Chap 26
Đúng 6h th Hải hi qua chỗ e thật, vừa ngồi ấm ass nó đã hấp tấp.
-lúc bme tao về hai đứa mày đang làm gì
-làm gì, bọn t vừa ăn sáng xong
-thế có như hôm nọ tao thấy k?
-thấy con kẹc, bình thường. E nói rồi chậm rãi tường thuật lại toàn bộ chuyện cho th Hải, nó chăm chú nghe như bị thôi miên vậy, lát sau nó mới thở dài cái rồi bình phẩm.
-ờ, cơ may còn có cửa sống,
-đm m nói toẹt mẹ ra đi, úp mở éo gì khó chịu bme ra, th tự kỷ này.
-m éo hiểu đâu, ông bà già tao cực kỳ khó tính, nhất là bà già khắt khe trong việc chọn bạn cho con, tiêu chí của bà ấy là phải con nhà danh gia vọng tộc, nhà mặt phố, bố làm to, môn đăng hộ đối.
-chịu thật, thế kỷ này rồi còn thế.
Thằng Hải chậm rãi châm điếu thuốc lại thở dài tiếp.
-m biết k, con Linh từ bé dc kìm kẹp kinh khủng, bà già t bắt nó học nữ công gia chánh đầy đủ hướng nó về chuẩn phụ nữ truyền thống, bà ý còn ngắm thằng Cường làm con rể rồi đấy, ép con Linh học song đại học sẽ cưới.
-m nói tdn, t qua nhà nó thấy có gì nấu nướng đâu.
-m éo biết thì thôi, con Linh bị ép thì học thôi, từ hôm obg đi du lịch nó đã quẳng hết món đồ nấu ăn trong tủ lạnh đi rồi, nếu đúng hẹn về thì nó sẽ đi mua lại thả vào, giờ về sớm tnay nó chưa cpi thì chết chắc.
-tao cũng đến chịu thật. E suy nghĩ vơ vẩn mà cũng éo biết nói gì hơn
-m biết k? ngày trước t học c3 1 lần đi chơi vs bạn gái thì bị bja tóm dc, nói con bé kia phát khóc, còn t thì bị cắt chi tiêu, hồi mới đầu đại học bà ý còn cho người điều tra thành phần lớp t nữa, hầy lý do tao chưa có ny cũng 1 phần đấy.
-mẹ mày cổ hủ đến thế là cùng.
- ừ, cả vs con Linh cũng thế, nó.cũng có vài mống baj thôi, suốt ngày ở nhà tự kỷ, hoạt động của trường tham gia cũng bị hạn chế, đi đâu có th Cường đến đón mới được.
Ngưng 1 lát, th Hải nhấp.ngụm cafe rồi châm thêm điếu thuốc, lại thở dài tập nữa...
-sở dĩ tao nhờ mày dạy nó lái xe là còn muốn mày vs nó thân nhau dc, tính mày hoạt bát, nói chuyện hay, lắm trò nên sẽ giúp nó hòa đồng hơn, làm nó vui hơn t cũng âm thầm sắp xếp cả, cũng mong nếu có thể thì hai đứa mày thành 1 đôi thì tốt, chứ làm a nhìn e mình suốt ngày thui thủi cũng éo yên tâm.
Giàu chưa chắc đã sướng, mà nghèo chắc chắn khổ e lại tự dưng nghĩ về câu ấy, vẻ ngoài hào.nhoáng, áo quần bóng bẩy, xe đẹp nhà lầu ai nhìn vào cũng ngưỡng mộ, ai thấy cũng trầm trồ, ấy thế mà phải trong chăn mới biết chăn có rận, người giàu cũng có nỗi khổ của họ thật, họ ăn bữa sáng toan tính bữa trưa và mưu đồ cho bữa tối, làm sao để bát cơm của họ dc đầy, để kẻ khác k giật mất làm sao cho ngày mai họ đầy đủ hơn.
