày giả vờ nói không mua kịp ở đâu rồi.
- Bấm mày, tởm quá.
Thằng Trịnh trầm tư rồi nói:
- Tao thấy thằng Hưng nói có lí, bộ mày quen nhỏ đó trước khi nhỏ vào học à?
- Ờ thì tao gặp trong mơ.
- Dẹp cái giấc mơ của mày đi, ảo tưởng, tao triệu hồi chaien hư cấu ra giờ.
- Mày nói thật đi, để tụi tao tha. – Thằng Trịnh nói.
- Thôi đành kể tụi mày nghe vậy.
Tôi kể lại diễn biến việc mua bánh mì lúc sáng và không quên kèm theo cái giấc mơ ấy để tụi nó tin rằng tôi đã gặp em trong giấc mơ. Em cứ như là một cô gái bước từ trong giấc mơ ra, à mà không phải, còn có Đan nữa, nhưng đến thời điểm này thì tôi cũng chưa tiếp xúc được với Đan. Nghe toàn bộ câu chuyện lúc sáng thì hai đứa nó chỉ tóm gọn về cái tính ga – lăng của tôi bằng ba từ:
- Thằng dại gái!
Nói xong thì hai đứa nó te te xách mông đi vào lớp để tôi bơ vơ giữa chốn đông người, bên lớp hàng xóm cũng nhìn tôi với ánh mắt dành cho người cõi trên. Trống đánh, tôi đi vào lớp không quên lấy chai trà xanh trên bàn thằng Trịnh rồi về chỗ ngồi, nhìn qua bên cạnh thì thấy Uyên lại trở về với vẻ lạnh lùng của mình, hình ảnh em ngượng ngùng, e thẹn lúc nãy chỉ như thoáng qua, một Uyên dịu dàng, ngang bướng ép buộc tôi làm một việc mà em muốn, giờ đây nhìn em như một cô gái bất cần đời, khuôn mặt buồn với đôi mắt như đang trực chờ một giọt lệ.
Tôi lật cuốn vở, xé một trang giấy rồi ghi vào đó: “Uyên uống nước đi”. Tôi gấp tờ giấy lại, rồi đẩy chai nước về phía Uyên cùng mảnh giấy. Xong rồi tôi thấp thỏm chờ đợi những phản ứng của Uyên nhưng giả vờ nhìn lên bảng như đang theo dõi bài giảng một cách chăm chú.
Chờ đợi được năm phút nhưng cũng không có phản ứng gì quay sang thì thấy em đang uống từng ngụm nhỏ chai nước trà xanh của tôi, xong rồi đậy nắm chai lại, đẩy qua lại cho tôi cùng mảnh giấy. Mở tờ giấy một cách nhẹ nhàng, cẩn thận như sợ nó bị nhăn hay nát vụn ra từng mảnh, có khi thằng Trịnh bất ngờ quay xuống nó cứ tưởng rằng tôi đang coi thư tình mất.
“Cảm ơn Hoàng, bánh mì và nước ngon lắm”
Tôi thắc mắc sao lại có bánh mì ở đây, à chắc là em cảm ơn tôi cái ổ bánh mì thôi mà. Cái suy nghĩ ấy chỉ thoáng qua, tôi lại ghi vào giấy cái mục đích của bản thân: “Nhà Uyên ở đâu vậy?”. Ghi xong, gấp lại đẩy qua cho Uyên. Không để tôi đợi lâu thư hồi đáp trở về nhanh chóng: “Nhà mình gần ngã tư Lê Hồng Phong”. Cầm tờ giấy trong tay tôi mừng thầm trong bụng. Vậy là muốn về nhà tôi thì phải đi qua nhà em. Nhà tôi nằm ở đoạn đường phố Lê Duẩn, muốn đến thì phải qua ngã tư Lê Hồng Phong. Thiệt là tiện đôi đường. Tôi nghĩ ra viễn cảnh, tôi chở em trên chiếc xe đạp màu ánh bạc, tà áo dài cùng mái tóc em tung bay trong gió, một tay em ôm cặp trước ngực, một tay em níu hờ vai tôi. Trong giấc mơ tôi cũng từng nghĩ, nếu Uyên không phải là em gái tôi thì có lẽ tôi đã yêu em. Giờ đây em không còn là em gái tôi mà là một cô gái không có huyết thống, có lẽ?

Chương 23: Yêu em hay “em gái”

Tiếng trống vang lên giữa cái nắng của trời trưa, nhìn cái lớp của tôi như muốn nổi loạn vì đứa nào đứa náy thi nhau chạy ra khỏi cửa lớp để về nhà kím chút gì đó bỏ bụng. Đeo balo lên vai, tôi cùng hai thằng bạn đi xuống dưới sân trường đang đông nghịt học sinh. Chợt tôi thấy Đan đi trước mặt tôi cùng vài cô bạn cùng tổ, trong lòng tôi lúc này một nửa muốn gọi tên em, một nửa lại thôi, có một cảm giác gì đó ngăn cản những ý định của tôi. Có lẽ tôi yêu em chỉ trong giấc mơ, nhưng trong giấc mơ có thể tôi cũng yêu Uyên nhưng bị ngăn cách bởi sự ràng buộc của hai từ “gia đình”. Suốt hai tiết học còn lại của ngày hôm ấy, tôi cứ suy nghĩ về những thứ thuộc về tương lai, một chiều suy nghĩ là tôi sẽ tiếp tục quen Đan như giấc mơ của chính mình còn hai là tôi sẽ đi theo lí lẽ của con tim mình, sẽ yêu Uyên vì bây giờ tôi và em đã không còn là anh em gì, cũng không bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì.

Thấy tôi như người mất hồn, thằng Trịnh đẩy vai tôi rồi nói:
- Mày làm gì mà cứ thơ thẩn thế?

