Chương 33: Mình yêu nhau, em nhé!
Cả bọn vui vẻ khi đi vào cánh gà. Thành công của ngày hôm nay là kết quả cho những buổi luyện tập không biết mệt mỏi của cả nhóm. Trên sân khấu, có một lớp đang biểu diễn trên nền nhạc hip hop cũng rất sôi động làm thằng Hưng cứ lắc lư theo.
- Mọi người đi biển chơi không? – Thằng Phúc bảo.
- Ừa, cũng được, nhưng không tắm đâu nhé. – Trúc nói.
Thằng Thành chen vào:
- Đi biển mà không tắm thì đi làm gì?
- Ông hay quá, mặc áo trắng thì sao mà tắm, điên khùng.
Thằng Thành bị người trong mộng của nó chửi mà mặt nó hớn hở thế nào ấy, cứ như vừa được khen vậy.
Ai cũng vui đùa, chỉ có tôi là đang lo lắng là không biết phải nói sao với Uyên về tình cảm của mình, trong lòng tôi rất muốn nói nhưng lại sợ em từ chối và tệ hơn tình bạn của chúng tôi sẽ không còn được như hiện giờ. Nhưng nếu tôi không nói thì nhỏ Đan chắc chắn sẽ nói nếu tôi từ chối nhỏ.
Và điều hiện giờ tôi đang rất muốn nó không xảy ra là nhỏ Đan đừng có xuất hiện tại nơi đây…
- Ê Hoàng, đi tắm biển không?
- Hả?
- Đi tắm biển không? – Thằng Trịnh nhắc lại lần nữa.
- Ờ thì đi.
Hỏi tôi rồi nó quay sang Uyên:
- Uyên cũng đi nhé.
- Ừa, cũng được.
Thằng Thành nghe Uyên đồng ý thì nó liền quay sang Trúc rồi bảo:
- Đó, Uyên đồng ý rồi kìa, đi chứ?
- Ừa thì nếu Uyên đi thì tui cũng đi. Mà cho tui với Uyên về nhà thay đồ đã chứ.
- Ừa, sao cũng được, giờ giải tán, chút bốn giờ có mặt tại trước trường nhé.
Thế là cả bọn chia nhau ra về, tôi cũng đi ra lấy xe cùng Uyên, em đi bên tôi, mỉm cười rồi nắm hờ bao đàn guitar tôi đang mang trên vai. Đi đến chỗ gửi xe thì người tôi không muốn gặp nhất đã đứng đó từ bao giờ và còn đứng bên cạnh xe của tôi nữa. Lấy lại bình tĩnh, tôi nắm tay Uyên đi đến chỗ nhỏ Đan. Khi tôi nắm tay, em đưa đôi mắt ngạc nhiên nhìn tôi rồi cũng ngoan ngoãn đi theo và để yên tay cho tôi nắm. Và từ lúc này, tôi có niềm tin rằng mình sẽ thành công.
Nhỏ Đan đứng mỉm cười nhìn hai đứa tôi, nụ cười của nhỏ tuy đẹp đối với nhiều thằng con trai khác nhưng đối với tôi bây giờ, nụ cười đó như là một nụ cười mỉa mai, một nụ cười của sự giả tạo. Tôi cũng đã nghĩ đến các viễn cảnh nếu như tôi đồng ý làm người yêu hờ của nhỏ, với tính cách của nhỏ thì chắc chắn rằng nhỏ sẽ làm chuyện này nổi như cồn và hành động công khai với tất cả mọi người rằng tôi là của nhỏ, khi đó người đặc biệt nhỏ chú ý đến sẽ là Uyên, nhỏ sẽ làm mọi thứ để em ghét tôi. Kịch bản này tôi tự nghĩ ra dựa trên một câu truyện tôi đã đọc. Và giờ đây, chính tôi phải là người đưa ra quyết định cuối cùng của mình.