-haiz... giờ tính sao? e thở dài theo th hải rồi hỏi
-tao.cũng chưa biết, con Linh tắt điện thoại từ trưa rồi, t cũng éo dám bật này giờ t phải nghĩ đối sách, sao.cho 1 lý do gì đấy để ông bà già đỡ tra.
-lý do éo gì, có sao nói vậy, nếu cần để t qua đối chất luôn, t vs cái Linh có làm gì quá đáng đâu mà sợ
-m nói như đúng rồi ý, thôi uống đê nguội mất ngon giờ.
-đmr th bại não, tao vs m uống nâu đá mà. E nói rồi 2 th nhìn nhau cười như mắc ngải. Ngồi thêm lúc nữa, thằng Hải kể lể về ẻm mới quen, cũng lo nếu 2 đưa đên dc vs nhau sẽ bị cản trở, ẻm kia người Thái Bình, gia cảnh cũng chẳng khá giả gì lại đang làm thêm ở quán bar, mẹ nó mà điều tra ra thì khỏi bàn luôn.
Nghĩ cũng khổ, cứ như e từ nhỏ đến lớn chơi vs ai mẹ e kbh can thiệp, chỉ góp ý. Lớn tý biết yêu thì chỉ bị nhắc "mày làm gì đừng tưởng tao k biết, làm.gì thì làm đừng làm khổ con nhà người ta, cưới vợ trước 25t thì ra bụi chuối mà ở" , may là hồi ấy thông minh nên chưa dính hậu quả gì đáng kể , âu cũng do ăn ở mà nên
Hai thằng e hàn huyên mãi đến.gần 7h mới lếch xác về, nghĩ mà thương cho 2ae nó, từ bé đã kìm.kẹp thế chắc chẳng mấy dễ chịu, rồi sau này lại quay ra đến đời con nó chắc cũng vậy, 1 cái vòng luẩn quẩn.
E về tắm giặt, ăn loáng bát cơm mà chẳng thấy ngon, chỉ chằm chằm nhìn điện thoại chờ đợi điều gì đó, rồi công việc tất bật e cũng chẳng để ý, hôm ấy là viết rv rồi, ngồi type lại thì vui vui
Mãi đến 12h, e đang dọn dẹp chuẩn bị đi ăn thì thấy có dt, là ẻm.gọi.
-trình bày đê.
-hihi a vẫn sống hả, tưởng a sợ mất mật rồi. ẻm thì thào
-sợ gì, mà nói to lên, a bị điếc đấy
-k dc, mẹ e ngủ ở đây, hihi e đói quá, a mua xôi cho e đi.
-mẹ e ở đấy thì đi ngủ đi, lằng nhằng xôi chè gì, k sợ ăn đòn hả.
-mẹ e ngủ say lắm, a mua rồi qua nhanh nhé từ tối đến giơ chả dc ăn gì ,e lẻn xuống chờ đây.
-thôi đứng đấy, a đên gọi thì xuống.
-âu kê bây bê hihi.
Tự dưng thấy vui vui, lạui lo lo thương thương cho con bé nữa, thêm cái cảm giác vụng trộm, kích thích lắm....
Phi mua 2 hộp xôi rồi dong lên chỗ ẻm, e đang loay hoa tính rút dt gọi thì thấy ẻm đứng ở cái gốc cây gần đấy vẫy vẫy điệu bộ chả chuyên nghiệp tẹo nào
-bảo trên đấy đợi mà, xuống đây thằng nào.nó.bắt cóc hấp diêm cho, ngu thế
-đằng nào chả xuống, e xuống trước cũng thế mà, ah từ từ.... a đang lo lắng cho e hả? có phải thích e rồi k? thú tội đi.