Thằng Hưng chen vào:
- Chắc nó ngồi cạnh em Uyên nên giờ vậy đấy, đúng là con gái đẹp luôn là yêu tinh.
- Yêu tinh cái đầu mày, tại tao đang nghĩ cái giấc mơ của tao thôi.
- Lại cái giấc mơ ấy à, thì bỏ qua đi.
- Không được đâu mày.
- Hai tụi mày lằng nhằng quá, trời nắng mà cứ đứng giữa sân trường người ta nhìn vô cứ tưởng ba thằng khùng. Đi kiếm nước mía uống cho mát rồi cho thằng Hoàng nó nói.
- Ờ, cũng được.
- Mày lâu lâu cũng có tối kiến đó Trịnh
- Tội cái đầu mày.

Cả bón kéo nhau về cái hàng nước mía đối diện nhà tôi, tôi cũng tranh thủ về nhà cất cái balo rồi quay lại với tụi nó. Vừa ngồi xuống ghế thì cô chủ quán cũng bưng nước mía ra, hai thằng kia chụp lấp ly nước làm một hơi hết nửa ly rồi khà một cái rõ to, rồi thằng Trịnh hỏi tôi:
- Giờ chuyện như thế nào kể tụi tao nghe.

Thấy nó nói vậy tôi cũng tường tận kể lại cho tụi nó niềm buâng khuâng trong tình yêu giữa Đan và Uyên. Tôi hỏi bọn nó tôi nên yêu Đan như trong giấc mơ hay là Uyên. Hỏi xong tôi thấy bọn nó trầm ngâm rồi thằng Hưng hỏi ngược lại tôi:
- Mày yêu ai nhiều hơn?
- Tao cũng không biết nữa.
- Theo tao thì thằng Hoàng nó yêu nhỏ Uyên hơn đó Hưng, nó kể lúc trong giấc mơ của nó, nếu nhỏ Uyên không phải là em gái thì nó đã yêu rồi, theo tao thì mày nên yêu nhỏ Uyên vì nhỏ Đan ngoài đời thực khác với nhỏ Đan trong giấc mơ của mày.
- Sao mày biết?
- Cái này thì mày phải hỏi thằng Hưng, dù gì nó cũng ngồi cùng dãy với nhỏ Đan.
- Ừ, lúc tao ngôi nhìn cả lớp bầu cán sự môn văn thì tao cũng ngồi nhìn, thấy mày cứ nhìn về phía nhỏ Đan thì tao cũng nhìn theo, nhìn vẻ mặt nhỏ đắc chí lắm cứ cười cười như chắc chức đó thuộc vể nhỏ, ai ngờ bà cô chọn mày, nhỏ nhìn mày như ăn tươi nuốt sống.
- Phải không ba, tao thấy nhỏ Đan hiền lành thân thiệt mà.
- Ơ hay, mày không tin tao à Trịnh. Tao nhìn người thì đố có sai.

Nghe những lời thằng Hưng nói thì tôi cũng chột dạ, lúc ấy tôi cũng có quay nhìn sang Đan, thấy cô nàng cũng nhìn tôi bằng ánh mắt căm thù. Thôi thì chắc là tôi và em không thể quen nhau giống trong mơ được rồi. Vì đời chẳng như là mơ.

- Thôi tao có quyết định rồi, cảm ơn hai thằng mày.
- Ừa, không có gì đâu chú em, trả tiền chầu này là tụi anh vui rồi.
- Tụi mày biết lựa thời cơ đấy.
- Chú nghĩ tụi anh là ai, haha.

Ngồi chém gió một chút thì tụi nó cũng đứng dậy ra về. Tôi chào tạm biệt hai thằng bạn rồi băng qua bên kia đường về nhà. Trưa hôm đó, trời nóng đến 38 độ, dù tôi đã mở cây quạt đến số mạnh nhất mà mồ hôi mẹ cứ tuông ra như tắm. Chịu hết nổi tôi bật dậy, lấy xe đạp đi vô siêu thị. Loay hoay dưới cái nắng lúc một giờ trưa ở ngoài đường giống như cực hình. Đạp đến đường Nguyễn Tất Thành, gửi xe rồi đi vào cái siêu thị. Trong siêu thị và ở ngoài kia như hai thế giời khác nhau, cái nóng bây giờ đã được cái máy lạnh to bự xua tan. Đi lên khu nhà sách, lựa vài cuốn tiểu thuyết dài tập đọc giết thời gian, và không quên kéo cái ghế ngồi gần cái máy lạnh.

Tôi say sưa đắm chìm trong thế giới, những câu chuyện phi thường, những cuộc sống thú vị khác xa cái cuộc sống nhàm chán của tôi. Cũng có nhiều cuốn sách khi đọc xong thì tôi cầu mong cuộc sống của tôi đừng như nhân vật nam trong cuốn truyện này, rời bỏ một người con gái yêu mình để chạy theo một người con gái mà mình yêu, để rồi bị người con gái đó dối lừa. Tôi bực tức gấp cuốn sách lại rồi thầm chữi nhân vật nam trong truyện là “ngu”, gái tốt không yêu đi yêu gái xấu.

Đi dọc theo những ngăn sách, định bụng sẽ đọc một quyển sách nữa rồi ra biển hóng gió. Đưa tay lấy cuốn “Ngồi Khóc Trên Cây” của bác Nguyễn Nhật Ánh thì chợt có tiếng nói sau lưng tôi:
- Hoàng đi nhà sách à?

Quay lưng lại thì người con gái với ánh nhìn muốn ăn tươi nuốt sống tôi lúc sáng đang cười và nhìn tôi :
- À ừ.
- Hoàng đọc sách gì vậy ?
- Ngồi Khóc Trên Cây.
- Ừa, Hoàng đọc My Life đi, cũng hay lắm. Có khi giúp ích cho Hoàng
- Giúp ích gì ?