- Quyết định như thế nào đây Hoàng. – Vẫn nụ cười đáng sợ đó trên môi, nhỏ nói.
- Ờ, tui không đồng ý.
Lúc này tôi nắm chặt tay Uyên hơn, em nhìn tôi nhưng cũng im lặng để xem tiếp chuyện gì xảy ra.
Nụ cười của nhỏ chợt tắt nhưng cũng nhanh chóng trở lại trên đôi môi ấy:
- Nếu từ chối thì Hoàng cũng biết chuyện gì sẽ xảy ra đúng chứ?
- Đương nhiên là tui biết, nhưng tui cũng sẽ tự nói ra chứ không cần người khác.
- Vậy à? Vậy nói trước mặt tôi xem.
Nhỏ tình dồn tôi vào đường cùng hay sao? Bây giờ, nếu tôi nói trước mặt nhỏ sẽ là một bằng chứng thiết thực chứng minh mọi thứ cho cả ba. Nếu Uyên đồng ý thì nhỏ sẽ không còn gì để nói, còn nếu từ chối thì nhỏ sẽ vô cùng hả hê. Suy nghĩ một lúc tôi nhếch miệng cười:
- Tình yêu của tui, đâu phải là thứ để có thể đem ra để thách thức. Vậy nhé, mình về thôi Uyên, tụi thằng Hưng đang đợi đó.
- À ừm…
Em líu ríu ngồi sau xe, tôi cũng không cần phải chần chừng thêm một giây phút nào nữa mà co chân đạp đi thẳng dù nhỏ Đan nhìn tôi với ánh mắt hình viên đạn, ờ thì kệ nhỏ, tình yêu, tình cảm của tôi đâu phải là do nhỏ quyết định mà là chính tôi, chính tôi sẽ quyết định điều đó.
Trên đường đi hai đứa cũng không nói gì với nhau, chắc em đang suy nghĩ về việc lúc nãy. Đến nhà em, đợi em thay đồ rồi về nhà tôi để tôi cất guitar và thay luôn bộ đồ đang mặc. Lấy cái áo thun đen với chiếc quần đá banh, còn em chọn một bộ đen từ trên xuống dưới, từ áo thun đen đến quần short đen. Tôi cười nhìn em rồi bông đùa:
- Hắc cù lũy kìa.
- Chọc hoài à. – Em nhìn tôi một lúc rồi đánh nhẹ vào vai tôi.
- Có chọc đâu.
- Dám nói Uyên vậy hả, cho chết. – Em nhéo tôi thêm một cái vào hông, rõ đau.
Tôi nhảy dựng lên rồi cười. Ở địa phương của tôi, những ai mà mặc một cây đen từ trên xuống dưới thường bị đùa là hắc cù lũy mà thật ra tôi cũng không biết cái con này là con gì. Theo mẹ tôi nói rằng đây là một thằng hề, cũng có một người khác nói là con gà đen, cũng có người khác nói rằng là một con quạ… Nhưng với tôi khi nhìn Uyên thì tôi chắc rằng em là một thiên thần sa ngã với đôi cánh đen, một thiên thần đã sa ngã xuống nhân gian để tôi được gặp và yêu em.
Cùng em đến trước cổng trường thì đã thấy tụi bạn đang đợi, Trúc cũng mắc áo thun đen, quần short nhưng cũng may là không thành hắc cù lũy.
- Mày làm gì mà lâu thế?
- Có chút chuyện thôi, giờ đi chứ.
- Ừa, đi thôi.
Thế là cả bọn bảy người đi bốn xe cùng nhau băng băng trên con đường Tôn Đức Thắng. Mùi hương của biển hòa cùng với những cơn gió làm mát lạnh cả người, xua tan đi một ngày nắng nóng.
Đến chỗ gửi xe, bãi gửi xe đông nghịt người, nhìn dòng người cứ chen lấn nhau trong một bãi gửi xe nhỏ hẹp làm bọn tôi cũng phải lắc đầu mà kiếm chỗ khác.
