Chương 35: Mùa đông không lạnh.
Em từ từ tiến lại gần, đôi mắt ánh lên vẻ tinh nghịch nhìn tôi. Lúc này, những viễn cảnh về một nụ hôn đầu đời xa vời vợi trong quá khứ ấy vậy mà bây giờ đã gần ngay trước mắt tôi. Đôi môi hồng hào ấy đang ở rất gần, khuôn mặt baby xinh xắn đáng yêu của em đang dần kề sát mặt tôi. Không gian yên tĩnh đến lạ thường, thậm chí có thể nghe cả tiếng thở đều đều của cả hai. Tim tôi nhảy loạn xạ mà không tuân theo một cái nhịp ổn định nào, khuôn mặt đỏ bừng. Tôi và em, chỉ cách nhau còn khoảng 2cm nữa thôi, vậy là nụ hôn đầu đời của tôi sẽ được diễn ra tại đây, tại ngôi nhà em…
- Hihi, coi mặt kìa. Mơ đi nhé. Chỉ cho ăn bánh thôi.
Em búng trán tôi cái chóc rồi mỉm cười đi vào bếp, khuôn mặt em cũng đỏ hồng trong xinh lắm.
- Ơ ơ. – Tôi ngơ ngác.
- Hihi, vào rửa tay rồi ăn cơm với em. Em gọi mẹ anh cho anh ở lại nhà em rồi. Còn vụ lúc nãy, mình quen nhau chưa lâu mà anh.
- Ờ ờ, rồi thì vậy. – Tôi thở dài, vừa mừng vừa buồn.
- Sao vậy, giận em à?
- Ơ, không có đâu.
- Hihi, vậy vào phụ em nấu ăn nhé.
- Anh có biết nấu đâu.
- Vào em chỉ cho, lỡ may em xa anh thì sao ? Làm gì có ai nấu cho anh ăn nữa.
- Uầy, nói bậy không.
- Hihi, ừa em nói bậy quá, em không xa anh đâu.
Lúc này, tôi có một nỗi bất an, không biết rằng em đang đùa hay là nói bóng gió về một sự việc gì đó. Em xa tôi? Cũng có thể, vì hai đứa chỉ mới đến được với nhau, tương lai của nhau chưa được đảm bảo, chưa chọn con đường riêng nào. Nhưng khi còn ở bên em, tôi sẽ luôn trân trọng những phút giây này, từng chút một.
Thời gian cứ trôi dần qua, cuốn hai đứa tôi vào những ngày thi cử mệt nhọc. Vẫn như thường lệ, sáng tôi đón em đi học, trưa lại đưa em về nhà tôi, lâu lâu thì tôi ở lại nhà em. Giờ đây, ngôi nhà đó dường như đã hết cô đơn vì đã có bóng dáng em và tôi. Những buổi thi tập trung, vào những ngày ôn thi, trưa thì em qua nhà tôi để tôi chỉ em về môn văn, còn tối thì tôi lại qua nhà em để em kèm toán, lí, hóa và đặc biệt là môn anh… Ở nhà em sướng như tiên vậy, học thì có trà đá, thỉnh thoảng là nước ngọt, vài chiếc bánh tiramisu… Tôi hỏi em sao em thích loại bánh này vậy? Thì em trả lời tôi vì chỉ biết làm loại này, mấy loại kia không thích nên không thích học. Ờ cũng đúng, tôi thấy loại bánh này ngon, vừa đẹp mắt nên chắc em thích.
Những ngày thi trôi qua, để rồi khi môn tiếng anh kết thúc những ngày thi ấy lại. Nhờ những công thức thì, những từ, câu mà em bắt tôi phải học thuộc lòng thì tôi làm bài cũng gọi là tốt, chắc cũng trên trung bình.
Ngày thi qua đi cũng là đến ngày cận kề noel, không khí lúc này phải nói là lạnh cực kì, không hiểu sao là miền Nam mà nhiệt độ sắp xỉ toàn 20 hay 19 độ vào sáng sớm, chắc ở miền Bắc chưa tới 10 độ quá. Ngày 23 tháng 12, ngày học cuối cùng của học kì một, tôi vẫn qua nhà em trong cái không khí giá lạnh này mà trên thân chỉ có một chiếc áo khoác mỏng cho em vui lòng, chứ cái áo này mặc cũng như không mà thôi, chẳng ấm hơn tí nào. Đứng trước cửa nhà em bấm chuông, thổi vài luồng hơi ấm vào hai tay rồi xoa xoa cho bớt lạnh, nhiều người đi đường họ quấn những chiếc áo lạnh dày kín mít hết cả người, thiếu điều có người còn muốn quấn cả mền ra đường. Cái không khí này thì học sinh chẳng ai muốn đi học cả, chỉ muốn ở nhà được vùi mình vào đống mền gối ú nu ú nù ở nhà mà ngủ, sướng phải biết.