Tôi không hiểu ý của Đan là gì, nhưng nhìn nụ cười bí hiểm của cô nàng thì trong lòng cũng đề phòng.

- Ai vậy em ?

Trước mặt tôi, một thanh niên xăm trổ đầy mình, thân hình cao to phải hơn một mét tám, cơ bắp cuồn cuộn. Thử đem cái thân hình que tăm của tôi ra chắc ăn một đấm thì nằm viện cả tháng.

- À đây là bạn cùng lớp với em. – Đan nói rồi quay sang tôi. – Còn đây là bạn trai mình.
- Ờ, chào anh.
- Chào.
- Thôi mình đi trước nhé, Hoàng nhớ giữ những gì mình có đi. Chào nhé.

Đan quay lưng đi thì cơn lo lắng trong lòng tôi cũng tăng dần lên, không lẽ tính tình của Đan lại là Oanh trong mơ sao ? Chợt nghĩ đến Oanh thì tôi mới nhớ ra rằng hình như tôi chưa bắt gặp Oanh trong cái thế giới thực này, có lẽ Oanh không có thực.

Tôi lầm lũi dắt xe khỏi siêu thị, lượn vài vòng trên những con phố rồi men theo đường Nguyễn Hội về nhà, đạp xe mà tâm hồn tôi cứ để trên mây, cứ treo lơ lửng mà không biết khi nào rơi xuống. Đạp xe tới nhà, leo thẳng lên lầu nằm nghỉ miên man vài thứ rồi ngủ lúc nào không hay, đến tối thì mẹ gọi dậy xuống ăn cơm sau đó học bài.

Tôi ngắm nhìn con phố này qua ô cửa sổ phòng, con phố đã lên đèn, con phố mà tôi ngắm nhìn nó hàng nghìn lần mà vẫn còn thấy xa lạ. Những dòng xe cứ qua lại, những ánh đèn xe cứ xẹt ngang qua như một ngôi sao chuổi, để rồi những khoảng đường được chiếu sáng lại chìm trong bóng tối. Cuộc sống của tôi hiện giờ chắc cũng như vậy, lóe sáng lên một khoảnh khắc rồi lại chìm vào thứ bóng tối đã định sẵn. Chẳng thể nào xoay chuyển được.

Thời gian cứ thế trôi qua được một tuần, tôi cũng quen với lớp học, quen với trường, quen với cuộc sống hiện tại và đương nhiên là chưa thể nào quen được với Uyên. Tôi nhận ra một điều, tình yêu luôn luôn bên cạnh mình nhưng lại tưởng nó xa vời. Đan khác Đan trong mơ nhưng Uyên vẫn là Uyên nhưng bây giờ mọi thứ không còn quan trọng, bởi vì giấc mơ chỉ là giấc mơ còn bây giờ tôi sống trong đời thức, không thể ảo tưởng, không thể trong chờ vào những tình yêu đẹp như truyện cổ tích. Và có lẽ con tim tôi đã biết mình nên yêu ai…

Sáng, cứ luôn bị đánh thức bởi những tiếng xe, những tia nắng… Những lúc trước tôi cằn nhằn vì những thứ ấy nhưng giờ lại quen, có khi không nhờ những thứ ấy thì tôi cũng trễ học. Hôm nay tôi đi học mà không có hai thằng kia đi cùng, tụi nó ngủ đến khi nào chỉ còn vài phút nữa vào lớp thì mới mò mặt lên, ra chơi thì xuống ăn sáng. Cũng may là ngày đầu tiên mẹ tôi bảo hai tụi nó dậy sớm dẫn tôi lên trường làm tôi cứ nghĩ hai thằng bạn mình càng lớn càng có ý thức đi học sớm vậy mà mèo vẫn hoàn mèo.

Không hiểu vì sao, tôi lại luôn muốn đi học sớm để tận hưởng những cảm giác của những buổi ban mai khi đến trường, cảm nhận hơi sương vẫn còn động trên những tán cây xanh trên sân trường. Bước đến cửa lớp, trong lớp tôi vẫn chưa có ai, tự hào vì mình là người đến lớp sớm nhất. Đứng ngoài hành lang, nhìn xuống sân trường chỉ có vài học sinh lác đác đi vào lớp học, trên đường chân trời, ánh nắng vẫn chưa tỉnh giấc và bình minh vẫn chưa được đánh thức.

- Hoàng đi học sớm ghê ! – Giọng alpenliebe hàng ngày tôi vẫn thường nghe vang lên.
- Ờ… Uyên cùng vậy.

Tôi nhìn Uyên trong tà áo dài trắng mãi mà không biết chán, trường tôi có hai ngày mặc áo đoàn là thứ năm và thứ bảy còn những ngày còn lại thì con gái áo dài, con trai quần tây xanh áo trắng. Khuôn mặt xinh đẹp của Uyên cùng mái tóc dài giản dị chẻ thành hai mái chứ không để mái xéo hay mái ngố nhưng những đứa con gái khác trong lớp. Trong mắt tôi, em là một người con gái hiền lành, trong sáng và có nét gì đó ngây ngô. Nhưng trái với tôi, bọn con trai trong lớp luôn bảo nàng là lạnh lùng, khó gần.

- Hoàng ăn gì chưa ?
- À chưa, Hoàng chờ thằng Hưng với Trịnh lên rồi đi ăn luôn.
- Biết khi nào hai người đó mới lên, thôi vào ăn bánh mì với Uyên nè.
- Hì, bánh mì một ổ hai người nữa à ?. – Tôi trêu em.
- Không có đâu, hôm nay mình mua hai ổ. Coi như là đền bù ngày này tuần trước đi. – Uyên đưa tôi ổ bánh mì.
- Ờ, cảm ơn Uyên.
- Cảm ơn gì không biết, hì.