-ừ thích rồi, mình chuyển sang giai đoạn xếp hình đê. E nhìn ẻm chằm chằm rồi liếm....mép
-khiếp, a xê ra, bựa... ẻm đẩy e ra rồi quay mặt đi
-hehe a mà thích ai là mắt trước mắt sau gạ xếp.hình ngay, thế nên e đừng mong a thích e
-a thích kệ a, đừng mong e thích lại a. Ẻm vênh mặt lên, âu mịa ơi, cái cổ cao trắng muốt, cái váy ngủ mỏng manh phất phơ trong gió...
-thôi hốc nhanh mà vào đi, mẹ e biết thì e xong phim đấy.
-biết oy, mà a dùng từ kiểu gì đấy, hốc là gì.
-hốc hả là 1 cái lỗ, a nói e hốc đi tức là vào lỗ đi...
-vô nghĩa...
-ừ, ý a là ăn đi, học khối C mà ngu như bê
-còn lâu mới ngu nhé, mà sao a ăn xôi chả, còn e lại phải ăn xôi gà?
-hôm qua a ăn xôi chả rồi.
-k công bằng, e cũng muốn ăn. Ẻm nói rồi với thìa sang hộp của e
-k dc, tránh ra, lây bệnh cho a hả. E giơ hộp xôi ra hướng khác, hai đứa tranh nhau cãi nhau chí chóe
-lãng mạn quá nhỉ?... tôi có làm phiền k?
Chap 27
Cả 2 đứa giật mình quay lại phía có tiếng nói, và càng sửng sốt hơn khi mấy thým đoán sai cmnr
-phiền cái củ cải, cút mịa m đê.
-a làm e tưởng mẹ, sợ hết cả hồn.
-hehe may cho chúng mày là tao nhé, mẹ mà nhìn thấy cảnh hú hí này thì đảm bảo nhà nghỉ thằng sói sáng nhất Hà Nội.
-ờ, dlq vì nhà thuê hehe, mày đi đâu giờ này, rình tao hả?
-ở nhà nóng quá vác xe lượn vài vòng, đang tính qua xem con nở này sống hay chết thì gặp 2 đứa mày.
Ẻm vênh mặt, lè lười
-còn lâu nhé, chỉ hơi đói thôi, mẹ bảo vứt đồ ăn đi rồi thì nhịn cho thấy.
-ừ mày phải thế mới đáng, cho mày chết đi, mà đi làm cốc bia k sói?
-ờ hợp lý đấy, mà giờ này làm éo gì có quán nào mở. e đáp
-qua nhà tao, gì chứ bia là đéo thiếu nhá.
E vs thằng hải mải tranh luận, quay qua thấy ẻm xúc mịa hết thịt gà trong hộp xôi của e rồi...
-này, e chết đói hả, ăn hết thịt giờ a ăn bằng gì.
-kệ a, ăn bằng thìa, đầy xôi kia kìa. Ẻm đáp mồm vẫn nhồm nhoàm
-ờ thôi kệ e, ăn đi rồi lên ngủ, a về đây.
-còn lâu, sao bọn a đi uống bia mà k cho e đi, a mèo thiên vị hả.
-haha vl mèo, mèo mèo... e cười như trúng độc.
-m có im ngay k con nỡm, tao lại.gọi mẹ xuống bây giờ thằng hải nổi quạu
-này sao lại gọi nó là mèo hả? e tò mò quay sang hỏi ẻm
-tao cấm mày nói, nói đi rồi tao cho m nhịn tiền tiêu vặt, đừng nghĩ đến việc mua xe.
-e cứ nói đấy, chiều mẹ bảo k xe cộ gì rồi, hihi a có cho e đi uống bia k? ẻm quay sang thách thức th hải
-ừ thì đi, mày mà bép xép tao bẻ răng nhá con nở. Thằng hải xuống nước
-thế a.e chúng mày thích cãi nhau k? tao khát lắm rồi đấy, đi thì đi mịa đi đứng đây bọn Cu Đen tưởng đánh ghen nó xích cổ lại thì vỡ mồm.
-ờ thôi đi, lên xe. Thằng Hải ngoắc ẻm
-e k thích, e đi vs a Sói cơ hihi
-lên xe th hải đi, a k có mũ đi bị Cu Đen nó xích cổ lại mất tiền ngu.