- Hay là xuống nhà nhỏ Tuyền đi, chứ trên này có gửi được xe cũng không có chỗ tắm.
- Ừa, ý kiến hay đó.
Tán đồng trước ý kiến của thằng Trịnh, cả bọn kéo nhau xuống dưới nhà nhỏ Tuyền, đứng trước nhà réo nhỏ Tuyền mở cửa mà cứ như đi đòi nợ thuê. Thằng Hưng hứng chí lắc mạnh cánh cửa sắc làm nó kêu lên ầm ầm.
- Ai đó? Ông Hưng, ông tin tui giết ông không?
- Ấy dà, muội muội à, huynh đài đùa chút mà muội muội nóng vậy. – Thằng này cứ gặp nhỏ Tuyền là máu kiếm hiệp nổi lên.
- Muội muội con khỉ, ông rảnh quá, cửa nhà tui mà ông làm vậy, nó có mệnh hệ gì tui cào nhà ông.
- Ừa ừa, biết rồi.
- Mà mọi người qua đây có gì không?
Trúc đại diện cả nhóm trả lời câu hỏi của nhỏ:
- Bọn mình định tắm biển nhưng trên bãi gửi xe đông quá nên xuống đây gửi xe nhà Tuyền, sẵn tiện rủ Tuyền đi luôn.
- Hay quá, xuống gửi xe mới rủ tui chứ bình thường thì làm gì có.
- Đâu, tụi mình không có ý đó đâu.
- Đùa thôi, mọi người vào gửi xe rồi ra sau nhà mà tắm cho vắng.
- Ừa, tán thành.
Vừa dựng xe xong thì bọn thằng Hưng đã chạy ào xuống biển, Trúc thì đợi nhỏ Tuyền đi chung, chỉ có tôi và Uyên là đi từ từ ra.
- Hoàng kể mình nghe có chuyện gì xảy ra giữa Hoàng với Đan không?
- Có thật là Uyên muốn nghe.
- Ừa, mình muốn nghe.
Tôi đành kể cho em nghe mọi việc của ngày hôm đó, dưới căn tin trường. Và đây, chắc chắn sẽ là cơ hội của tôi để nói yêu em… Vừa dứt câu chuyện thì tôi cũng nói với em:
- Hoàng muốn tình cảm của mình phải do mình tự nói ra, chứ không cần người khác. Và giờ mình muốn nói. – Tôi lấy hơi rồi hét thật to – UYÊN ƠI! ANH YÊU EM.
Vì hiện giờ hai đứa đang ở trong rừng cây dương, cũng cách xa bãi biển với nhà nhỏ Tuyền nên có hét lên cũng không sợ bọn nó nghe thấy, mà nghe thấy thì đã sao cơ chứ…
Tôi nhìn em, chờ đợi câu trả lời của em. Khuôn mặt baby xinh xăn của em đang đỏ hồng, nhìn đáng yêu lắm. Nhưng trong lòng tôi lại sợ em từ chối, ai trong đời khi tỏ tình lại không sợ từ chối và tôi cũng nằm trong số đó.
Uyên nhìn tôi, em nghiêm mặt rồi nói:
- Mình nói ra Hoàng đừng buồn nhé, vì mình cũng không muốn dối lừa bản thân cũng như tình cảm của mình.
Tôi chờ câu trả lời của em, khi em nói vậy thì tôi cũng đã sẵn lòng chờ đợi sự từ chối từ em, dù gì tôi và em cũng chỉ mới quen nhau vỏn vẹn ba tháng mà thôi…
- EM CŨNG YÊU ANH, HOÀNG À!