Em cười rạng rỡ trong những tia nắng đầu của ngày mới, tôi không hiểu vì sao tụi con trai trong lớp hay cả con gái ít ai nói chuyện với em, họ cứ bảo em lạnh lùng, bảo em có một nét gì đó đáng sợ làm bọn họ không dám bắt chuyện. Tôi không biết những điều đó đúng hay sai, nhưng giờ thì tôi sẽ quả quyết rằng là sai vì Uyên trước mặt tôi là một cô gái xinh đẹp, vui vẻ, vô tư, hồn nhiên, gần gũi và luôn chu đáo trong mọi việc. Và có lẽ tôi đã yêu em, người em gái trong giấc mơ.

Chương 24: Những nét vẽ đầu.
Thấy tôi nhìn em, em khẽ đánh lên vai tôi:
- Hoàng ăn nhanh lên kìa, sao cứ nhìn mình vậy?
- À ừ, thì đang ăn nè.
- Hihi, ăn như mèo, từ nãy đến giờ mà chỉ một phần tư ổ bánh, thấy mình giỏi chưa, gân hết rồi nè. – Uyên đưa ổ bánh mì của em trước mặt tôi để chứng minh rồi mỉm cười.
Tôi không nghĩ là tôi làm quen, bắt chuyện với em lại xoay quanh bằng những ổ bánh mì. Kể ra cũng ngộ ngộ, người ta quen nhau bằng những bức thư tình, bằng những lần vô tình chạm mặt nhau trên một con phố nào đó… Tự cười với những suy nghĩ điên rồ của mình, không lẽ cuộc tình bánh mì là cuộc tình của tôi và em hay sao ? Tuy suy nghĩ như vậy nhưng tôi cũng không dám chắc rằng em sẽ yêu tôi, có lẽ bây giờ em chỉ xem tôi là một người bạn bình thường. Còn về tôi, một tuần là khoảng thời gian ngắn để biết được thứ tình cảm bản thân có phải là thật lòng hay không hay chỉ là cảm nắng thông thường. Vì vậy có thể cần thời gian cho cả hai.
Ăn hết ổ bánh mì thì tôi vào lớp tranh thủ ôn lại môn văn một chút, gì chứ môn này không ôn thì có mức ăn cám dù có giỏi đến mức nào đi nữa, lở chẳng may cô hỏi một ý nào đó mà cô chỉ giảng qua nhưng không cho ghi thì ăn trứng hoặc ngỗng là hiển nhiên.
Uyên hiện giờ như một người khác, im lặng đến mức đáng sợ, đôi mắt trở về với vẻ nghiêm nghị thường ngày, không còn vẻ hồn nhiên, hoạt bát như lúc ăn sáng cùng tôi. Thấy hai thằng bạn tôi đi xuống thì em cũng mượn cuốn sách tôi và đọc lại bài văn, tuy chữ tôi không đẹp nhưng có ghi chép những ý của cô giảng còn Uyên thì có vẻ như em không thích môn văn cho lắm.
- Ê Hoàng, ăn sáng chưa ? – Thằng Trịnh hỏi tôi.
- Ờ, ăn rồi.
- Chán vậy, định rủ mày ra chơi xuống căn – tin ăn. – Thằng Hưng ra vẻ hối tiếc.
- Tụi mày như rùa bò, gần tới giờ mới vác mặt lên. Chờ tới lúc ra chơi mới ăn thì tao chết đói quá.
- Không ăn thì thôi nói tụi tao ghê thế.
- Mà hai chú học văn chưa, chút nửa dò bài đầu năm đấy. Tuần trước cô nói rồi.
- Chưa, lớp 40 đứa thì chắc gì trúng tao. – Thằng Hưng có vẻ đắc chí lắm.
- Tao cũng mới học sơ sơ thôi, chỉ sợ hỏi mấy câu linh tinh thì chắc tao chết mất.
- Thôi giản tán về chỗ, để tao học.
Đuổi hai thằng bựa nhân kia về chỗ, nói là đuổi hai thằng nhưng thật ra chỉ đuổi một vì thằng Trịnh nó ngồi trước mặt tôi mà. Tiếng trống vang lên, cô Loan bước vào lớp với ánh mắt hiền từ. Cả lớp đứng lên chào cô rồi ngồi xuống bắt đầu đếm nhịp tim khi thấy cô lấy sổ điểm ra rồi bắt đầu dò tên những nạn nhân xấu số như dò lô tô. Tôi thì ngồi đắc chí lắm vì đã học bài kĩ lưỡng, nhìn sang Uyên thì em có vẻ hơi lo lắng. Ngước nhìn thằng Hưng thì thấy nó nhưng ngồi trên đống lửa, mặt cuối gầm xuống cuốn sách ra vẻ là có học bài và đang ôn lại. Tôi nghe đâu đó cái câu cái gì mình không mong muốn thì nó sẽ tới. Tôi nhìn cây bút của cô cứ dò lên, rồi dò xuống và dừng lại ngay tên tôi :