Đợi một lúc em đi ra, vẫn chiếc áo khoác lông bự to tướng trên người, chiếc balo nhỏ nhắn, khuôn mặt em có chút nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng do thiếu ngủ, em đóng cửa rồi đứng trước mặt tôi mỉm cười.
- Em có sao không, trong em…
- Hihi, em không sao đâu, tại tối em mê xem phim nên thức hơi khuya. – Em biết tôi định nói gì chăng?
- Ờ ờ, mình đi thôi.
Em ngồi lên xe tôi, kéo chiếc mũ áo khoác trùm lên mái đầu em, chưa kịp định thần thì em ôm nhẹ lấy tôi, đầu ngã vào lưng tôi rồi nhắm nghiền mắt. Đi trên dọc đường, tôi cứ chạy chầm chậm sợ làm em ngã. Nhiều người đi đường cứ nhìn bọn tôi, tự nhưng trong lúc này tôi thấy những cơn gió lạnh ngoài kia cũng đã bớt lạnh hơn vì vòng tay kia đang sưởi ấm cho tôi.
Đi cùng em lên lớp mà em cứ che miệng ngáp, làm tôi phì cười rồi nói:
- Chắc phải cấm em thức xem phim khuya quá.
- Hihi, em chỉ coi tối nay nữa thôi, nha anh.
- Nhưng…
- Đi mà. – Em cầm tay tôi lắc lắc.
- Rồi rồi, nhưng đừng khuya quá đó.
- Dạ, em biết rồi cảm ơn anh. Mà ngày mai nghỉ nên anh ở nhà nghỉ ngơi đi, tối rồi qua nhà em.
- Ơ? Không phải ngày mai em định đi chơi cả ngày sao?
- Hihi, mai bố em về. Tối qua nhà em rồi gặp bố em luôn.
Đứng trước cửa lớp mà người tôi run bần bật, chắc không phải vì cái lạnh, mà vì cái viễn cảnh đang chạy ra trong đầu tôi…
Tôi qua nhà em, gặp bố em :
- Cậu quen con gái tui bao lâu rồi.
- Dạ, bốn tháng thưa bác.
- Lâu vậy sao ? Con bé mới về đây học có bốn tháng mà cậu quen hết bốn tháng ?
- Dạ không ? Con quen biết Uyên ba tháng, còn một tháng quen nhau ạ !
- Gia cảnh cậu thế nào ?
- Dạ, bố con làm văn phòng, mẹ con ở nhà nội trợ, chiều thì bán những món mì.
- Khá giả, giàu chứ ?
- Cũng đủ sống qua ngày thôi bác.
- Vậy cậu chấm dứt quen con gái tui ngay, gia đình như vậy sao xứng với gia đình tui, cậu nghĩ cậu có thể quen con gái tui sao ?
- Dạ, nhưng con…
- Không nhưng nhị gì hết, ở ngoài kia biết bao thằng còn đang dòm ngó con gái tui kìa, họ là con giám đốc, chức cao quyền rộng, kế thừa công ti, có việc làm ổn định, đi xe tỉ, xài điện thoại sang trọng. Cậu có mấy thứ đó không ? Nếu không khi quen con gái tui, cậu làm được gì cho nó.
- Dạ…
Mới nghĩ thôi mà đã rùng mình, trước mắt tôi nghĩ ra một ông bố, với nhiều năm lăn lộn trên thương trường, với cặp mắt nhìn người tinh tường, luôn suy nghĩ những việc làm để đưa công ty của mình đi lên, và quan trọng là luôn quản tình cảm của con cái trong nhà như trong phim.
- Anh sao vậy ? Không vào lớp mà đứng trước cửa lớp làm gì.
Mãi lo suy nghĩ thì hai đứa tôi đứng trước cửa lớp lúc nào không hay. Thôi bỏ qua suy nghĩ ấy mà vào lớp, vừa ngồi vào bàn thì tôi hỏi em :
- Bố em có hiền không ?
