Chương 37: Cô bé Phương Trinh.
Trước mắt tôi hiện giờ là một hình ảnh mẹ và con gái một cách thân mật giữa mẹ tôi cùng bé Trinh. Nhìn hình ảnh này thì tôi ước gì Uyên đang ở đây hơn là bé Trinh, dù con bé không có lỗi lầm gì nhưng tôi vẫn thích Uyên ở đây hơn. Tiếng cười nói dưới bếp làm căn nhà tôi rộn ràng hẳn lên, không còn sự im lặng bao trùm vào những ngày nghỉ hay ngày lễ nữa. Dù gì bé Trinh cũng làm ngôi nhà này bớt buồn tẻ hơn.
Ngồi trong bàn ăn, tôi không biết rằng giờ này Uyên đã ăn gì chưa? Không biết bố của em đã về đến nhà hay chưa? Hôm nay là giáng sinh, nhà nhà cùng nhau quây quần bên gia đình, tôi mong bố em cũng về để em có một ngày giáng sinh ấm áp.
- Nè, anh không lo ăn mà cứ mơ màng ở đâu thế. – Tiếng bé Trinh.
- À ừ, đang ăn.
- Xạo, cái trứng của anh có mất đi miếng nào đâu.
- Ờ ờ, thì nãy giờ ăn bánh mì với nước tương.
- Hay vậy? Em chưa đưa bánh mì cho anh mà.
Nhìn lại thấy bản thân bị hớ, trước mặt tôi chỉ có đĩa trứng ốp la chứ hoàn toàn chưa có muỗng, nước tương hay bánh mì gì cả, đành thở dài chịu thua con bé này, mẹ tôi cũng nhìn tôi khó hiểu trong khi bé Trinh vừa ăn vừa cười.
Phải chờ đợi từ đây đến tối phải nói là một khoảng thời gian dài, trong lòng tôi cứ nôn nao khó tả, cứ nghĩ đến viễn cảnh đứng trước nhà em, trình diện bố em… Ôi run quá.
Cái không khí se se lạnh của tháng mười hai cũng không cản nổi bé Trinh bật cây quạt quay vù vù với số mạnh nhất. Con bé này mặc áo phông, quần short mà còn ngồi trước cây quạt trong cái không khí này quả thật là tôi khâm phục nó. Ngồi coi tivi mà ôm hai cây que tăm cho đỡ lạnh.
- Thằng Hoàng, mày chở con Trinh đi đâu đó chơi đi. Ở nhà rú rú làm gì thế?
Đó là mẹ tôi, cái tính tình gì tôi cũng không hiểu nổi. Nhiều bậc phụ huynh muốn con em mình ở nhà thì chúng nó lại ra đường, còn tôi đây, ngoan ngoãn và luôn ở nhà ấy vậy mà toàn bị ép ra ngoài đường.
- Giờ này lạnh lắm mẹ ơi!
- Mày có phải con trai không vậy, ra ngoài chút thì lạnh cái gì.
- Dạ…
- Đi tới trưa mới được về, nói rồi đấy.
- Ơ, làm gì tới tận trưa giữa vậy mẹ?
- Không biết, mày làm sao làm, tới giờ cơm mới được đưa con bé về.
Vậy là làm gì cũng được sao. Tôi nghĩ không biết bây giờ nên làm gì cho đến buổi trưa bèn ra ngoài phòng khách hỏi bé Trinh:
- Nhóc, đi coi phim bao giờ chưa?
Bé Trinh ngước mắt lên nhìn tôi:
- Có, em coi trên tivi rồi.
- Ờ ờ, chắc coi rồi.
- Ý anh là gì ?
- Thì rủ em đi coi phim thôi.
- Nhà mình có tivi thì đi làm gì.
- Đi rồi biết.
- Có định làm gì mờ ám không đấy. – Bé Trinh nheo mắt nhìn tôi.
- Giờ có đi không?. – Tôi dắt xe rồi quay lại hỏi.
- Có có, chờ em tí.
- Ờ.
Dắt xe ra trước cổng, đứng ngồi, nhìn đường, ngáp ngắn ngáp dài tầm mười lăm phút sau con bé mới đi ra. Thật sự không biết con gái quê với con gái thành phố có điểm gì khác hay giống nhau hay không chứ cái khoản câu giờ là con gái nào cũng y chang nhau, à mà chắc trừ Uyên ra. Trời lạnh nên khi ra đường bé Trinh cũng như một cục bông di động, ấy vậy mà lúc nãy con bé còn ngồi trước quạt đấy, khó hiểu.