-e đâu có nói đi xe máy, a Mèo đi xe máy cho mát, để bọn e đi ô tô nhá.
-mày điên hả? xe tao sao mà, m thích lằng nhằng k? đi bộ.
-hihi meo meo... ẻm lại vênh mặt, lè lè lưỡi ra trêu th hải
-m quá vừa thôi nhá, xe máy thì xe máy càng mát, cho hai đứa mày hú hý với nhau, tao mách mẹ.
-haha a chả dám đâu, đưa chìa đây. Ẻm nói rồi chìa tay ra chỗ th Hải. th bé miễn cưỡng đưa chùm chìa khóa mà mặt nhăn như bà đẻ.
E thì thắc mắc, éo hiểu sao th Hải sợ con bé nói cái biệt danh đấy thế, chắc hẳn là 1 phốt nào đó mà thằng bé k muốn nhắc lại vì sợ xấu hổ.
E đánh xe đi trước, th Hải hậm hực đề xe máy đi sau, nhà nó e cũng đến vài lần rồi, mấy lần off bang a.e hay tập trung ở đấy đánh chén, nhà nó to vs rộng hơn nhà ẻm nhiều, chưa kể đồ nhậu thì lisc nào cũng tươi rói. Cả quãng đường ẻm cứ thao thao bất tuyệt, như kiểu trẻ đao lên phố vậy
-e chưa dc ra đường bao giờ hả.
-ra nhiều rồi, nhưng ra vào lúc nửa đêm thế này thì ít lắm
-sao k bảo th hải nó đưa đi.
-anh ấy bận suốt.
-thằng Cường thì sao
-k thích. a đừng có nhắc nữa... ẻm có vẻ bực tức
E cũng chả nói gì, ngồi lặng im lái xe, trời về đêm mát dịu hẳn, đường xá cũng vắng vẻ hơn, chỉ còn bóng dáng vài người công nhân quét rác, thi thoảng gặp mấy người lao động nặng nhọc hoặc công nhân xây dựng đang vội vả trở về sau 1 ngày làm việc mệt nhọc, trong cuộc sống, đôi khi bạn cảm thấy mình yếu đuối, thất bại hay nghĩ mình là kẻ bỏ đi, hãy ra đường vào lúc nửa đêm bạn sẽ thấy mình còn hạnh phúc và may mắn hơn nhiều người khác....
Mải suy nghĩ lung tung cũng đến nhà thằng Hải, nó gửi xe e trước rồi quay ra đánh xe nó vào, trước khi lên nhà còn đưa cho ông bảo vệ 2 lốp rồi dặn dò to nhỏ gì đấy.
-lên thôi mày. Thằng Hải vẫy e, ngó qua thấy ẻm đã chạy tót lên trước từ bao giờ rồi, e với điếu thuốc cú th Hải rồi cũng theo nó.
Như đã trình bày, nhà thằng Hả thì như 1 quán nhậu thu nhỏ, trong tủ lạnh bia đủ loại và cơ số chai vodka men xếp sẵn, ngoài ra còn mực, bò quấn cải, phồng tôm, nem chua, thịt chua.... nhiêu vô kể
E vào tủ nhấc ra 1 đống bia Hà Nội, thằng Hải cũng lục đục đi lấy cồn nướng mực, chẳng ai bảo ẻm cũng mở tủ lấy thịt bò vs ít nguyên liệu ra làm món gì đấy. Chừng 5p sau ẻm trong bếp bê ra 1 đĩa bò cuốn cải, trình bày đẹp mắt
-tèn tén ten... ngạc nhiên chưa?
-mua sẵn rồi chỉ việc xếp thôi thì trẻ con cũng làm dc.
Ẻm chẳng thèm cãi, quay mông vào bếp lại hí hoáy gì đấy... Lát sau thằng Hải cũng xong, bọn e rải báo xuống sàn nhà rồi ngồi vòng quanh nhậu luôn.