- Hihi, hiền lắm cơ, vui tính và chu đáo lắm, bố thương em lắm.
- Vậy à ?
- Anh lo à ? Hihi, có gì đâu, cũng như em về nhà anh thôi mà, bố em cũng hiền như mẹ anh vậy đấy.
Trời trời, bố em mà như mẹ tôi thì chắc tôi chết mất, những lúc có khách thì mẹ tôi luôn đem tôi ra là kết quả để đánh giá, khi khách về thì ôi nào là con nhà người ta, cuộc giống nhà người ta… nhưng mẹ cũng thương yêu tôi nên tôi biết những lời nói đó chỉ mang tính cố đụng vào cái lòng tự ái của con trai để càng cố gắng hơn. Nhưng cái định kiến con nhà người ta thì luôn luôn tồn tại mà không biết nó là đứa nào.
Trống đánh vào lớp, cô giáo đi vào đứng lớp cho có lệ, ngồi vào bàn rồi bảo các em nói chuyện nhỏ thôi cho lớp kế bên học, dù cho cái lớp kế bên nó ồn như cái chợ ba mươi tết. Những tiết học như thế này thì mạnh cô cô làm việc, mạnh trò làm gì kệ trò. Cô ngồi bấm điện thoại, trò ngồi dưới bày đủ trò quậy phá. Thời học sinh, cứ ước mãi những ngày như thế này, được tụ tập bạn bè nhưng chẳng cần phải học, vui phải biết.
Hôm nay lớp tôi thuộc dạng ngoan hiền hay sao mà có gần chục đứa gục xuống bàn mà ngủ trong đó có em. Muốn ngắm nhìn khuôn mặt em khi ngủ mà cũng không được vì chiếc nón áo khoác đã che lại rồi. Ngồi không chán quá thì kêu thằng Trịnh quay xuống đánh cờ ca rô, thằng này cũng đang ngồi ngáp ruồi nên tôi rủ thì liền lôi cuốn vở của nhỏ Tuyền kế bên rồi lật ra giữa.
- Mày điên à, muốn nhỏ xé xác cả hai thằng hả ?
- Ừa thì tao cũng hết vở rồi, thôi chơi đại đi, có gì tao chịu trách nhiệm cho.
- Ờ, chơi luôn.
Vừa chơi nó vừa hỏi :
- Mày với Uyên dạo này sao rồi ?
- Sao là sao ?
- Vẫn hạnh phúc chứ ?
- Đương nhiên rồi, trù bọn tao có chuyện gì à ?
- Không, tại tao thấy nhỏ Đan cứ hay nhìn hai đứa mày thôi, nên tao cảm thấy lo lo.
- Vậy à ? – Tôi không biết nhỏ đang âm mưu suy tính chuyện gì nữa.
- Ừa, mà sao tao thấy nhỏ Đan nguy hiểm sao ấy mày, giống như trong mấy cái chuyện đánh ghen giật chồng ấy, ở ngoài thì xinh đẹp nhưng bên trong thì đầy toan tính.
- Mày lúc nào mở miệng cũng phim.
- Thì tao ví dụ thôi, nói chung thì cũng cẩn thận, trong lớp thì con trai cũng mê cái nhan sắc của nhỏ thiệt nhưng chẳng thằng nào dám đến gần đâu.
- Ờ ờ.
Những lời nói của thằng Trịnh cũng làm tôi lo lắng một lúc, hiện giờ, tôi đã có những điều mình mong muốn, một cuộc sống bình yên, một hạnh phúc nho nhỏ, đó là những điều nhỏ nhoi mà tôi mong muốn cho cuộc sống của chính mình. Tôi chỉ muốn được bên em, được yêu em, tôi chỉ mong rằng đừng có ai xen vào cuộc sống của hai chúng tôi, cuộc sống hạnh phúc này. Cũng mong có những người sẽ biết đếm, sẽ biết trái tim chỉ dành cho hai người chứ không phải người thứ ba. Tôi nhìn qua em, em ngủ quay mặt sang tôi, lần đầu tiên tôi được ngắm nhìn khuôn mặt em đang ngủ, nhẹ nhàng, khuôn mặt baby ấy đang ngủ say, chắc em đã mệt mỏi lắm…
Chương 36: Noel và của nợ.