- Quốc Hoàng, lên trả bài. – Tiếng cô vang lên.
- Dạ.
Hiên ngang bước lên bục giảng trước ánh mắt ái ngại của bọn bạn dành cho tên đầu tiên khai sổ điểm, chỉ riêng có ánh mắt Uyên là lo lắng nhìn tôi còn thằng Hưng thì đang cười tươi như hoa.
- Nêu cho cô khái quát về văn học Việt Nam thời kì kháng chiến chống Pháp.
Như một cỗ máy, tôi đọc ro ro những gì có trong vở lẫn trong sách và chém thêm vài ý tự nghĩ ra vào.
- Tốt, 10 điểm.
- Dạ.
- Em tiếp theo, cũng bắt đầu từ chữ H. – Cô nói đến đây thì chắc chắn tôi biết là ai rồi, trong lớp chỉ có hai thằng tên bắt đầu bằng chữ H, giờ tôi lên rồi chỉ còn nó – Gia Hưng, lên bảng.
Thằng Hưng giật mình rồi mặt nó trắng bệt như vừa gặp phải ma, tôi nhìn bộ dạng nó rồi nhếch môi cười đểu để trêu chọc nó, nó nhìn tôi rồi dơ nắm đấm lên dọa. Tôi về chỗ trong sự ngạc nhiên của Uyên và sự thán phục của thằng Trịnh, nó liền quay xuống bàn tôi nói :
- Mày là cái thứ gì vậy, cái đoạn đó dài nhất bài học mà đọc như máy.
- Chú nghĩ anh là ai.
- Là thằng ngu tự nhiên.
- Ơ, Đan Mạch, chú thì giỏi quá.
- Đương nhiên. Mà dù gì anh đây tự nhiên, chú xã hội hợp tác lại thì phải lo gì kiểm tra.
Nói vòng vo từ nãy đến giờ thì ra mục đích của thằng này là cầu cứu tôi mấy môn xã hội, và ngược lại nó cũng giúp tôi mấy môn tự nhiên nên tôi cũng hoàn toàn đồng ý với nó.
- Chơi luôn, giờ coi thằng kia nó bị tử hình ra sao.
Trên bục giảng, thằng Hưng đang bị cô Loan quay như quay chong chóng và kết cục là nó được cô Loan tặng cho một quả trứng vịt tròn trịa, to tướng trong vở. Nhìn mặt thằng bé thật tội nghiệp, đôi mắt bần thần, mặt tái nhợt. Tôi với thằng Trịnh nhìn những cảnh tượng của thằng bạn xấu số kia đều bụm miệng cười.
Giờ ra chơi, thằng Hưng vác bộ mặt đưa đám xuống chỗ hai thằng tôi, tôi có cảm giác như nó vẫn chưa hoàn hồn, theo tôi nghĩ thì không thuộc bài thì có gì to tác lắm đâu, chỉ là nó đang thích Đan đã vậy cô nàng là một trong những học sinh giỏi văn của lớp nên nó muốn láy le với nàng nhưng nó chưa biết rằng cô nàng có một thằng bạn trai nhìn như giang hồ, cứ thế này thì có khi thằng bé bị úp sọt mất. Thời điểm này có lẽ tôi không nên nói cho nó biết về việc này, dù gì thì thằng này cũng chưa có những biểu hiện gì thái hóa với Đan.
- Hai chú mày không thương tao sao ?
- Thương mày làm cái gì, thân tao thương còn chưa xong. – Tôi bác bỏ.
- Điên hả, hai đứa tao không phải gay như mày.
- Bố thằng Trịnh, mày biết tao tổn thương lắm không mà còn xát muối vào vết thương lòng của tao.
- Ủa nói vậy là mày gay hả Hưng.
- Gay tía cưng.
- Haha…
Nghe nó nói chữ cưng thì tôi với thằng Trịnh cười như điên, đang cười vui vẻ thì tôi chợt nhận ra có gì đó nguy hiểm ở đây, nếu nó là gay thì thời gian quá nó đi chung xe với tụi tôi, chơi chung, đã vậy còn quàng vai bá cổ nhau vì cứ nghĩ nó men chính hiệu. Tôi thúc vai thằng Trịnh.
- Ê Trịnh, mày có nghĩ nó thích tao hoặc mày không, tao nghi thằng này quá.
Nghe tôi nói thằng Trịnh tái mặt :
- Cái gì, đừng nói với tao là nó…
- Hai đứa mày nói gì tao.
- Mục đích thằng gay như mày tiếp cận tụi tao là gì ?
- Gay bà già tụi mày, điên hả, tụi mày tính hại tao F.A cả đời à.
- Số mày là vậy mà.
