Chap 32:
nhìn ẻm đi bộ quả thật e cũng éo yên tâm, liền dò dò.lại gần.
-lên xe đi, đi bộ tnay lộn cổ xuống hố ga bh
-k thèm, a bận mà, về đi.
-đột nhiên a k thấy bận nữa, thế có đi k? k a về thật đấy.
-biến đi, e k cần.
-ờ thế a về đây. e giả vờ vít ga
-này... từ đã...
-hê hê, lên xe đi, bướng vãi
Ẻm trèo lên xe, đội lại mũ rồi ngồi im ỉm
-sao thế, nãy hót ghê lắm mà, hay sặc bụi rồi.
-mặc e, mà sao a cứ gắt với e thế, e đáng ghét thế hả?
-ừ cũng hơi hơi, cơ mà tại trời chứ tại a đâu.
-sao lại tại trời?
-ngu thế,.nóng quá phát hỏa trong người hehe
-chả có gì đáng cười... haiz.. ẻm thở dài ngao ngán, e thì mặc xác vít ga nhanh về đến.đoạn ngã tư gần nhà ẻm thì thả ẻm xuống
-về đi, k mẹ e đợi
-mai a đón e đi nhá.
-ừm biết thế.
-k biết đâu, a nhớ đón nhá, mà phải đúng giờ e mới xin ra ngoài dc, thôi a về đi, ngủ ngon nhé. hihi
Ẻm nói rồi nhảy chân sáo tung tăng đi về, nhìn từ sau chẳng nhận ra dc cô bé 20 tuổi mà là 1 đứa bé mới tìm thấy niềm vui, như chú chim.mới dc thoát khỏi chiếc lồng vô.hình...
Đối với e, Linh chỉ như 1 người bạn nhỏ, 1 người mà e có khả năng che chở cho e ấy, làm cho e ấy vui.và e cũng vui lây từ những trò trêu đùa e. Ở cái nơi đất khách quê người này thêm.được 1 người bạn hẳn là 1 chuyện tốt...
Hôm.sau, 7h 30 ẻm đã gọi e rồi, e đành mặc quần áo ngon nghẻ, phi xe lên đón ẻm, rồi quay về nhà bà chị đánh xe đi, khoe tẹo nhà bà ý cũng điều kiện, ông a rể e dc cái tài phết, giờ đang làm.chủ 1 cái khách sạn vs mấy cái nhà nghỉ, ông bận suốt thirng thoảng ở nhà vs vợ con, ông mua ô tô.lâu r nhưng toàn để e đi kêu đi xe máy cho dễ để
Từ gvlx chuyển thành tài xế free lang thang vất vưởng khắp mọi chốn ăn.chơi khét tiếng Hà Lội, từ chùa bộc, vincom... tốn mấy lốp.tiền gửi xe của e, lại dc chân bế đứa cháu nhỏ+ xách đồ, rồi mua kem, mua xèng, mệt vật vã luôn. Mà các bà trẻ cũng quái bme ra, chỗ bán đồ.lót con gái cũng bắt e vào
Mãi 10h hơn mấy chị e mới tha cho e về, đưa bà chị về cất xe xong xuôi lại lóc cóc thồ ẻm về nhà.
-hihi nay vui thật, thurirng thoảng a cho e đi vs chị P nhá.
-đấy là việc của e, có chân có tay tự đi thôi, a rảnh đâu
-đi vs a mới vui chứ đi 2 chị e thì nói lzi?
-ồ ồ... đi vs vui chứ, hehe đừng nói e thích a rồi nha, giờ định tỏ tình vs a ah? nói đi đừng ngại.
-ai thèm... a ảo tưởng nữa đi chả ai cấm đâu.
-mà nay e có mua mấy cái đồ nhỏ nhỏ xanh đỏ k? a.thấy mấy cái trong tủ e cũ lắm rồi, mặc ra đường nta nhìn thấy nta cười cho hehe
-k mắc mớ đến a, a k phải xỏ xiên...