“ Last Christmas
I gave you my heart
But the very next day you gave it away
This year
To save me from tears
I'll give it to someone special …”
Những lời bài hát Last Christmas vang lên bên những hàng quán bán những món đồ lưu niệm trên con đường Nguyễn Huệ. Mũ, áo của ông già Noel hay những băng rôn được in lên hàng chữ Merry Christmas được treo khắp cả cửa hàng, trong đó còn có vài món đồ trang trí cây thông nữa. Tôi chở em đi dạo vào cuối ngày, sẵn tiện đi coi những hang đá đầy màu sắc.
Chạy dọc đường Thủ Khoa Huân, ra phố Đạo Thanh Hải thì sẽ bắt gặp những đoạn đường được treo những ngọn đèn vàng làm sáng rực cả một góc phố phường. Không dừng lại đó, đi vào những con hẻm thì càng đẹp hơn, những ngọn đèn đầy màu sắc làm cho những con hẻm càng thêm lung linh và đầy màu sắc.
- Hihi, mà mình đi sớm quá chút khó về đấy anh?
- 6 giờ rưỡi rồi, đi giờ này cho vắng. Sao khó về?
- Không, ý của em là chút mình đi xong thì sẽ trễ, lúc về người ta đi ra làm kẹt xe thì khó mà về.
- À à, cái này em yên tâm, chút đi đường tắt về.
- Có hả anh?
- Có, nhưng hơi tối. Sợ không?
- Sợ, nhưng có anh nên hết rồi. Hihi.
Chở em đi thêm vài vòng nữa thì cũng về sớm để em dọn nhà. Ngày hôm nay nhìn em cứ vui vẻ làm tôi cũng vui lây, đôi môi xinh xắn cứ luôn mỉm cười, hát những ca khúc tiếng anh nào đó rất hay nhưng có điều là tôi không biết bài đó là bài nào. Sở dĩ em vui như vậy là vì ngày mai ba em sẽ về sau những tháng ngày đi công tác. Phụ em bê những chậu cây cảnh lại trong vườn cho ngay ngắn, rồi lau cầu thang. Đây là lần đầu tôi được bước lên lầu hai nhà em, phải nói là nó như một cái khách sạn vậy, hành lang được trang trí y như khách sạn và có năm phòng tất cả. Không biết sao phòng nhiều đến thế.
- Nhà có mình em mà phòng nhiều ghê. – Tôi nói khi em đưa nước cho tôi.
- Hihi, thì phòng em, phòng của ba em, một phòng cho khách, một phòng cách âm để tập nhạc rồi một phòng cho mẹ em.
- Ờ ờ.
- Hihi, thôi tối rồi, anh về nghỉ ngơi đi nhé, ngày mai em gọi rồi qua.
- Ờ, anh biết rồi.
- Hihi
Lầm lũi dắt xe ra khỏi nhà em, ngồi lên yên xe, em vẫn đứng nhìn tôi mà chưa chịu vào:
- Vào nhà đi!
- Anh nè?
- Hả.
- Chụt…
Em đặt lên má tôi một nụ hôn rồi đóng cửa chạy vào nhà, không quên nói vọng ra:
- Thưởng cho anh đó.
Tôi ngơ ngác, một tay cầm tay lái, một tay sờ sờ vào má, nơi vừa mới được đôi môi ấy chạm vào, miệng cười như gã điên. Trong đêm, tôi cứ lái xe ngoài đường mà tâm hồn cứ treo ngược trên mây. Đến lúc tới nhà thì tôi mới chợt nhận ra là mình về nhà lúc nào mà không hay biết.
Dắt xe vào nhà thì thấy mẹ tôi đang ngồi xem tivi, bố tôi hình như đã đi ngủ rồi.
- Mày rửa mặt rồi đi ngủ đi. Sáng mai phải dậy sớm đó.
- Ủa chi vậy mẹ?
- Bác Hai mày gửi con bé lên học, nghe nói ở dưới quê không có trường cấp ba nên cho nó lên đây ở nhà mình rồi học luôn.
- Vâng, mà con bé đó là con bé nào vậy mẹ?
- Con bé Trinh đó, lúc nhỏ hai đứa mày dính nhau như sam mà. Giờ không nhớ là sao.
- Vâng vâng, thôi con đi ngủ ạ.
- Ừa, mai nhớ dậy sớm.