- Hai thằng bạn khốn nạn.
- Haha…
- Ba thằng mày xuống căn – tin không ? – Tiếng thằng Phúc ở trên vọng xuống.
- Ừa đi. – Thằng Trịnh và thằng Hưng lặp tức đứng dậy.
Tôi cũng định đứng dậy cùng tụi nó nhưng nãy ra ý định rủ Uyên đi cùng nên quay sang em hỏi :
- Uyên xuống căn – tin uống nước không ?
Em ngước nhìn tôi, mỉm cười lắc đầu :
- Mình không thích những nơi đông người, xin lỗi Hoàng nhé.
- Ờ, vậy Uyên có mua gì không, mình mua giúp.
- Vậy mua giúp mình chai sting nhé.
- Ờ.
Em định lấy tiền đưa tôi nhưng tôi bảo khỏi coi như là trả tiền cho ổ bánh mì lúc sáng. Đi ra hành làng lớp rồi cùng ba thằng kia đi xuống căn – tin. Loay hoay một hồi mới chen được vào cái căn – tin đông như kiến này. Yên vị ở một cái bạn ở trong góc, cả bọn kêu nước uống, thằng Hưng mở lời đầu tiên:
- Dạo này tao thấy thằng Hoàng với nhỏ Uyên cứ sao sao ấy.
- Sao là sao? – Tôi ngơ ngác.
- Ừa, là sao, tao cũng đâu thấy có gì bất thường. – Thằng Trịnh cũng chen vào.
- Lúc nãy, tao thấy lâu quá ngó vào thì thấy thằng Hoàng đang nói gì đó với nhỏ Uyên, tao thấy nhỏ Uyên cười tụi mày ạ, từ lúc nhập học đến nay tao mới thấy được nhỏ Uyên cười.
- Chỉ cười thôi mà mày làm quá.
- Tao thấy thằng Hưng nói đúng đấy. Tao cũng chưa bao giờ thấy nhỏ Uyên cười cả, mặt nhỏ lúc nào cũng lạnh như tiền, nhìn mà sợ. – Thằng Phúc lắc đầu ngao ngán.
- Tụi mày bựa quá, có cái cười cũng lôi ra mà làm chủ đề bàn tán. – Lúc này tôi nhìn thằng Trịnh như ân nhân của cuộc đời mình.
Không lẽ bọn này nó lại để ý từng chi tiết như thế sao ? Đúng là Uyên chưa bao giờ cười trước bọn nó, có lẽ chỉ riêng mình tôi mới có thấy những tính cách trái ngược vẻ lạnh lùng của em.
- Ủa mà thằng Thành đâu, nó chết đâu rồi. – Tôi lái qua chuyện khác.
- À, nó lại bị gọi xuống phòng giám thị rồi, làm lớp phó học tập đã vậy còn kiêm luôn bí thư lớp rõ khổ. Xuống đó uống trà liên tục.
- Ê, hình như thằng Thành kìa. – Thằng Hưng chỉ ra phía ngoài sân trường.
- Sao thằng này chết linh thế. – Thằng Trịnh bồi thêm rồi chạy ra kêu thằng Thành vào.
Vừa ngồi vào ghế thì thằng này vội chụp ly nước của thằng Hưng mà làm một hơi hết ly. Đặt ly nước xuống nó bắt đầu nói :
- Có một cái vấn đề đó mà cứ bắt tao chạy lên, chạy xuống, mệt bở hơi tai.
- Chuyện gì ?
- Trường tổ chức văn nghệ mừng ngày nhà giáo Việt Nam, gọi bí thư xuống họp để ra lịch ấy mà.
- Ủa, gì lẹ vậy, mới vào học một tuần mà. – Tôi ngỡ ngàng.
- Bố thằng điên, mày một tuần thì đúng rồi còn đối với tụi tao đã một tháng một tuần rồi đấy. – Thằng Trịnh nói.
- Ờ ờ, tao quên.
- Bây giờ là đầu tháng 10, sẽ có một tháng rưỡi để luyện tập một tiết mục biểu diễn.
Nghe vậy thằng Phúc thở dài ngao ngán :
- Cái lớp bọn mình, nghe tới văn nghệ mà như tận thế. Toàn co giò mà chạy.
- Thế thì phải làm sao?
- À hình như tao nhớ không lầm thằng Hoàng biết guitar, thằng Hưng biết bíp bóp với cajon phải không? – Thằng Thành hỏi.
- Ờ, chút chút.
- Ừa, nghề của anh mà.
- Tao với thằng Phúc thì biết thổi sáo. Giờ mà có ai Piano nữa thì ngon.
- Piano làm gì?
- Làm một nhóm Acoustic.
Thằng Trịnh suy nghĩ hồi lâu thì nói:
- Violon được không? Tao biết có người trong lớp chơi được món này.
- Ai? – Cả bọn tò mò.
- Mai Uyên.
Bất chợt trong lòng tôi có một cảm xúc gì đó, vừa vui lại vừa lo.