-xỏ gì đâu, a thấy cái nào cũng thủng lỗ chỗ :v
-hư, sao a có thể vô duyên thế nhỉ, hết chỗ nói, biến thái...
Hai đứa trêu đùa tranh luận 1 lúc rồi cũng đến gần nhà ẻm, ẻm xuống xe rồi dúi vào tay e 1 cái túi đỏ đỏ nhìn ái vc
-cho a này... rồi chạy vụt đi
-cái gì đấy. e gọi với theo, cơ mà ẻm chẳng đáp đang tung tăng đi trước rồi.
E hé hé ra thấy bên trong bọc thêm 1 lớp túi nữa, đang loay hoay định mở thì có tin nhắn của ẻm
-về nhà mới dc mở.
Ừ thì về nhà, cơ bản là ở giữ đường này mở.ra quả bom thì bao người vô tội bị ảnh hưởng thì bme, hê hê cơ bản là cũng lâu lắm mới có gái tặng quà, cũng hồi hộp.
Vừa về đến nhà e đã hý hửng khui ra, cảm giác đầu tiên là phê phê , bên trong là 1 cái áo sơ mi trắng, 1 cái áo thun, tiếp đến là cảm giác hụt cmn hẫng khi thấy 1 cái quần sịp in hình superman cơ mà cỡ này chỉ dành cho trẻ trâu 10 tuổi thôi .
-e tâm lý quá. e nt cho ẻm
-hị hị, quá tâm lý đi, sao có vừa k?
-a chưa mặc thử, mà giờ e đổi style hả?
-là nào?
-a thấy có cái gì đấy trong túi này, đoán là của e, e hơi bị xúc phạm danh nhân đấy.
-hehe e mua cho a đấy...
-sao e biết a mặc size này, nhìn trộm a rồi hả, e bậy quá...
-huhu a biến đi, lúc nào cũng trêu e dc...
-hì dù sao cũng cảm ơn.e nhiều nhé, ah mai xem tnao.trả a tiền taxi nhé, 2 cị e a lấy 2 củ, chia nhau mà trả
-đồ keo kiệt....
E cười rồi tắt máy, chui vào phòng tắm thử áo, vừa vặn phết chắc là dc bà chị quý hóa chim.lợn size cho rồi
Chap 33:
Từ ngày ẻm xuất hiện, cuộc sống của e cũng đảo lộn phần nào, từ 1 thằng suốt ngày.ngủ nướng, sáng tet mắt 9-10h mới dậy, rồi từ 1 thằng chăn rau khét tiếng thành thằng giảng viên éo có miếng đời nó xoay mòng mòng éo biết tnao mà lần. Đôi khi nghĩ, nếu nó mà thành ny e thì éo biết chịu nôi e mấy ngày, vừa bựa, vừa dâm, vừa đểu, rồi cũng tuej hiểu rằng giờ công việc của e k có nhiều tgian dành cho yêu đương, đợi chịu khó làm lụng, gom góp vài năm nữa rồi sẽ tính sau, dù sao.Linh cũng là 1 cô gái khá tốt cho đến thời điểm bây giờ, hơn nữa lại là e của th bạn e yêu để xxx thì e k nỡ.
Các thým đừng nghĩ e ysl như th Leo nhé, ai đọc nkcr thì biết, giờ e vẫn có chỗ ra chỗ vào bt còn đầy đủ là đằng khác, chuyện xxx vs e nó k đến mức thiếu thốn lắm, đôi khi nghĩ mình lợi dụng các e, nhưng nghĩ lại thì chả có gì to tát, nó thành thói quen của cả 2 rồi, thói quen thì khó bỏ, và lâu dần nó thành bình thường...
Trở lại câu chuyện về cô bé học lái xe và chàng trai chăn rau ngày ấy .