Đạp xe trên đường mà ở đằng sau con bé cứ ôm chặt lấy tôi, cứ sợ bây giờ mà Uyên đi mua đồ hay đi chợ bắt gặp tôi trong tình cảnh này rồi về nhà ghen, giận hờn như mấy bộ phim Hàn hay những bộ tiểu thuyết tôi đã đọc thì chắc đời tôi héo úa mất. Cũng may là đường đi tới rạp chiếu phim không có đi ngang qua nhà em nên cũng không lo gì mấy, chắc hôm nào tôi phải giới thiệu con bé cho em biết mới được, chứ để lâu ngày trước sau gì cũng bị hiểu lầm nếu con bé cứ dính lấy tôi như keo dính chuột thế này.
- Ở nhà cũng ôm, ra đường cũng ôm. Bỏ ra được không?
- Hihi, em lạnh mà.
- Mặc như con gấu bông thế mà còn bảo lạnh, anh đây có cái gì trên người không?
- Hứ, anh con trai, khác.
- Hơ, có vụ này à.
- Có chứ, con gái thì da sẽ mỏng hơn con trai.
- Sao biết mỏng hơn.
- Biết chứ sao không? Có mấy thằng mặt tụi nó da dày ghê luôn, em bảo không thích tụi nó mà tụi nó cứ bám theo em. Da mặt tụi nó dày quá nên vậy.
Vậy mà tôi cứ tưởng gái quê hiền lành chất phát lắm chứ, ai ngờ con em họ của tôi cũng bị tiêm nhiễm như câu từ của dân thành phố rồi. Mong rằng những tác động ngoài kia đừng làm biến đổi tính cách một cô bé tinh nghịch nhưng ngoan hiền.
- Thua, rút đâu ra cái định lí đó vậy.
- Hihi, bí mật.
- Ờ ờ.
- Nhớ lúc nhỏ anh đâu có lạnh lùng vậy đâu.
- Ờ, giờ khác.
- Hứ, không thích vậy đâu.
- Kệ.
- Chút về méc bác nè.
- Ờ tùy.
- Hứ, ghét.
Cãi nhau với con nít cũng vui, dù cho có giận thì cũng mau làm lành, cho vài cây kẹo thì cười tít mắt thôi. Vào rạp mua hai vé xem phim ma kinh dị rồi qua mua bắp rang bơ, nước ngọt rồi ngồi chờ tới giờ chiếu. Bé Trinh cứ nhìn xung quanh, cứ xuýt xoa mãi:
- Vậy đây là rạp chiếu phim hả anh.
- Ờ.
- Hihi, nhìn thích thật.
- Nhóc vinh dự lắm mới được anh dẫn đi.
- Sao vậy?
- Người yêu anh còn chưa dẫn đi đấy.
- Hihi, em biết rồi nhá, anh có người yêu.
- Ờ, rồi sao?
- Chút em về nói với bác.
- Cũng được, mẹ anh biết mà. – Nói cứng vậy cho con bé khỏi nói.
- Thật không?
- Thật.
- Không thể nào tin được, một tên ngốc như anh mà cũng có người yêu, chắc người yêu anh vô phước.
- Này, tin bay từ lâu bốn xuống đất không?
- Hihi, em đùa mà, đùa mà.
Nhìn con bé, tôi lắc đầu bó tay. Không biết trong cái đầu óc bé nhỏ với khuôn mặt con nít kia chứa đựng những điều bí ẩn gì. Một sự vô tư, ngây ngô hay là che giấu một sự tinh quái.
Tới giờ chiếu phim, tôi dẫn con bé vào rạp, nhìn màn hình to đùng mà con bé cứ cười rồi hỏi tôi liên tục về những bộ phim đang được quảng cáo trước khi chiếu phim. Rạp cũng kín người nên tôi nhắc con bé muốn hỏi gì thì nhỏ tiếng thôi, con bé cũng gật đầu rồi bắt đầu coi.
Khi xem bộ phim thì tôi mới biết chọn bộ phim ma kinh dị mà đi với con bé này là hoàn toàn sai lầm, cứ hễ mỗi lần tới lúc cao trào thì con bé nắm chặt tay tôi, móng tay bé Trinh dài mà còn cào cấu lên vai, bắp tay. Làm lúc xem phim thấy mấy con ma, con quỷ cũng không bằng con tiểu yêu kế bên tôi lúc này. Ra ngoài rạp phim, cánh tay trái tôi chi chít những vết móng tay của con bé. Đưa cánh tay cho bé Trinh coi thì con bé hôn lên tay tôi rồi cười hì hì. Chậc, tôi sợ sự vô tư của con bé này rồi.