Em hét lớn trả lời rồi mỉm cười ôm lấy tôi. Trong lòng tôi thật sự hạnh phúc nhưng bản thân cũng không bộc lộ sự phấn khích trong lòng ra ngoài. Ôm nhẹ lấy bờ vai bé nhỏ ấy, tôi tự hứa sẽ là chỗ dựa cho em dù bờ vai tôi cũng không lớn hơn em là bao, hứa sẽ không làm em phải không mà sẽ làm em luôn tươi cười và quan trọng, sẽ bên em và yêu em.
- Biết em đợi câu nói này từ anh bao lâu rồi không? Anh bề ngoài cứ lạnh lùng bên trong thì cứ ấm áp làm em luôn phải nhớ đến, và còn ngốc nữa chứ, làm em không dám rời mắt khỏi anh. Đồ đáng ghét.
Em nhìn tôi, nụ cười chứa nước mắt… Tôi đưa hai tay lên gò má em, gạt đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên đó:
- Xin lỗi, đã để em phải đợi lâu.
- Hi, anh đáng ghét lắm.
- Ờ ờ, mà kêu anh ngọt quá đi.
- Xí, chứ cũng kêu em đấy thôi.
- Hì, thôi ra tắm biển kìa, tụi kia đợi.
- Dạ. Hihi.
Tôi nắm tay em, đi ra phía chân trời giao nhau cùng bãi biển, nơi đó có bọn bạn bựa hơi của tôi đang đùa giỡn. Em nắm chặt tay tôi rồi nói:
- Chút em về làm bánh cho anh nhé.
- Ờ, cảm ơn em nhé. Bé tiramisu.
- Ơ, sao lại gọi em như vậy?
- Không biết nữa, anh buột miệng khi em nhắc tới bánh thôi.
- Hihi, bé tiramisu biết rồi anh.
Em tươi cười, ờ thì tôi muốn em cười mà, tôi muốn em luôn tươi cười trước những sóng gió mà hai đứa phải đương đầu ở phía trước. Vì tình yêu luôn có thử thách và tôi không biết những thử thách đó do ông trời hay một ai đó mang đến.
Chương 34: Mùa thi đã đến.
Dưới cái nắng chiều của những tháng mùa đông, không khí của thời điểm này cũng thất thường, sáng trưa thì nóng còn chiều tối thì se se lạnh. Vừa cùng Uyên xuống dưới bãi cát biển mà từng cơn gió thổi mạnh như muốn thổi bay hai chúng tôi. Nhìn tụi thằng Hưng vừa tắm vừa đùa giỡn làm tôi cũng muốn bay xuống mà chơi cùng bọn nó nhưng có Uyên bên cạnh thì không lẽ để em một mình với đám kia. Đợi một lúc nữa thì Trúc với nhỏ Tuyền cũng đến, gửi cô người yêu bé bỏng lại cho hai nhỏ kia, tôi lấy đà bay xuống.
- Tao tới đây!
Thằng Hưng la lên:
- Tránh xa nó ra, đá đâu, đá đâu, đưa cục đá lên…
- Ùm…
Ôi nước biển thật mặn!
- Sao lạnh thế. – Vừa tiếp xúc mặt nước thì tôi vội đứng dậy.
- Mới xuống nên vậy thôi, chút ấm à. – Thằng Phúc cười.
- Ờ ờ.
Nghĩ lại cũng nhờ tụi này nó bày ra chuyến tắm biển này mà tôi hoàn thành được cái nhiệm vụ thiêng liêng cao cả ấy. Em cùng hai nhỏ kia không xuống tắm mà chỉ ngồi trên bờ vừa nói chuyện vừa nhìn bọn tôi, thằng Thành đợi Trúc xuống mà nhỏ ngồi trên đó làm thằng bé phải cất cao giọng lên mà hét:
- Đi biển mà không tắm thì đi làm gì, xuống tắm lẹ còn về.
- Biết rồi.