Ngó nghiêng cái áo rồi ướm thử cái quần phì cười vì bộ dạng mình trong gương cơ mà vẫn thấy vui vui vì có người tặng quà, tính chuyện đêm cho ẻm hộp xôi đền bù cơ mà lại sợ mẹ ẻm bắt gặp, e thì e éo sợ người giàu nhưng ở mẹ ẻm toát ra vẻ gì đó rất đáng sợ,k như mẹ e ở nhà. Còn bố ẻm thì.có vẻ gì đó hòa nhã, lịch thiệp và uy nghiêm khiến người khác tộ trọng, mà e cũng éo hiểu sao mẹ ẻm k về ngủ vs bố ẻm mà.cứ bám.riết lấy, bực bực tdn ý...
Thằng Hải thì qua quan sát của e, nó là 1 thằng khó nắm bắt, tâm lý chung của người Nhà Nước mà, tuy nhiên chơi vs a.e rất thoải mái, k có vẻ gì là tỏ vẻ hay làm cao gì cả, nó còn nhiều lần ngỏ ý xin việc khác cho e cơ mà e éo đồng ý, cơ bản là chi phí quá cao, thêm cả vụ bằng bọt các loại, lộ ra thì vỡ mồm chứ chả chơi.
Còn Linh, khá nhiều giấy ăn và mực cho cô bé này , xinh đẹp, cười duyên, 3 vòng oke nếu k nói là chuẩn cmn luôn , trắng, dáng đẹp nên mặc đồ đẹp, tính khí trẻ con lèo nhèo, hay dỗi, thích gây sự để dc quan tâm... nhiều lắm, nhưng dc cái ẻm rất biết nghĩ cho người khác, biết điểm dừng và nhận khuyết điểm. Biết học hỏi, nghe lời, đôi khi rất bướng và cãi cùn tuy nhiên k lại dc vs e nên toàn nhận phần thua, nhiều lần khóc vì e, bị e trêu, bị đau... nghĩ cũng thương thương. Theo.lời th Hài thì ẻm có 1 mối tình chớp nhoáng hồi cấp ba nhưng bị mẹ ẻm phát hiện và hình như cả thằng mặt thộn nhúng tay vào, nên tình yêu tan vỡ và thủ tiết đến giờ chờ e xuất hiện . Rất thích mặc váy và đeo cao.gót, gu đồ lót là đen và xanh đậm có họa tiết ren cái này là do quan sát mà ra. Mà các thým đừng nghĩ ẻm hiền nhé bar ở HN từ sạch cho đến chìm ẻm cũng đi gần hết rồi đấy, uống bia rượu nếu xét là con gái thì dc tính vào diện khá ổn.
Chap.này phân tích nhân vật chút thôi, nhẹ nhàng tình cảm, các thým chuẩn bị khăn giấy và tâm.lý cho nhiều sóng gió sau này :))
Chap 33.1:
E tính chuyện mua cho ẻm hộp xôi, tạo bất ngờ chơi sao cho ẻm vui 1 chút coi như cảm ơn vì món quà, tiện thể tính cách troll.lại vụ quả sịp.sieu nhân cho bõ ức. Ngồi mong mỏi, đếm thời gian sao cho sau 11h để còn nghỉ đi gặp ẻm mà lâu vkl ra, nay quyết định mua cho ẻm xôi gà nhiều thịt, cho đỡ phải tranh giành.
11hp e lóc cóc phi xe đi mua xôi, tính 1 ăn 1 tịt cho ẻm bất ngờ, cũng hên xui nếu bị mẹ ẻm canh cửa, cơ mà e dự là tầm giờ đấy thì mấy bà già tầm tuổi mẹ ẻm chả ngủ quay rồi nên cũng tự tin hơn, xách 2 hộp.xôi rồi phi qua nhà ẻm, đến đoạn ngã tư gần đấy e đang tính rút dt ra gọi ẻm thì thấy bóng dáng con mẹc phi vèo qua, mịa sư nhìn quen quen
Con mẹc đỗ lại trước cửa chung cư, và chẳng ai khác chính là thằng mặt thộn, nó ăn mặc có phần bụi bặm đang mở cửa xe và châm thuốc... đm thằng lưu manh này, trước mặt gái thì e éo hút đâu sĩ diện, sau lưng thì mồm như bát nhang ông thần tài.