Coi phim xong thì cũng đến trưa, tôi lại phải vác cái của nợ của mình về nhà để trình diện cho mẹ tôi. Ăn cơm xong thì tôi cũng được tha bổng lên phòng mà ngủ. Đương nhiên là phải trải một chiếc chiếu tre sát cái nệm mà nằm, trời thì lạnh mà tôi còn nằm đất nên đâm ra lúc dậy thì cảm giác hơi mệt. Tắm rửa, trải chuốt lại. Lôi trong tủ ra chiếc áo sơ mi trắng, rồi chiếc quần jean, chuẩn bị đôi giầy đi học thế là xong. Chỉ chờ cuộc gọi từ Uyên là tôi có thể đi sang nhà em ngay và luôn.
Tầm sáu giờ tối thì điện thoại tôi cũng reo lên:
- Alo?
- Anh hả? – Giọng Uyên vang lên.
- Ờ anh đây.
- Anh qua đi nha, đến cổng gọi em ra đón.
- Ờ ờ, anh biết rồi. Chút gặp.
- Dạ, chút gặp.
Lật đật đi xuống dưới nhà, nhìn trước ngó sau rồi phóng ra sân lấy xe, ai ngờ bé Trinh đang ngồi trên xe tôi mà nghịch.
- Đi xuống!
- Hihi, anh đi đâu cho em theo với.
- Ở nhà phụ bác đi, đi đâu.
- Hứ, sao anh không phụ đi, bắt em ở nhà một mình, chán lắm.
- Nhưng không được…
- Cho em đi với, không em nói bác à nha.
- Này, anh bực nhóc rồi đấy. Cứ hở chút là nói lại với mẹ anh là sao? Kệ, muốn nói gì nói, anh đi đây.
- Huhu, cho em đi với, em mới lên ngày đầu à. Anh định bỏ em ở nhà một mình sao?
Nghĩ lại cũng tội con bé, tuy hơi phiền nhưng tôi cũng coi bé Trinh như em ruột của mình, nên để con bé ở nhà thì tôi cũng không đành lòng. Thôi thì chở con bé qua chơi với Uyên cũng được, chắc không sao đâu.
- Ờ được thôi, đi.
- Hihi, mà đi đâu vậy anh.
- Đi rồi biết.
Chở con bé qua nhà em, chỉ một đoạn đường ngắn thôi mà con bé cứ cười mãi, đứng trước cửa nhà em, bé Trinh nhìn vào nhà rồi lại nhìn tôi, xong níu áo tôi hỏi:
- Anh quen ai trong nhà này vậy? Nhìn nhà như biệt thự vậy, đẹp ghê.
- Cái này nhà bình thường thôi, biệt thự to lắm.
- Hihi, kệ, với em vậy là biệt thự rồi, đẹp ghê.
Để cho bé Trinh nhìn ngắm ngôi nhà của em, tôi lấy điện thoại gọi em ra mở cửa cho cả hai, đợi một lúc, tiếng dép lẹt xẹt vang lên ngoài sân, em đi ra trong bộ váy trắng, xinh đẹp, dịu dàng. Tôi nhìn em, em cũng nhìn tôi cười chỉ có bé Trinh là ngớ người ra. Cô bé kéo áo tôi rồi chỉ vào Uyên:
- Chị kia là bạn gái anh hả?
- Ờ.
- Sao xinh quá vậy, nhìn giống thiên thần ghê… em thua xa.
- Đương nhiên là nhóc thua xa rồi.
Tôi cũng tự hào về sắc đẹp của người yêu mình lắm chứ, tuy thành phố của tôi có nhiều người còn đẹp hơn em nhưng đối với tôi em là xinh đẹp nhất. Em cũng nhìn bé Trinh rồi hỏi:
- Cô bé này là ai vậy anh?
- À, em họ anh dưới quê mới lên đây học, tên Angle Phương Trinh. Để nó ở nhà một mình tội quá nên anh dẫn theo, nếu không được thì cho nó ở ngoài này cũng được.
- Em giết anh, không được nói em giống tên con đó, em thù.
- Anh kì quá, đừng trêu em ấy nữa.
- Hihi, anh thấy chưa, chị tốt vậy, chứ ai như anh ? Mà chị tên gì vậy chị ?