Chương 25: Tiếng nhạc rơi.
- Sao mày biết Uyên biết Violon?
- À, tại hôm trước tao vô tình thấy Uyên chơi nhạc ở Nhà Văn Hóa thôi.
Thằng Hưng trầm ngâm rồi hỏi:
- Mà chắc gì Uyên chịu tham gia với bọn mình, team toàn con trai.
- Ai nói toàn con trai, phải kiếm một đứa hát chính nữa chứ. – Thằng Thành nói.
- Biết tìm ai? – Cả bọn đồng thanh.
Nó gãi đầu cười trừ:
- Tao cũng chưa biết nữa, để từ từ tính.
- Thành ơi, lên phòng đoàn họp kia. – Tiếng một nhỏ nào gọi nó.
- Ủa đi nữa hả. – Nó ngơ ngác đứng dậy. – Chờ tao chút.
Thằng Thành vừa đi thì bọn tôi cũng ngơ ngác mà nhìn nhau, thì ra thằng này nó đã tính hết mọi chuyện trong đầu nó rồi, bây giờ thì nhạc cụ với người chơi thì coi như đã đủ, nhưng còn người hát chính thì bọn tôi không biết tìm ai. Tôi chợt nhớ là hình như có một lớp phó văn thể mà hình như là tôi chưa biết tên, quay sang hỏi thằng Phúc:
- Ủa lớp mình ai lớp phó văn thể thế?
- Nhỏ Trúc ấy, một trong ba hot girl của lớp mình đấy.
- Hả, sao tao không biết? – Tôi ngơ ngác.
- Nhỏ Trúc ngồi trong góc lớp bàn ba dãy bên tao đó. – Thằng Hưng cũng chen vào.
- Ờ ờ, để chút tao lên coi thử.
- Mà nhỏ đó tao phải công nhận xinh, ngang = nhỏ Đan luôn, nhưng thua em Uyên của thằng Hoàng. – Thằng Trịnh cười đểu.
- Thằng này nói bậy.
- Haha… Mà nói thật thì nhỏ Trúc xinh hơn Đan, nhìn Đan tuy đẹp nhưng tao không có cảm tình chút nào. – Thằng Phúc nói.
Cả bọn ngỡ ngàng trước lời nói thằng này nên thằng Trịnh hỏi lại:
- Sao không có cảm tình.
Thằng Phúc thở dài:
- Nhìn nhỏ Đan có vẻ ăn chơi lắm, tao thì không thích con gái như vậy. Hôm trước tao thấy thằng nào nhìn như giang hồ đi xe mô tô chở nhỏ, nạt bô ầm ầm ngoài Hùng Vương. Thấy cảnh đó tao hết cảm tình.
Tôi im lặng suy nghĩ về những gì thằng Phúc nói vì vốn dĩ tôi cũng không thích con gái ăn chơi cho lắm, tôi cứ nghĩ Đan hiện giờ cũng là một cô gái hiền lành, ngoan ngoãn như trong giấc mơ của tôi nhưng giờ thì tôi cũng chẳng dám hi vọng gì nhiều về cái giấc mơ ấy nữa. Tôi ngước nhìn thằng Hưng, thấy nó nhìn đâu đó ra ngoài sân trường, chắc thằng bạn tôi sốc khi nghe tin này, cả đám bọn tôi chơi với nhau từ nhỏ gia cảnh thằng nào cũng thiếu thốn đủ thứ, đến khi giải tỏa đường mới có mặt bằng buôn bán nên giờ mới khá lên được nên bình sinh thì bọn tôi rất ghét những đứa ăn chơi, không phải vì ghen ăn tức ở gì với những đứa ấy chỉ vì bọn nó không biết quý trọng từ xu của ba mẹ tụi nó. Tôi nghĩ chắc giờ đây tôi nên dứt tình cảm mơ tưởng của mình với Đan và chỉ coi nhỏ là bạn của mình chắc sẽ tốt hơn.
Ngồi uống nước một chút thì thằng Thành chạy vào, nó thở hổn hển rồi nói:
- Một lớp hai tiết mục tụi mày à.
- Ờ, mày nói với cô Loan đi, coi thử cô nói sao.
- Ừ, chút tiết chủ nhiệm rồi tao nói luôn.
Thằng Hưng chạy ra tính tiền rồi quay về nói cả bọn:
- Thôi vào lớp, còn mấy phút nữa vào lớp rồi.
Nhìn lại căn – tin bây giờ cũng chỉ còn lác đác vài học sinh mà thôi, nhìn qua phía sân bên kia thì thầy cô cũng bắt đầu di chuyển từ phòng giáo viên ra rồi từ từ lên lớp, tiếng trống vang lên mà bọn tôi vẫn còn ở lầu một, ba chân bốn cẳng leo cầu thang lên thêm một lầu nữa cũng đến cửa lớp, cả bọn ngồi vào chỗ thở như trâu.
- Hoàng lau mồ hôi đi. – Uyên níu áo tôi rồi đưa cho tôi miếng khăn giấy.
- Ờ, Uyên cho Hoàng xin miếng nữa cho thằng Trịnh.
Uyên nhìn tôi rồi mỉm cười đưa tôi thêm hai miếng:
- Khuyến mãi cho thêm một cái. Hihi.
- Ờ, ừ. Hì.
Có lẽ như tụi bạn tôi nói đúng, trong lớp có thể chỉ mình tôi mới có thể làm cho Uyên cười một cách tự nhiên như vậy, tôi nghĩ chắc ấn tượng đầu là tôi giúp em không bị trễ học nên em mới không có khoảng cách với tôi như những đứa khác thôi.
Đưa cho thằng Trịnh khăn giấy rồi tôi cũng đảo mắt qua nhìn nhỏ Trúc, một trong tam đại mỹ nhân lớp tôi. Ấn tượng đầu tiên với cô nàng này là mái tóc đuôi gà cùng cái mái xéo, đôi mắt tinh nghịch như trẻ con, thân hình cũng nhỏ nhắn nhưng cũng không đến mức thiếu thốn. Khuôn mặt xinh xắn, nhỏ gọn và có nụ cười rất duyên. Bây giờ tôi nhận định rằng những lời nói của tụi bạn quả không sai, nhỏ Trúc đúng là xinh thật nhưng chỉ tiếc rằng trái tim tôi đã thuộc về Uyên nếu không thì chắc tôi cũng yêu Trúc từ cái nhìn đầu tiên rồi.
Ngồi ngậm nhắm hai tiếng cuối cùng cũng xong. Tiết chủ nhiệm, cô Loan bước vào lớp thì thằng Thành đứng lên trình bày những kế hoạch về buổi văn nghệ chào mừng Nhà Giáo Việt Nam. Hồi nãy ngoài căn – tin thằng Thành nghĩ lớp tôi không hứng thú tham gia nhưng bây giờ thì hiệu ứng có vẻ ngược lại quan điểm của nó, lớp tôi rất hào hứng tham gia một cách nhiệt tình, ngoài bọn con trai tụi tôi có một tiết mục riêng thì con gái cũng yêu cầu có một tiết mục múa và túm đầu ba thằng con trai còn lại trong lớp tham gia cùng. Cô Loan cũng yêu cầu rằng năm nay là năm đầu của bọn tôi, nên chắc cũng không thể cạnh tranh lại những anh chị khóa trên nên khi tham gia thì đừng nghĩ đến giải thưởng, cứ tham gia hết mình là được. Cả lớp tôi reo hò trước lời phát biểu của cô, cả lớp háo hức chờ đến ngày thi.