E tắt đèn xe tiến laị gần một góc gần đấy, cũng châm 1 điếu thuốc quan sát nó. Thằng mặt thộn hút chừng nửa điếu rồi ném ra xa, chui vào xe 1 lát rồi thò đầu ra thấy đang bỏm bẻm, e cá là ăn kẹo át mùi, chừng 1p sau nó nhổ cái kẹo đi rồi ung dung rút điện thoại ra bấm bấm...
Méo biết thằng này làm trò gì, chắc là lại làm phiền ẻm thôi, mẹ nó chứ cậy có tay to hậu thuẫn giờ này còn đến làm phiền ẻm, đang mải nghĩ lung tung thì thấy nó cười nhoẻn 1 cái soi soi gương rồi tựa vào xe. E nhìn mà ngứa mắt vkl, cơ mà vẫn tò mò xem nó giở trò gì, cứ âm thầm theo dõi nó từ xa thôi.
Lát sau ẻm từ trên nhà phi xuống, dáng bộ bình thản yêu kiều trong bộ đầm đen và mái tóc buông óng ả, khoảng cách giữa e vs ẻm bây giờ chừng 200m thôi nhưng e đứng khuất vào 1 lùm cây cảnh chỗ bóng cao áp nên chỉ e nhìn thấy, đi cùng ẻm còn có 2 đứa bạn ẻm mà e cũng gặp rồi, hai đưa ấy cũng ăn mặc lộng lẫy lắm nói chung là k kém ẻm là bao nhiêu.
Thằng mặt thộn chạy nhanh mở cửa xe cho ẻm, ẻm cũng tươi cười bước vào, 2 con vịt dzoi kia cười rúc rích trầm trồ rồi chui tọt vào ghế sau. Cuối cùng chiếc mẹc lao vút đi trong đêm tối chỉ còn lại chấm đỏ.của đèn hậu xe mờ dần, mờ dần vào.màn đêm...
E đứng thẫn thờ, 2 hộp xôi vẫn treo ở xe, điện thoại trên tay cũng bấm số của ẻm rồi mà chưa gọi, bất chợt e thấy tức tối trong lòng, bực dọc khó tả. E ghen sao? ghen éo.gì khi ẻm éo phải ny e, ghen gì khi e đi vs thằng mặt thộn và con mẹc bóng lừ của nó, chả liên quan.
Nhưng có gì đó thôi thúc e, hay chỉ là bản tính ích kỷ.nhất thời trỗi dậy ở 1 thằng đàn ông, e nhắn tin cho ẻm.
-ê con lợn, ăn xôi k.
Tin nhắn gửi đi, e nhìn chằm chằm vào cái màn hình như chờ đợi điều gì đó, 1p..2p...3p trôi qua, e chán nản đúc điện thoại vào túi, quay đầu xe ra về.
Mấy ngày nắng nóng đỉnh điểm, 11h đêm mà vẫn nóng gay gắt ra dc, e phi xe ra bờ hồ, lôi hộp xôi ra xúc ăn, quả thật nó éo có vị gì nữa, cơ bản cũng k đói hơn nữa lại chứng kiến cảnh vừa rồi nên chẳng có tâm trí nào cả....
Ngồi 1 lúc, e rút điện thoại ra thì thấy tn của ẻm
-nay tốt tính thế, nhưng e k ăn dc đâu.
-sao k ăn dc, gãy răng hả
-k, mẹ e chưa ngủ đâu, k xuống dc.
E cười nhạt 1 cái, chẳng buồn nt nữa, sao phải nói dối chứ? e đi chơi thì cứ nói thôi, cần gì phải nói dối như thế chứ? tự dưng thấy mình bị xúc phạm
E cố xúc nốt chỗ thịt gà ăn cho đỡ phí rồi lên xe phi thẳng về nhà nghỉ, hộp xôi còn lại ném cho th trông đêm làm thằng bé hớn hở như thị nở cảm ơn rối rít....