- Chị tên Uyên, rất vui được làm quen với em.
- Dạ, hihi, em cũng vậy.
Uyên cười với bé Trinh xong quay sang tôi bảo :
- Bố em đang chờ anh trong nhà đó, mình vào đi…
Chương 38: Rất khó để hiểu bé Trinh.
Vừa bước vào sân nhà em, tôi thấy đôi chân mình run lạ thường, trong lòng cảm thấy lo lắng về chuyện sắp xảy ra. Tôi gặp bố em!
Bé Trinh vẫn vô tư tung tăng đi trước cùng Uyên, không biết rằng thằng anh họ của bé đang phải suy nghĩ ra trăm ngàn câu trả lời và vừa phải lọc ra câu trả lời nào là lịch sự, đúng phép và ngắn gọn.
Tôi không nhớ đây là lần thứ bao nhiêu tôi bước vào nhà em, nhưng lần này tôi lại thấy lo lắng, hồi hợp hơn cả lần đầu tôi vào nhà em. Gió không thổi, cây không chuyển động, mọi thứ xung quanh tôi như dừng lại.
Bước tới phòng khách nhà em, một người đàn ông với vẻ mặt phúc hậu, cái bụng hơi to đang ngồi uống trà xem tivi. Em bước tới trước mặt ông ấy, rồi giới thiệu tôi:
- Thưa bố, bạn trai con đến rồi ạ. Anh ấy tên Hoàng, còn đây là Trinh em gái của anh ấy.
Tôi muốn té ngửa, em giới thiệu thẳng tôi là bạn trai em luôn sao? Bố em nhìn tôi, nhìn từ trên xuống dưới, từ trái qua phải, tôi nuốt nước bọt trước ánh nhìn ấy, đôi chân muốn run lên nhưng cũng phải cố trụ vững. Đấng nam nhi thì đâu thể run sợ chỉ bởi một ánh nhìn. Nhìn xong, bố em cất giọng nói:
- Cháu ngồi xuống đi
Tôi lặp theo lời nói ấy như một cỗ máy:
- Dạ dạ.
Lặp tức ngồi xuống đối diện bố em, bé Trinh được phép ngồi kế bên tôi, Uyên thì đứng sau lưng tôi mà nhìn bố của mình. Trái lại với sự lo lắng của tôi, bố em không hỏi bất cứ một câu hỏi nào, mà chỉ nói một câu làm tôi phải liên tưởng đến sự trùng hợp một cách ngẫu nhiên với một tình huống mà tôi đã được đọc trong một cuốn tiểu thuyết.
- Thời xưa, miếng trầu là đầu câu chuyện. Giờ bác với cháu đổi câu nói cái. Giờ là chai bia là đầu câu chuyện cho nó xứng đáng.
Từ trước đến giờ, mỗi lần mẹ tôi làm những món ngon có thể làm đồ để nhấm với bia là hai bố con tôi lại lôi bia ra mà tâm sự vì vậy tửu lượng của tôi cũng không phải thuộc dạng mà yếu đến nỗi đã ngửi mùi đã say hay chỉ một hai lon là nằm đo đất, cao đô nhất của tôi bây giờ là có thể đến mười lon bia, tuy biết rằng học sinh uống bia không tốt nhưng khi uống đừng đánh mất chính bản thân mình là được.
Tôi suy nghĩ một lúc rồi mới trả lời bác trai:
- Dạ, nhưng trước giờ con không có uống nhiều nên… cung kính không bằng tuân lệnh ạ.
Bố em nghe xong cười đắc chí:
- Giỏi, Uyên, mang cho bố thức ăn.
Em nhăn mặt nói với bác trai:
- Nhưng mà bố, bạn trai con còn là học sinh, rượu bia không nên.
Không biết có thần giao cách cảm nào giữa những con tim hay không mà em suy nghĩ y hệt tôi. Mong bác trai nghĩ lại mà dùng trà thay bia hay nước ngọt cũng được.
- Không sao đâu con, uống một chút thôi mà. Không lẽ con muốn chàng rể tương lai của bố không biết uống bia rượu thì trong đám cưới sao tiếp khách được.
Tôi không ngờ bác trai tính đến con đường này, chúng tôi vẫn còn là học sinh lớp mười, còn cả một tương lai dài ở phía trước, đại học chưa đi tới, việc làm chưa ổn định mà làm đám cưới thì chắc hai đứa dắt nhau về trông coi quán mì của mẹ tôi quá.