Thế là cả bọn cùng vui đùa dưới dòng nước mát lạnh, xua tan đi những mệt nhọc của một ngày dài và nhiều thứ xảy ra…
Khi ánh hoàng hôn vụt tắt cũng là lúc cả bọn giải tán đường ai nấy về, đèo em ngoài sau lưng, những cơn gió lạnh của buổi chạng vạng làm cả hai run người vì lạnh, em vòng tay ôm chặt lấy tôi, đôi tay bé nhỏ run lên từng hồi. Tôi thật sự muốn mình to lớn hơn một chút nữa để che chở cho em nhưng tiếc rằng tôi chỉ có cái thân hình mỏng cơm này.
Cả hai đi trên đường, vừa đi vừa cười vì cái lạnh. Ờ nhiều lúc có những người tưởng hai đứa khùng, tất nhiên khi yêu thì ai cũng khùng vì yêu cả.
Về đến nhà em, em xuống xe rồi nói:
- Anh về cẩn thận nha.
- Ờ, biết rồi, em mau vào thay đồ đi không thì cảm lạnh.
- Làm như em con nít không bằng.
- Chứ còn gì nữa.
- Tin em đem anh hỏa thiêu không hả?
- Uầy… Thôi anh về, không thôi mẹ anh đăng tin tìm trẻ lạc.
- Hứ, làm như ai bắt cóc anh.
- Uầy, thôi anh về.
- Ừa, nhanh đi, không thì lạnh đấy.
- Ờ ờ.
Tôi co chân đạp xe về nhà. Đến nhà thì mẹ tôi cũng đã dọn hàng ra bán, vô nhà tắm lại rồi đứng trên lan can hóng mát. Nhìn dòng xe qua lại cảm thấy vui vui lạ thường, đôi lúc tình yêu cũng cần những điều giản dị nhất. Nhìn thành phố đang dần lên đèn, những ánh đèn đường nhấp nháy chờ được thắp sáng. Phía xa xa, tiếng còi xe làm rộn ràng một góc phố.
Tháng mười hai bắt đầu bằng những cơn mưa, những cơn mưa đông buốt giá. Sáng sớm, những hạt mưa phùn lất phất tung bay trong không khí lạnh. Tôi đạp xe qua đón em đi học như thường lệ, mặc kệ cơn mưa phùn đang bay bay trên mái đầu, tôi đạp xe thật nhanh qua nhà em để tránh cái lạnh. Đợi một lúc em đi ra trong tà áo dài trắng cùng chiếc áo khoác to đùng, nhìn em tròn tròn xinh xinh như một chú gấu trúc.
- Cái anh này, muốn bệnh à. Dù trời mưa nhỏ nhưng cũng phải mặc áo khoác chứ, trời còn lạnh nữa.
Em mắng tôi, cũng đúng thôi. Dưới cái trời chỉ có 21 hay 22 độ C thì chỉ mặc duy nhất bộ đồ học sinh trên người mà vi vu trên đường cũng là một thử thách rồi, đã vậy còn kèm theo mưa nữa dù chỉ lất phất vài hạt.
- Áo khoác của anh mỏng với lại anh chịu lạnh cũng quen rồi.
- Hứ, lúc nào cũng cứng đầu. Thôi lên trường mau cho ấm.
Em ngồi sau xe tôi, vòng đôi tay ấm áp ôm chặt lấy tôi. Lúc đấy tự nhưng tôi có cảm giác ấm áp lạ thường. Đạp xe đến trường, mua hai ổ bánh mì quen thuộc, vì đầu tuần phải có tiết chào cờ nên em không có thời gian để nấu đồ ăn sáng cho hai đứa.
Ngồi chào cờ trong cái tiết trời này đúng là cực hình, nhìn cả lớp chỉ có mình tôi là trơ chọi cái thân hình que củi của mình với chiếc áo sơ mi trắng. Nhìn cả trường thì chỉ có một vài học sinh như tôi còn lại thì đầy đủ sắc màu của những chiếc áo khoác.