E chui vào phòng, đánh 1 giấc ngon lành, cơ bản là cả tối hôm ấy đi lung tung cũng mệt, chưa.kể mỗi khi e có chuyện k vui là e rúc vào ngủ luôn, ngủ dậy đầu óc tỉnh táo suy nghĩ sẽ thoáng hơn...
7h sáng như thường lệ, e ngóc đầu dậy, loanh quanh ra hồ tập thể dục đưa đẩy hít thở và ngắm chị hàng xóm chạy bộ, hjx 1 con rồi mà nhìn chỉ muốn chịch thôi, đáng yêu lắm ý, cơ mà chị lại lấy phải thằng ck có tướng chết yểu vl, nhìn như thằng golum trong Chúa tể những chiếc nhẫn ý cơ mà nhà nó giàu vl các thým ạ, ông bố còn là cán bộ ở VPCP cơ éo dám tăm tia :v
8h lại 1 điệp khúc quen thuộc là e đi ăn sáng , qua quán phở quen thuộc gọi bát tái gầu ăn cho ngầu, đang ung dung thưởng thức thì có tin nhắn...
-hê lô bây bi, a đang làm gì
-ăn. e rep
-ăn không hả?
-ừ
-nói chuyện kiểu gì đấy?
-kiểu của anh, ý kiến gì.
-hì dạ k dám, trưa a qua nhà e ăn cơm nhá...
-k sợ mẹ e ah
-k, nay mẹ e về nhà rồi, trưa a Hải cũng qua đấy.
-xem đã.
-a nhất định qua nhé, k qua là e sang đốt trụi cái N2 của a đấy.
-qua đốt đi a dc nghỉ về quê
-hư k đùa đâu, a nhớ sang nhé.
-biết thế...
E trả lời rồi tiếp tục vs bát phở còn dở dang của mình, mà cũng hình thành thói quen của ẻm rồi, cứ e nt Biết thế là ẻm ebh nt lại luôn
E về nhà, trông 1 lúc rồi nấu cơm sớm cho mấy ông nhân viên, có thêm người làm nên cviec e cũng nhàn đi nhiều phần, chừng 11h thì thằng ml Hải gọi điện
-ẳng lên đi con tó
-giờ t qua đón mày nhé, cpi đi đi.
-đéo
-thôi t năn nỉ m đấy sói ạ, hãy vì tình cảm giữa chúng ta mà đi đi...
-đm cái Linh cho mày cái gì mà m ngoan thế.
-éo nói đâu, nhưng m cpi đi đi nhé, 5p nữa tao qua. Rồi nó cúp máy, e cảm giác có gì đó k ổn sau vụ cơm cháo này... cơ mà càng tò mò càng kích thích, cũng lục đục thay quần áo rồi cpi đi....
........
sáng nay ẻm đã lm thủ tục ra viện vẫn muốn nằm thêm cơ mà bv họ đuổi rồi , mà éo hiểu nổi ẻm, trước thì bảo sợ bv giờ lại muốn nằm lại, ngáo ngơ vê lơ thật. Thủ tục thì nghe đâu làm xong từ 10h sáng cơ mà nắng qua nên chây lỳ ở đến 4h chiều nay mới lên xe ra về... haiz nhìn thương thương chỉ vì cái đồng hồ cho e mà.... buồn
Chap 34:
Trả lời anh... em làm gì tối nay....
Giai điệu bài hát quen thuộc vang lên trong điện thoại e, nghe nhiều nhưng vẫn thích, cơ bản nó hợp tâm trạng...
-đm nay m để mồm ở nhà hả
-ờ
-im như thóc, làm sao, thế nào, bị thế lâu chưa?
-hỏi lắm bố đạp mẹ xuống xe bây giờ, ý kiến cái căng củ cọt
-ờ đã thế đéo hỏi nữa.
-mà hôm.nay mẹ này dễ thương đột xuất thế? hay m oánh thuốc mê rồi.
-có lý do cả, tý nữa m khác biết.
-đm giấu như mèo giấu cứt, nói mẹ ra đi cứ huyền bí làm cc gì?
-đéo thích.