Thôi type thì dài dòng, tóm váy tý cả bữa bọn e bàn tán đủ chuyện trên đời, thằng Hải thì lè.nhè kể về số phận hẩm hiu của nó nhiều khi tự hỏi khéo hai a.e nó bị bà mụ nặn nhầm, thằng anh thì đen đen bẩn bẩn, thích nấu ăn đứa e thì xinh xắn trắng trẻo lại ghét nấu ăn... nói chung là 2 cực trái chiều... mọi việc cũng k có. gì laf đặc sắc cho đến khi cả lũ ngấm bia, e cũng chẳng nhớ uống bao nhiêu nữa, nhưng ẻm thì kêu phê sớm chui vào đâu đó ngủ rồi, e vs thằng Hải kề cà tầm hơn chục lon nữa rồi mớ loạng choạng đứng dậy, thằng Hải lè nhè bảo e vào phòng nó ngủ, còn nó nhảy lên sopha nằm luôn. E cũng phê lắm rồi, đi đế n phía phòng ngủ của thằng hải, thấy lờ mờ đống chăn rồi ngả người xuống, mà dhs có cảm giác ấm ấm, mềm mềm mà lại rất thơm, mặc kệ bia ngấm rồi ngủ thôi....
Chap 28
Trong cơn mê man do bia làm chủ, e cũng éo biết là e đã làm gì, tay e ở đâu và thế nào , đánh 1 giấc đến 6h sáng thì có chuông dt, e vớn tay vào túi quần lấy dt ra, là bà chị
-mày đi đâu cả đêm hả?
-e uống bia nhà bạn, say quá ngủ đấy luôn rồi.
-m lại đi gái gú hả, chết thôi tao mách mẹ mày nhá.
-thôi bà đừng có hâm, say bỏ xừ đây này.
-mày chết... thôi ngủ lúc nữa đi rồi về, có cơm nếp lạc t nấu lúc sáng, lúc nào về vào mà lấy.
-oke, tý e vào.
E tắt máy rồi đúc vào túi quần, lúc này mới thấy thằng nhỏ tức giận vì k dc xả nước, vừa đấm đầu vừa ngó nghiêng đứng dậy. Trong phòng tắt điện, rèm kéo kín nên chỉ có ánh sát mờ mờ, bỗng dưng tay e chạm vào vật gì đó mềm mềm vội giật mình rụt tay lại, ngó qua hoảng hốt . Ôi thần linh ơi ẻm nằm cạnh e trong tư thế éo thể nào mà miêu tả nổi .
Lúc ấy ẻm nằm ngửa, chiếc váy mỏng manh bị tốc ngược lên đến tận rốn,.lộ ra 1 khoảng da thịt trắng hồng và @#$% ren đen khiêu khích, phần trên thì 1 bên quai váy cũng tụt xuống lộ ra phần bả vai nho nhỏ, mái tóc e giờ đã rối xù lên che đi 1 phần khuôn mặt, trông càng hoang dại và gợi @#$. Trong khoảnh khắc e như bị thôi miên, quên.luôn cái cảm giác có vài lít nước trong người chực trào ra, ngồi ngẩn ngơ ngắm bức tranh trước mặt.
Và từ bao giờ, bàn tay e vô thức, run run đặt lên đùi ẻm, éo.điêu nhé trong hoàn cảnh ấy họa chỉ có Đường Tăng mới chịu dc thôi.... Bàn tay phải đặt lên đùi ẻm, run run vuốt ngược lên đến chỗ mà ai cũng biết là gì đấy, tim đập trym run mắt hoa thở dốc... bổng nhiên ẻm cựa mình nằm xoay lại phía e, e giật mình rụt tay lại, vã cả mồ hôi lạnh ra. Nhưng số phận vẫn trêu người lương thiện ẻm quay lưng lại, vô tình cặp mông trắng ngần quay về phía em, e mới hoàn hồn xong lại bị thách thức, nhưng lần này lý trí đã thắng, e kéo chăn lên đắp ngang người cho ẻm rồi lần ra nhà vệ sinh xả lũ vs rửa mặt cho tỉnh táo, cố xua đi những ý nghĩ đen tối trong đầu....