Chợt Uyên nhích cái ghế sát vào tôi:
- Gì vậy?
- Hihi, cho anh ấm ké. Nhìn tay lạnh đến nỗi run rồi kìa.
- Ờ ờ.
- Đưa tay đây.
Chưa kịp để tôi trả lời, em nắm hai bài tay tôi rồi bỏ vào túi áo của em, tôi nhìn em ngạc nhiên nhưng em chỉ cười rồi tập trung nghe thầy giám thị nói. Chỉ trong vòng mười ngày mà thông tin tôi và em chính thức quen nhau đã được một cái miệng nào trong lớp đồn thổi khi thấy tôi và em cùng ăn sáng. Tụi trong lớp xúm lại trêu cả hai đứa, lúc đó do nóng máu nên tôi đứng dậy mà nói: “Tui với Uyên quen nhau không được sao, tui yêu Uyên đấy được chưa, về chỗ đi.”. Nói xong câu đó thì tụi kia cũng cười cười về chỗ, còn mấy thằng bạn thì đưa dấu number one khen tôi, Trúc ngỡ ngàng nhìn tôi còn nhỏ Đan thì không cảm xúc. Giờ nghĩ lại thì phải công nhận lúc đó tôi gan thật.
- Buổi chào cờ đến đây là kết thúc, các em xếp ghế rồi vào lớp.
Cả buổi chào cờ, tất cả học sinh chỉ chờ đợi câu đó của ông thầy giám thị, chứ ngồi ngoài này một chút nào nữa chắc cả trường đóng băng mất. Đã lạnh mà mưa còn bay bay trên đầu, chỉ rơi vài hạt sao không tạnh cho rồi mà cứ mưa dai dẳng nên cũng làm ướt mái đầu tất cả học sinh.
Lên đến lớp thì bọn con gái cũng đã chuẩn bị khăn sẵn trong cặp, nhiều lúc nghĩ con gái ai cũng chu đáo thì phải, chỉ có bảy ông thần là đứng ngoài hành lang cho gió khô đầu tóc.
Trống đánh vào lớp, cũng là tiếng trống báo hiệu bắt đầu những chuỗi ngày ôn thi học kì. Trong thời gian này, các thầy cô giáo lúc này ai cũng mang một bộ mặt hình sự khi đến lớp, ngay cả thầy địa cũng không chọc cười cả lớp như thường lệ mà tất cả chỉ xoay quanh đề cương thi học kì. Những môn học bài như sử, địa, sinh… thì sẽ thi cùng lớp còn những môn chính như toán, văn, anh hay lí, sinh, hóa thì sẽ thi tập trung. Trường tôi có thông lệ là thi trước dịp noel nên mới chỉ đầu tháng mà đã có đề cương ôn tập làm ai ai cũng bận rộn, trong vòng từ ngày 1 tháng 12 đến ngày 15 tháng 12 sẽ được phân chia để thi những môn phụ còn bắt đầu từ ngày 18 tháng 12 sẽ bắt đầu thi tập trung và kết thúc kì thi vào ngày 23 tháng 12 nhìn cái lịch thi mà tôi rõ nản. Trên đường đưa em về nhà, em cũng khều vai tôi rồi bảo:
- Anh về học trước những môn học bài đi. Ngày mốt thi sử rồi.
- Ờ ờ, anh biết rồi. Chỉ lo mất môn tự nhiên thôi.
- Em thì lo môn văn mà thôi. Hay em kèm cho anh mấy môn tự nhiên nhé.
- Em kèm cho anh à. Có lấy công không đó.
- Hihi, có. Công là phải mang em đi bất cứ nơi đâu mà anh đến.
- Uầy, giống phim thế.
- Hứ, không khí lãng mạn mà anh làm cụt hứng quá. Đáng ghét.
- Mà quen nhau lâu rồi anh chưa xin số điện thoại em.
- Hihi, kệ anh, em có số anh là được rồi.