Thấy mập mờ trong mấy pha diễn biến hòa bình của 2 a.e nhà ẻm, e cuxg lo lo, có lẽ nào cno cho e về thả thuốc mê rồi bán sang Trung Quốc k ta...
Lát sau cũng đến nhà ẻm, e đợi thằng ml Hải cất xe r cùng nó lên nhà, vừa mở cửa ra thì một mùi thơm lùa vào mũi, đang đói mà ngửi phải rạo rực hết cả cái thằng người...
E phi vào nhà, đảo mắt nhìn quanh thì thấy có 1 ẻm đang ngồi ghế cào màn hình, con nhỏ thấy e vào nhếch mắt lên nhìn xong lại cào màn hình tiếp. Cái đệt thờ ơ trên cây mơ vkl ra, cơ mà e éo quan tâm nó, hôm ấy e đóng bộ quần ngố áo cộc đi mà, chắc nó thấy e sexy quá thôi
E tiến đến cái bàn chỗ ẻm đấy ngồi, tút bao thuốc.ném xuống bàn rồi lò dò vào bếp, ngó qua bếp thì thấy ẻm đang mặc quần đùi áo phông, đeo tạp dề đang xào cái gì đó, trên trán lấm tấm mồ hôi nhìn JAV thôi rồi, phía bàn ăn thì có 1 ẻm nữa, ẻm này e gặp rồi, đang ngồi trộn trộn nộm nhác thấy e ẻm cũng cười cười rồi tiếp tục loay hoay làm.
-nhà hôm nay dỗ ai thế nhỉ? e nói to
Ẻm giật mình quay qua nhìn e rồi cười cười, cũng éo nói gì cả, Ơ đm.nay bọn này cấm khẩu hết hả, tông môn nó
Tự dưng e bị hớ, đếu đâu vào đâu nói chuyện éo ai thèm trả lời, tức vkl ra, vừa may thằng Hải gọi ý éo
-thằng sói lấy bia ra hộ tao phát tao đi lấy ít đồ rồi về ăn luôn 1 thể.
-ờ
E nói rồi phi ra chỗ tủ lạnh lúi húi móc bia ra đặt lên bàn, vừa lúc ấy có thêm 1 ẻm nữa đi từ cửa vào.
-e chào a ạ.
-ờ chào e. Ẻm này nhìn lạ hoắc, chừng 24-25 tuổi chứ chắc k phải bạn của ẻm.
-hì chị cứ để đấy cho e làm, sắp xong rồi ạ, ai lại để khách làm bao giờ
-ẻm nói rồi chìa tay đón cái đĩa gì đó từ tay của ẻm kia.
-thế a k là khách hả, khách mà bị sai như khổ sai này.
-kệ a. Ẻm đáp gọn lỏn, thái độ thờ ơ con nai tơ lại càng làm e tức hơn, mịa nó khả năng th mặt thộn nó cho ẻm uống thuốc tẩy não rồi, được rồi đã thế ông mày đóng vai ác cho xem.
-a cần e giúp k ạ. Ẻm kia cũng cúi xuống.
-thôi e ạ, cái này a làm dc hề hề. Mà e chắc là chị của con bé zở zở.hâm.hâm.kia ah? xinh tnay mà nó giấu kín thế.
-hì hì. Ẻm kia dc khen thì cười trừ rồi đỏ mặt éo đáp dc.
-bạn gái a Hải đấy, rõ là đồ dê xồm mà, thấy gái là sáng mắt lên xí xớn ngay dc.
-ố ô, ra là có bé mà thằng Hải suốt ngày kể đây hả , giới thiệu với e, a là a họ thằng Hải nhé.
-dạ vâng, e tên P ạ
-ừ, a tên V, cơ mà bọn nó hay gọi a là sói, e thích gọi thế nào cũng dc.