E.mò ra ghế, với bao thuốc châm 1 điếu rồi nằm dài ra thả khói mơ màng, bên kia thằng Hải đang ngáy o o, trên người độc có cái quần sịp , ngồi 1 lát cơn buồn ngủ lại ùa về, e lim dim 1 lúc rồi ngủ thiếp đi éo biết trời đất gì nữa.
Tầm gần 8h e mới ngoac dc đầu dậy đầu cũng đỡ đau nhiều, ngó xuống sàn nhà đống phế thải đã dc dọn sạch sẽ, có mùi gì đó rất thơm từ trong bếp bay ra, rồi tiếng xả nước tiếng xào nấu gì đó. E đứng dậy mon men ra bếp, suýt sững sờ khi thấy ẻm đang đeo tạp dề và nấu ăn trong bếp lại còn vừa nấu vừa lầm rầm hát hò gì đó, trên bàn ăn cũng bầy bẹ vài món gì đó, thằng Hải thì đang lúi húi nhặt rau.Cứ đứng ngắm tnay cũng k phải cách hay, e hắng giọng 1 cái rồi bước vào...
-ồ... hôm nay cô chiêu vào bếp hả, khả.năng phải đặt chỗ trong bệnh viện rồi
-mày dậy rồi hả? thằng Hải giật mình thò cổ lên hỏi.
-xì, a phải cảm thấy hãnh diện đi, bổn cô nương từ bé đến giò chưa nấu cho ai ăn bh đâu đấy.
-đúng đúng, từ hồi nó biết nấu ăn đến giờ, tao dc nếm tất cả 3 lần thôi, mày may phúc đấy.
-thôi tao xin, phúc éo gì ngày nào tao cũng nấu ăn mà a.e chúng mày làm như đầu bếp hoàng tộc k bằng.
-thôi éo nói vs m nữa, lấy it bia ra làm.tý đê.
-thôi đm, giờ đầu vẫn còn đau này, tý t còn làm, ăn thôi đói lắm rồi.
E nói rồi ngồi vào bàn sắp bát, ẻm cũng mang đĩa thịt bò xào ra, thêm cả cá sốt vs vài món lặt vặt, lát sau th Hải cũng bê rổ rau sống ra.
-ăn sáng hay trưa đây mày
-tầm này thì tính ăn trưa cũng chả sao, chỉ tại... thằng Hải đang định nói gì lại im bặt... thôi ăn đi hỏi nhiều, m kêu đói mãi mà
E cũng chả hỏi nữa, gắp đại mấy miếng thức ăn vào bát ăn thử,.thái độ ban đầu còn dè chừng nhưng ăn thử mới biết cũng khá ngon kể ra con bé cũng có tài thật, th Hải thì ngồi nhâm nhi thêm lon bia, 1 tay vuốt dt đọc báo, ẻm thì nhìn e thỉnh thoảng gắp thức ăn cho e nữa....
-gắp it thôi, mất vệ sinh bme ra. e trêu ẻm
-báu lắm đấy, chẳng qua gắp cho hết đi chứ ăn k hết nhà lại chả có chó.
-đấy e mày ví mày là chó kìa Hải.
-ờ tao biết nó ví ai mà. th hải đáp mắt k rời dt.
-đệt....
E cũng éo bật nữa, quay sang ngó ẻm thấy ẻm cũng đang hú húi gắp, ra chiều cũng đói, con gái éo gì mà ăn nhiều vãi... ra là bấy lâu e nhìn lầm con bé này, cũng dc đào tạo cơ bản phết cơ mà muốn lấy dc e thì phải học cả băm rau lợn, nấu cám lợn vs lùa vịt nữa chưa kể phải biết cấy,gặt trồng khoai vs cả 69 nữa
-a nghĩ gì mà nghệt mặt ra thế, ăn đê, chê đồ e nấu hả?