Kể ra cũng có vài điều tôi quên mất sau khi bị tai nạn, trong đó cũng có người thân, bạn bè, một vài quá khứ nào đó mà giờ đây tôi chẳng thể nhớ ra dù chỉ một chút. Giờ đây, ngoài tụi thằng Hưng ra thì tôi chẳng nhớ mặt một đứa bạn cấp hai nào nữa cả. Nói ra thì có hơi vô tình nhưng biết làm sao được, đến cái nguyên nhân xảy ra tai nạn tôi còn không nhớ nó đã xảy ra ở đâu, đoạn đường nào…
Lết cái mặt vào nhà tắm định rửa mặt nhưng nghĩ lại lúc em hôn lên má nên thôi, lấy tay xoa xoa vài cái lên má rồi mới chịu ngủ. Chìm trong giấc mơ, em lại xuất hiện trong giấc mơ tôi, tựa thiên thần.
Sáng sớm, thật sự thì chỉ năm giờ sáng đã có tiếng nói chuyện ở dưới nhà rồi. Lò mò vào rửa mặt rồi cũng đi xuống dưới nhà coi thử mặt mũi con bé Trinh, theo lời mẹ tôi thì lúc nhỏ ở dưới quê thì con bé này đeo tôi dữ lắm nên chắc con bé cũng không có ác cảm đối với tôi nên chắc sẽ không nguy hiểm gì.
Dưới nhà, một cô bé với mái tóc dài, mặc một chiếc váy hồng cùng với áo sơ mi trắng, nhìn từ ngoài sau thì cũng hơi cao, tầm cũng ba mét bẻ đôi hơn chút. Tôi mò đến sa lon ngồi rồi mở tivi xem, chứ giờ này mà ra ngoài cửa hóng hớt thì trăm phần trăm là có biến ngay và làm náo động hàng xóm. Tôi có linh cảm vậy chứ không biết mò ra đó có mệnh hệ gì đến cái mạng này hay không ? Lỡ có chuyện gì thì tôi không thể nào mà qua nhà em để diện kiến bố của em cả. Mong là từ nay nhà tôi có con bé này thì mọi thứ vẫn diễn ra bình thường, vẫn bình yên như cái trật tự vốn có của nó bấy lâu nay.
- Anh Hoàng !
Chưa kịp định thần thì có thứ gì đó bay thẳng vào tôi làm đầu óc tôi choáng váng. Định thần lại thì bé Trinh đã ngồi trên đùi và ôm lấy tôi mà con bé còn mặc váy. Ôi tội lỗi quá. Con bé chỉ là con nít thôi chắc vô ý vô tứ thôi, bỏ qua bỏ qua. Tôi cốc cái đầu đang ngoay ngoáy ở lồng ngực tôi.
- Hic, sao anh cốc em.
Con bé ngước mặt lên, mắt rơm rớm nhìn tôi. Đôi mắt màu nâu, đẹp như đang đeo lens mắt vậy. Khuôn mặt bé Trinh cũng xinh xắn không kém gì Trúc nhưng lại có một nét gì đó mộc mạc của thôn quê. Tôi nhìn con bé, con bé cũng nhìn tôi.
- Coi bộ hai đứa cũng thân như lúc nhỏ nhỉ?
Ngước lên thì bác Hai cùng mẹ tôi đang đứng nhìn cả hai. Chợt nhớ đến cảnh mà bản thân đang gặp phải thì mặt tôi đỏ lên. Nhỏ bước xuống rồi đứng bên cạnh mà không quên khoác tay tôi.
- Bỏ tay anh ra nào.
- Hihi, thích mà làm bộ.
Ơ cái con bé này, tôi nói tôi thích khi nào nhỉ? Bé Trinh mà làm vậy với tôi lỡ may Uyên thấy thì chắc cái thân tàn của tôi thành đống tro tàn mất. Em hỏa thiêu như chơi. Mà hình như con bé này không chút gì luyến tiếc khi phải xa quê, xa bạn bè, xa người thân hay sao mà từ lúc gặp tôi đến giờ con bé cứ nhe răng mà cười, ờ thì răng em đều trắng, cười đẹp nhưng không bằng người yêu anh đâu nhé.
- Mong chị giúp đỡ cho cháu nó, để nó học cấp ba ở đây.
- Có gì đâu chú, chị em thì giúp đỡ, với lại nó cũng là con cháu của chị mà.
- Làm phiền chị rồi.