Thế là e có mục tiêu để chém gió, lôi ẻm P ấy ra phỏng vấn đủ kiểu, e vs thằng Hải tiến đến đâu rồi, 69 chưa, e có thích ăn rau dền k? e thì liên thiên chém gió, ẻm thì cứ đứng cười khúc khích, khó chjju vkl
Lát sau thằng Hải mò mặt về, vừa thò vào bếp nó đã đui vào tay e cái hộp to đùng, nhìn như hộp quà vậy vì e thấy nó thắt nơ cẩn thận vs bọc giấy các kiểu
-e có mệt k? có nóng k? sao k ra ngồi điều hòa cho mát...
-ây ku tình cảm quá, e nóng lắm rồi đây này, huhu.E giả giọng ái ái trêu th Hải.
-con lợn biến đê, e tránh xa nó ra nhé, thằng này nguy hiểm lắm.
Mịa chúng nó, 1 đứa thì bán bơ, 1 đứa thì chăm gấu đéo thèm để ý đến e luôn, e cười đểu th hải cái rồi phi ra ngoài nhà ngồi hút thuốc. Cái ẻn ngồi cào màn hình ban nãy, thấy e vào cũng k tỏ thái độ cm gì cả, e thả khói nghi ngút mà cũng k thấy thái độ phe phẩy kiểu mấy tiểu thư đài các. Ẻm này cũng quần đùi tới bẹn, áo hai dây khoe vếu, face oke có make up nói chung là cho e e nhét quả bầu đoài vào thôi
Chừng 15p sau thấy ẻm ló mặt từ trong bếp ra, mồ hôi lấm tấm, mặt đỏ hồng vì nóng.
-T vào đi, xong rồi. Cả a nữa, k vào đi còn ngơ ngơ ra đấy hả.
-ừ. E dụi điêu thuốc rồi cũng phi vào bếp.
Trên bàn bày đủ loại thức ăn, và chủ đạo là...Hải sản, cái đệt nó chắc tính trù e chết đây mà, e thì từ bé dị ứng vs bọn này rồi, lại tôm hấp, cua bể to đùng, cả cái éo gì đen đen nữa, ngó qua chắc có món mực xào là e ăn dc....
-a ngồi đi, ngây ra đấy nữa à. Ẻm nói rồi kéo e ngồi xuống bên cạnh.
Vô duyên vl, cạnh ẻm và cạnh cả cái con nhỏ T khó ưa kia nữa..., nhẽ ra uống bia thì phải ngồi gần th Hải cho đủ cạ chứ.
-a ăn đi... ẻm gắp cho e con tôm hấp to bự.
-Để đấy a tư gắp, a k ăn dc tôm.... Ẻm tròn mắt ngạc nhiên xong gắp ngược con tôm vào bát mình, thò sang con cua, đang định gắp thì e cản lại...
-a cũng k ăn dc cua ăn vào tý dị ứng
-ơ... e k biết, hay để e đi nấu thêm cái gì cho a nhé.
-thôi ăn đi, còn đầy đồ ăn kìa, vs cả a uống bia thì k quan trọng đâu.
-phải đấy, thằng sói nó bảo 1 quả ớt nó còn nhậu hết 1l rượu nữa là... sói nhể. Thằng Hải vừa bóc xong con tôm cho ẻm P cũng quay sang hóng hớt.
-m lại dc đá đểu t, nay có tý vi ta min hung hăng vào có khác, cần a cho thêm ít dopin vụ đi nhậu hôm nọ k.
-ấy ấy a sói ) hehe thôi mà e biết lỗi rồi mà. Thằng Hải nhăn nhở, còn ẻm P thì lườm nó cháy cạnh cmnl.
Vừa ăn vừa trò chuyện râm ran, chém gió đủ kiểu nên e cũng bớt bực phần nào, chưa kể ẻm còn xăm soi gắp đồ ăn cho e, lại còn rót bia nữa, số e có duyên vs vụ ăn nhậu này ghê
Đang chém gió từng bừng thì có tiếng chuông cửa, ẻm hậm hực đứng dậy mở cửa rồi lại phi thẳng vào ngồi cạnh e.
-cái gì đấy...
-a tự nhìn đi
E ngoái lại phía cửa, ơ đm là thằng mặt thộn đang cười nhăn nhở...
-chào mọi người...