Lớp tôi chia thành hai tiết mục, một tiết mục múa hoa sen do những đứa con gái trong lớp đảm nhận dẫn đầu là Đan, trong nhóm đó thì ba thằng Trung, Điền, Vương chỉ có việc đứng giả vờ đánh trống, lâu lâu xoay xoay mấy cái dùi mà thôi mà hình như ba thằng này lại thích nhập bọn cùng bọn tôi hơn, thằng Hưng ngồi cùng dãy với ba thằng đó cũng ra sức an ũi. Biết đâu cái đám năm thằng tôi lại thêm ba thằng này nữa thì vui. Không biết bằng cách nào mà thằng Thành thuyết phục được Uyên vào bên tiết mục bọn tôi dù cho bên tiết mục kia ra sức kêu gọi Uyên về bên đó, ngoài ra thì hình như Trúc chỉ muốn quan sát hai tiết mục chứ không tham gia.
Kết thúc một ngày đi học cuối cùng trong tuần, tôi về nhà rồi nằm ra giường mà suy nghĩ không biết nhóm mình sẽ chọn bài nào để trình diễn, vì ngày là Nhà Giáo Việt Nam nên những bài hát về thầy cô, học trò, trường lớp luôn là trên hết. Suy nghĩ một hồi thì tôi đành cho qua để rồi thứ hai lên bàn với tụi bạn vậy. Định ngủ một giấc rồi chiều xuống phụ quán thì có tiếng mẹ tôi gọi lên:
- Hoàng, đang làm gì thế con.
Tôi bước đến cầu thang rồi nói lớn:
- Dạ, đang chuẩn bị ngủ.
- Con mặc cái áo rồi chạy sang chợ mua cho mẹ mấy gói hạt nêm đi.
- Dạ dạ.
Mặc cái áo thun rồi khoác thêm cái áo khoác rồi lấy xe chạy ra khỏi nhà, dọc con đường Trần Hưng Đạo những hàng cây xanh tỏa bóng mát khắp cả con đường, làm dịu đi cái nóng của những ngày cuối thu. Chợt tôi thấy trước mắt có người con gái với vóc dáng nhỏ nhắn trong quen quen đang đứng chờ xe bus ở gần cổng siêu thị, đến gần hơn nữa thì ra là Trúc, cô bạn đang đứng chờ xe bus nhưng giữa trưa thế này thì làm gì có xe, tôi dừng xe lại trước mặt cô bạn rồi hỏi:
- Xe ôm không Trúc?
Trúc mở to mắt ngạc nhiên nhìn tôi rồi hỏi:
- Bạn là ai? Sao biết tên mình?
Tôi bỏ cái khẩu trang ra rồi nói :
- Mình Hoàng nè, học cùng lớp đấy.
- À, Hoàng cán sự văn, Hoàng đi đâu vậy ? – Trúc à lên rồi mỉm cười.
- Mình đi mua đồ cho mẹ thôi. Còn Trúc sao đứng đây chờ xe bus à hay đợi ai ?
- Mình đợi xe bus, mà nãy giờ nửa tiếng rồi mà không thấy xe nào tới. – Trúc nói rồi nhìn ra đường.
- Thôi mình đèo về cho, chứ giờ này phải chờ đến gần một giờ mới có xe.
Trúc cắn môi lưỡng lự rồi nói :
- Vậy Hoàng cho mình đi ké nhé, nhà mình cũng gần chợ thôi.
- Rồi yên tâm.
Đợi Trúc yên vị trên yên xe thì tôi bắt đầu đạp, trên đường đi tôi cũng tranh thủ bắt chuyện với Trúc rồi cũng cảm nhận được Trúc là một cô gái thân thiện, dễ gần, có cách nói chuyện rất dễ thương nữa, chợt nhớ đến tiết mục của mình đang thiếu người hát chính nên tôi hỏi Trúc :
- Trúc có định tham gia vào tiết mục nào của lớp không ?
- Mình cũng chưa biết nữa, tại mình cũng không biết nên tham gia vào tiết mục nào cả, sợ tham gia vào tiết mục này thì lại bỏ tiết mục kia nên mình chỉ định giúp đỡ mọi người trong quá trình luyện tập thôi.
- Vậy à, tại tiết mục của bọn mình thiếu một giọng ca chính nên định hỏi Trúc có tham gia không thì lên hát chính cho tiết mục bọn mình.
- Hi, thôi Trúc hát không hay đâu.
- Trời, Trúc cứ khiêm tốn, mình biết là Trúc hát hay lắm, thằng Phúc cũng nói vậy mà. – Cái này tôi tự chém ra chứ thằng Phúc nói vậy bao giờ.
- Hi, vậy cũng được, mình sẽ tham gia bên nhóm Acoustic vậy.
- Vậy Hoàng thay mặt mấy đứa trong nhóm cảm ơn Trúc nha.
- Không có gì đâu, nhưng mình sợ nhóm múa nói này nọ thôi.
- Cái đó thì Trúc đừng lo, bên nhóm mình cán sự nhiều mà, bên đó dám hó hé là bị dò bài mười lăm phút đầu giờ mãi thôi.
- Hihi, lợi dụng chức quyền nha, Trúc nói cô.
- Hì.
- Nhóm định chọn bài nào ?
- Mình cũng không biết nữa, tại nhóm mình vừa có guitar, có cajon có sáo và violon. Nên cũng không biết chọn bài nào cho hợp với những nhạc cụ đó nữa.
Trúc im lặng, tôi cũng im lặng. Rồi chợt Trúc níu áo tôi rồi nói :
- Hay chọn bài Cây Đàn Sinh Viên đi Hoàng, bài đó phù hợp đấy.
- Được không ?
- Được mà, tin mình đi. Hi.
- Rồi, được thôi, thứ hai nói mấy đưa kia xem sao.
- Ừa, hi.
Nói chuyện thêm một lúc cũng đến chợ, Trúc bảo tôi vào chợ mua đồ đi, ở đây đi bộ được rồi, tôi cũng muốn đưa Trúc về tận nhà nhưng cô nàng không cho nên đành ngậm ngùi để Trúc đi bộ còn mình vào chợ mua đồ rồi về. Trên đường vừa đi vừa nghĩ về bài hát và Trúc, tự hỏi sao Trúc đồng ý lời đề nghị của tôi dễ dàng vậy ?

Đọc tiếp: Vẽ Màu Tình Yêu Dành Cho Em – (26 – 28)

U-ON C-STAT