- Ơ, kì vậy.
- Không biết, không biết, không biết. Lêu lêu.
Đứng trước cửa nhà, em le lưỡi trêu tôi rồi vội đóng cửa chạy vào nhà trước khi tôi được nhéo cái mũi tinh nghịch của em…
Khi ánh đèn điện đường bật lên, cũng là lúc tôi lao đầu vào những dòng chữ. Học sử thì chủ yếu nhớ được mấy cái mốc thời gian, những diễn biến chính, cũng như là số liệu lịch sử thì cũng đã nắm được 70% bài học rồi. Ngồi ngoài lang cang vừa học vừa ngắm nhìn những hạt mưa rơi đều ngoài phố, cũng thú vị. Không biết bây giờ em làm gì nhỉ?
Sáng ngày đi thi, trời quang mây tạnh. Không khí se se lạnh nhưng không mưa. Đôi lúc tôi tự suy ngẫm trong đầu những câu nói chẳng bao giờ có logic với nhau nhưng cứ coi đó là thú vui mỗi buổi sáng, còn giờ thì tôi phải qua nhà em và rước nàng đi học.
Trên đường đi học, em cũng tra khảo tôi về những nội dung chính của bài thi, em hỏi câu nào thì tôi trả lời ngon lành câu đó, tối qua luyện đến khuya mà giờ không có thành quả nào thì chỉ có nước Uyên hỏa thiêu tôi mất.
Tiết sử là tiết cuối nên những tiết đầu tôi lén lút lấy ra ôn lại. Uyên ngồi kế bên thấy tôi cứ thập thò nên nói :
- Anh cất vào đi, để bị bắt là vào sổ đầu bài vì lí do làm việc riêng đấy.
- Ôn lại chút thôi mà.
- Cất vô nhanh đi, như vậy là không tôn trọng giáo viên môn này đó.
- Rồi rồi. Anh cất ngay.
Nghe lời em tôi cũng cất vào rồi đến giờ ra chơi thì lấy ra học, đôi khi ngoái nhìn sân trường thưa người vì ai cũng phải tập trung vào ôn thi. Ai đó khều vai tôi, khỏi thắc mắc thì tôi cũng chắc là người yêu tôi rồi.
- Anh đọc lại thôi chứ đừng học lại như vậy, chút nữa vào thi là quên đó
- Vậy à ?
- Ừa, vì anh học lại nên trí não sẽ ghi nhớ phần anh vừa học còn những phần anh đã học sẽ được cất giữ và rất dễ quên.
- Ờ ờ, anh nghe em vậy.
Qua lần này thì tôi phát hiện ra em có một kinh nghiệm học bài một cách cực siêu. Chắc sau khi thi xong hết những môn phụ tôi phải cắp sách qua nhà em để nhận em làm gia sư.
Vào giờ thi, nhìn cái đề sử một lúc rồi tôi đặt bút ghi. Đề thi cũng đã được khoanh vùng trong đề cương nên cũng không làm khó chúng tôi. Gần hết giờ thì tôi mới làm xong bài, tuy dễ nhưng khá dài. Nhìn qua bên cạnh thì Uyên cũng đã xong từ đời nào. Tiếng trống vang lên, cô giáo thu bài rồi cho lớp về. Vậy là đã xong một môn, một môn được cho là bước khởi đầu cho những ngày thi khó khăn phía sau.
- Hihi, hôm nay anh làm bài tốt, sẽ thưởng cho anh.
Em đứng trong bếp nhìn gia vị xung quanh rồi mỉm cười nhìn tôi.
- Thưởng gì vậy?
- Một nụ hôn chịu không?
Em nheo mắt cười tinh nghịch… Và trong phút ấy, tôi tưởng tượng nụ hôn đầu đời của mình sẽ được thực hiện tại nơi đây.
Đọc tiếp: Vẽ Màu Tình Yêu Dành Cho Em – (35 – 36)