-a đang tính xem lát đi viện nào rửa ruột thì nhanh...
-a giỏi lắm... ẻm nói rồi ghé sát tai e thì thầm...
-e còn chưa xử tội a hồi sáng đâu đấy
Ô cái đệt, suýt nữa là e phun cmn miếng thịt trong mồm ra, nồ hôi bất giác vã ra, mịa thì ra con lợn này nó thức và e bất giác đã bị gài... may mà éo lakf gì k nguy cơ đổ vỏ cmnr
-vụ gì? e đừng có liên thiên. e chống chế
-a lại còn cãi hả, hồi sáng e biết thừa nhé, e k ngủ đâu đấy...
Đúng như e dự thật, mà đm bao nhiêu công sức giữ gìn danh dự, nhân phẩm trinh ass mà giờ mất trong 1p, thực là éo muốn sống chỉ muốn đâm đầu vào vếu ẻm mà chết cho sạch cái tầm lòng bla blo....
-lúc ấy say biết gì đâu, mà a có làm cái quái gì đâu, e vẫn nguyên vẹn đây gì. E vẫn cãi
-điêu đi, để e mách a Hải nhá...
Thằng hải đang lúi húi đọc báo nghe thấy tên nó dc nhắc trong 1 bình luận ngóc đầu dậy
-cái gì hả? cái gì
-cái nồi, m đớp đê, các bác đang nói chuyện bép.xép làm.gì. E quát thằng Hải rồi quay sang phía ẻm, đang thấy ẻm che miệng cười, lúc ấy chột dạ rồi, nó mà mách vs th Hải thì ngại bme, đúng là sướng con cu mù con mắt, vì lol mất khôn, 1 phút bóp đùi cả đời bóp shit mà
-có người cũng biết sợ đấy...
-sợ con khỉ, ăn đi. E nói rồi gắp cho ẻm miếng cá hộp
-k ăn, mất vệ sinh lắm. Ẻm nhại lại lời e vừa nãy
-k ăn thì nhịn... e đáp
-a cứ liệu hồn, cả chuyện đấy mà a cũng dám làm vs e, hừ a giỏi lắm.
E vờ như k nghe thấy, vẫn cắm đầu ăn mà thực ra là ăn éo nổi, tự dưng nhớ lời th Hải nhắc e mà thấy sợ ẻm dần dần rồi
Ăn uống xong, thằng Hải rửa bát, ẻm ngồi cào màn hình, còn e cũng châm điếu thuốc xong cáo về...
-a đưa về chứ.
-điên, tý th hải đưa về, a đưa e về mẹ e nhìn thấy thì xác định đi, củ chuối thế nhỉ.
Ẻm có vẻ hậm hực nhưng chắc cũng sợ mẹ nên k đòi nữa, nhưng cũng chỉ dc vài giây, sau lại te te...
-giờ a cứ coi chừng, thử bắt nạt e đi, e sẽ cho a biết tay.
E vờ k nghe thấy, mở cửa ra về, trên đường về nghĩ mãi đến chuyện ban sáng, thấy mình ngu éo để đâu hết ngu cơ mà suy nghĩ thấu đáo lại, thấy có điểm éo phải...
Đầu tiên con bé cứ nói chuyện e làm hồi sáng mà k nói cụ thể, ban đầu e còn tưởng là nó ngại, cơ mà lúc ẻm nói k có vẻ gì là ngượng ngùng cả, nếu theo suy nghĩ của e về ẻm thì chắc cú là nếu phát hiện ra e có sàm sỡ thì ẻm ắt hẳn phải có thái độ khác, trừ khi.....
Đọc tiếp: Giảng Viên Lái Xe Bất Đắc Dĩ – (29 – 31)