- Không gì đâu. Thằng Hoàng, đưa đồ của con Trinh lên lầu đi.
Tôi ngơ ngác, nhà tôi trên lầu chỉ có một phòng chứ mấy, không lẽ…:
- Ủa, trên lầu có phòng nào đâu mẹ?
Đáp lại sự thắc mắc của tôi thì bác Hai cười ôn hòa trả lời:
- À, bác muốn con bé ở cùng con, có gì con kèm nó học giùm bác luôn. Hai đứa bây khỏi ngại, thuở nhỏ tụi bây còn cởi truồng tắm mưa chung nên lớn chắc không sao đâu.
Vâng, lại sự tích cởi truồng tắm mưa muôn thuở dù tôi chẳng nhớ là có hay không nữa, người lớn luôn có hàng vạn lí do để biểu đạt yêu cầu của họ dù cho cái lí do ấy có vô lí đến thế nào thì cũng phải buộc lòng mà chấp nhận. Vậy là kể từ đây, căn phòng của tôi, đáng ra là không gian yên tĩnh của tôi đã phải chứa chấp thêm một con bé. Ôi cuộc sống yên bình của tôi nay còn đâu, bế tắc hoàn toàn.
- Hihi, vậy em ở chung với anh hả?
Đáp lại sự vui mừng của con bé, tôi thê thảm:
- Ờ, chắc vậy.
- Hihi.
Bác Hai kêu bé Trinh ra dặn dò rồi cũng đi ra cửa, trước khi đi bác đưa tôi vài triệu:
- Tiền này con giữ, con bé muốn gì thì con cứ mua cho nó trong phạm vi số tiền này cho phép, nhưng mua ít thôi, còn lại con mua sách vở cho nó.
- Dạ dạ, con biết rồi.
Cứ tưởng bác bồi thường cho sự yên bình bấy lâu nay của tôi chợt bị phá vỡ, ai ngờ lại giao cho tôi nhiệm vụ đi chiều con bé này. Nhìn em dễ thương vậy chắc tính tình cũng như vậy thôi nhỉ?
Lôi cái vali to đùng của bé Trinh lên phòng tôi, con bé và mẹ tôi cũng đi sau. Lên đến phòng, việc đầu tiên là tôi phải nhường hai ngăn trong tủ quần áo lại cho con bé. Đương nhiên việc này không thành vấn đề. Tiếp theo thì một góc bàn học, cũng không sao, dù gì tôi toàn học bằng bàn con. Nhưng tôi kịch liệt phản đối việc chia giường.
- Ơ, sao mẹ lại bắt hai đứa ngủ chung, không được.
- Thì sao, hai bây lúc nhỏ cũng nằm chung, tắm chung, đi đâu cũng có nhau thì giờ sao phải lo gì.
- Cái đó lúc nhỏ mà mẹ. – Lại cái điệp khúc ấy, không biết có hay không?
- Thôi không bàn cãi, vậy đi. Nhanh xuống ăn sáng.
Nói rồi mẹ tôi đi mất, để cho tôi với cái mặt chảy dài như cái dưa leo, còn bé Trinh thì xem ra chuyện này bình thường, chắc con bé ngây ngô nghĩ rằng việc ngủ chung cũng như lúc nhỏ mà thôi, cái thời trẻ con thì có biết gì đâu mà phải ngại. Còn bây giờ thì đầu óc, tư duy phát triển một cách nhanh chóng thì điều này lại không được.
- Haizz… Tối nay em ngủ trên giường, anh ngủ dưới đất vậy.
Bé Trinh ngơ ngác nhìn tôi:
- Sao phải vậy? Trời lạnh lắm, nằm dưới đó bệnh đấy anh. Lên giường nằm chung đi.
- Thôi thôi, cho anh xin, anh nằm dưới được rồi.
- Dạ.
- Ờ.
Nói cái giường cho oai chứ thật ra chỉ là một cái nệm cao đặt xuống nền đất mà thôi, dù nằm dưới đất cũng có mảnh chiếu nên cũng không đến nỗi nào, nhưng cái nệm của tôi chỉ cao chừng 30 cm nên nằm trên hay dưới gì cũng gần nhau. Chắc tôi phải dọn lên ban công ngủ nếu không muốn Uyên thiêu sống. Trời ơi! Trả lại cuộc sống bình yên của tôi.
Đọc tiếp: Vẽ Màu Tình Yêu Dành Cho Em – (37 – 38)