Nghe bố của mình nói vậy thì Uyên cũng đỏ mặt rồi chống chế:
- Bố này, Hoàng cười con bây giờ.
- Haha, vậy thì đi lấy đồ ngon với bia lên đi con gái.
- Dạ, nhưng hai người uống ít thôi nhé.
Uyên nói vọng lại rồi kéo bé Trinh đi theo em, tôi cũng lò dò đi theo để bưng thùng bia mà bác trai đã chỉ chỗ. Ở một góc bếp, những thùng heniken được chất đầy thành từng chồng cao. Ở nhà thì cao lắm tôi và bố chỉ làm vài lon tiger còn thường thường chỉ là bia sài gòn cho nó rẻ. Bưng một thùng bia lên, bác trai ngồi xem một trận ngoại hạng anh trong đó có Manchester United và Chelsea đang đá với nhau. Trong đó tôi thích Manchester United hơn, nói đúng ra là tôi là fan của Quỷ đỏ thành Manchester này. Tôi xin phép ngồi ghế kế bên bác trai để tiện theo dõi tivi cũng như không ngồi che trước tầm nhìn của bác khi phải ngồi đối diện tôi.
- Cháu thích đá banh không?
- Dạ có ạ!
- Trong các câu lạc bộ, con thích đội nào?
- Dạ, M.U ạ. Cháu fan đội bóng này.
- Haha, vậy giống bác rồi, không ngờ thằng rể của bác lại là fan của M.U kia à.
- Dạ, đội hình của M.U thì cháu thích nhất Paul Scholes tuy nhỏ con nhưng có lối chơi máu lửa và là thủ lĩnh của tuyến giữa của Quỷ đỏ.
- Bác thì thích Ryan Giggs hơn, tốc độ, khéo léo nhưng cũng không kém phần tinh tế.
- Dạ dạ, Giggs là tia chớp của Quỷ đỏ đúng không ạ?
- Haha, đúng, rất đúng. Nhưng bác cũng đánh giá rất cao sự trung thành của mỗi con người.
Câu nói này, làm tôi chợt nghĩ, có khi nào bác trai đang muốn ám chỉ sự chung thủy của tôi đối với em, bác đánh giá cao sự trung thành, chắc bác cũng đánh giá cao sự chung thủy, ví dụ thực tế nhất có thể là khi bác gái mất, bác trai vẫn không đi bước nữa mà ở như vậy nuôi Uyên thì tôi biết tình yêu của bác trai dành cho bác gái là lớn lao như thế nào.
Đợi một lúc nữa thì Uyên cũng mang thức ăn ra. Đêm hôm đó, tôi cùng bác trai bàn đại sự đến tận mười giờ khuya. Tôi say đến nỗi phải nhờ bé Trinh đưa về, mọi thứ về tối hôm ấy diễn ra như thế nào tôi hoàn toàn quên sạch, đúng là bia rượu vào thì hại cái thân. Tôi chỉ nhớ, lúc bé Trinh và Uyên cùng dìu tôi ra ngoài sân trong khi bác trai đã ngủ luôn ở trong nhà.
- Ủa… bác trai đâu rồi… em. – Giọng tôi lè nhè hỏi Uyên.
- Bố em ngủ rồi, anh say quá, em bảo uống ít rồi mà. Trinh đưa anh ấy về cẩn thận nhé.
- Dạ, em biết rồi.
Mọi thứ diễn ra vào đêm hôm ấy, như một cơn gió thoảng qua, cơn gió mang mùi bia và làm tâm trí tôi chìm vào quên lãng.
Giật mình tỉnh giấc, đầu óc nhức mỏi. Nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời vẫn còn tối đen như mực, ngước nhìn đồng hồ thì chỉ mới hơn một giờ sáng. Cổ họng khát khô, tôi bật dậy đi xuống nhà tìm nước uống, mở tủ lạnh tu ừng ực như người đi sa mạc mới trở về. Trở về phòng, định ra ngoài ban công hóng gió thì phát hiện bé Trinh đã dậy từ lúc nào, tôi nhớ lúc tôi dậy thì bé Trinh vẫn còn nằm ngủ ngon lành trên giường.
- Ủa, em dậy khi nào vậy?
Bé Trinh ngước nhìn tôi, đôi mắt ướt lệ. Tôi lo lắng hỏi cô bé:
- Sao vậy? Sao em khóc?
Bé Trinh gạt nước mắt rồi trả lời tôi kèm theo một nụ cười buồn:
- Em nhớ nhà thôi anh.