-ờ chào e, qua đây ngồi đi. Thằng Hải nhanh trí kéo cái ghế cạnh nó rồi vẫy mặt thộn lại...
-dạ thôi a, e qua gặp Linh chút rồi về thôi ạ.
-ơ đến đây rồi tiện bữa thì ngồi lại uống với bọn a cốc bia đã, mấy khi a.e mình có dịp. E nở 1 nụ cười nhếch mép rồi lên tiếng, đm con tó này làm bố mầy mất 30k tiền xôi, nay tao cho mày 30p đáng sợ của cuộc đời... trong đầu e đã nảy ra ý tưởng...
-phải đấy, ăn bát cơm đã e. Thằng Hải tiếp
Trong lúc thằng mặt thộn còn ngơ ngác, e phụ họa theo.
-ừ ngồi đi e, còn e nữa (ngó sang ẻm) đi lấy thêm bát đũa đi. E nói như ra lệnh làm ẻn phụng phịu đứng dậy k quên lườm e 1 cái.
Thằng mặt thộn ngồi gần thằng hải, tức là ngồi cách e qua con bé T mặt ngơ kia thôi, e với lon bia đưa cho nó rồi nói.
-uống đi e, xong ăn cơm nhé cứ tự nhiên.
-dạ e xin...
Lúc này ẻm cũng mang bát đũa ra đến nơi, đang định ngồi xuống ghế e lại sai tiếp
-e ra ngoài bàn lấy a bao.thuốc, nãy quen chưa cầm, ah cả bật lửa nữa nhá...
Ẻm lại lườm e, cơ mà vẫn đứng dạy ra cầm vào ngoan ngõan đưa cho e k quên kèn cái gạt tàn, e châm 1 điếu rồi chìa sang phía thằng Hải
-hút k con tó
-k, tao bỏ dc 1 hôm rồi.
-haha t xin mày, để xem m bỏ dc bao lâu nữa. E nói rồi thả khói klmơ màng song quay sang thằng mặt thộn
-làm điếu e, tối qua a chú hút thuốc gì mà thơm thế, khi nào mua giúp a mấy bao nhé
-ơ lúc nào ạ, chắc a nhìn nhầm đấy... thằng mặt thộn cười trừ, lúng túng
-hì chú cứ khiêm tốn, mà cái kẹo chú ăn là kẹo gì đấy, chắc khử dc mùi thuốc hả, a cũng muốn mua 1 ít chứ dạo này Linh hay chế miệng a mùi thuốc quá
Cả bọn im lặng đổ dồn ánh mắt về phía thằng mặt thộn, nó lúng túng cười khổ rồi loay hoay gắp 1 miếng mực xào cho vào bát...
-yên tâm a k theo dõi chú đâu, tối qua a đi mua xôi về qua nên tình cơ thấy thôi kìa, mà thôi mấy đứa này, ăn đi kẻo nguội hết bây giờ. E lại giả ngu, cười cười nói nói quay sang gắp cho ẻm miếng thịt gà, rồi nhìn thẳng vào mắt ẻm, cười nhếch mép 1 cái... 1 thoáng bối rối, 1 chụt sợ hãi hiện qua nét mặt của ẻm. E thì vẫn tỉnh bơ,.tự nhiên ăn uống và chém gió, ẻm cũng ít nói hơn chỉ ngồi gắp cho e vs uống nước ngọt.
Thằng mặt thộn thì sau 1 hồi bị e khủng bố lại thành người thừa, chỉ biết ngồi cười vs hóng chuyện của e mà k dám chen vào.... Mãi sau dường như nó thấy sự xuất hiện của nó là thừa thãi bèn đứng dậy vẫy ẻm ra ngoài nói gì đó rồi vào xin phép ra về, e cũng k quên cầm miếng thịt gà cho đầy mỡ ở tay rồi bắt tay chào nó. Xét lại thì e toàn chơi mưu hèn kế bẩn cũng éo vẻ vang lắm.....
Đọc tiếp: Giảng Viên Lái Xe Bất Đắc Dĩ – (35 – 37)