- Ờ, ai cũng vậy mà em. Đi xa mà.
Ra ban công đứng cùng em, thành phố về khuya, yên tĩnh, không quá ồn ào, không quá tấp nập. Không có những ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy nơi ngã tư, không còn những ánh đèn điện lung linh trên những tòa chung cư. Thành phố về khuya, cô đơn và vắng vẻ, thành phố như một con người đang tự kỷ về đêm dưới những nỗi niềm của riêng mình.
- Anh đang nghĩ gì vậy?
- Một số thứ linh tinh thôi em.
- Anh thích chị Uyên ở điểm nào.
- Uyên xinh đẹp, giỏi giang.
- Nếu chị ấy không xinh, không giỏi thì anh sẽ không yêu.
- Đương nhiên là không. Có lẽ anh phục tấm lòng của Uyên và anh muốn mang nỗi buồn của Uyên đi nơi khác.
- Nếu nói như vậy là anh thương hại chị Uyên.
- Ơ, con bé này. Anh yêu Uyên chứ không thương hại gì cả.
- Hihi, dạ em biết rồi.
- Ờ…
Con bé dựa vào tôi, rồi thì thầm:
- Thành phố về đêm, cũng như làng quê vậy. Cũng cô đơn, cũng lẻ loi một mình. Cái cảm giác ngắm nhìn nó, cũng lạ lắm anh.
Tôi im lặng, một cô bé luôn năng động và tràn đầy năng lượng vào ban ngày lại là một người con gái có tâm hồn, thích nghĩ những điều linh tinh khi về đêm, một người đa cảm. Tôi nhìn cô bé, tự hỏi tại sao con gái lại có nhiều bí mật đến vậy, luôn bắt con trai phải tìm ra đủ mọi cách để hiểu, khi con trai than rằng con gái khó hiểu, thì họ lại đáp rằng chỉ con trai không chịu tìm hiểu mà thôi, chứ con gái dễ hiểu lắm. Nhưng dù như thế nào, bé Trinh cũng luôn làm người khác phải vắt óc ra mà suy nghĩ cách để nói chuyện với cô bé, lúc vui, lúc buồn. Tình cách của bé Trinh như một cơn bão, sáng vui, chiều hâm hâm, tối thì buồn. Khó đoán.
Chợt có những hạt nước li ti rơi xuống đôi bàn tay bé nhỏ của bé Trinh, cô bé ngước lên nhìn thì thấy bầu trời đỏ rực. Một cơn mưa đêm, rất lớn. Thành phố lại được đắm chìm trong những cơn mưa nặng hạt, những cơn mưa gột rửa những mệt nhọc của một ngày dài.
- Vào ngủ giùm anh cái nhóc.
- Anh cứ ngủ trước đi.
- Vào cho anh đóng cửa.
- Dạ…
Cả hai về chỗ ngủ của mỗi người, bé Trinh nằm trên giường, tôi nằm dưới cái chiếu nhỏ kê sát giường. Không khí lạnh hơn nhờ cơn mưa.
- Lúc tối, anh say lắm hả?
- Dạ, không biết trời trăng gì luôn.
- Ờ, tệ quá, giờ anh không nhớ gì hết.
- Hihi, chị Uyên cứ nhăn mặt khi anh cứ lè nhè đấy. Cẩn thận.
- Ờ ờ, anh biết rồi.
- Hi, không biết em có được hoàn hảo như chị ấy không nữa.
- Nhóc thì làm sao có thể.
- Hứ, để rồi anh xem. Ai rồi cũng khác.
- Ờ, anh đang xem đây.
- Có một người bạn thuở nhỏ như anh thật lòng thì chán ghê luôn. Vô tâm quá, không chịu hiểu em chút nào. Lúc nhỏ cứ phớt lờ em dù cho em có bám vào anh thế nào đi chăng nữa. Có nhiều lúc em không muốn chơi cùng anh nữa. Nhưng ở nhà, tuy nhiều anh em nhưng chỉ có mình anh quan tâm em, anh không chê nhà em nghèo như những chị em, anh em họ khác. Anh khác biệt.
Tôi im lặng nghe cô bé nói, thật sự thì tôi cũng không biết nói gì trong lúc này. Cả hai im lặng, rồi bé Trinh cũng chìm vào giấc ngủ. Ngoài kia, thành phố vẫn cứ mơ đều đều, tôi mong cuộc sống không phũ phàng với Uyên và cả bé Trinh nữa.
Còn tiếp...