Chương 33:
Như tôi đã nói, chuyện của Ngọc Phương đã dần đi đến những hồi kết rồi và ngày thứ 7 hôm này chính là ngày kết thúc của nó, vừa mới sáng nay lão Trung đã cử hai đàn em của mình đến để bắt Ngọc Phương đi nhưng may mắn là tôi và Lam Ngọc đã kịp thời ngăn cản vụ này, nhưng hậu quả của nó để là tôi đã bị ông hiệu trưởng để mắt đến, giờ đây tôi phải cẩn thận giữ mình trước mặt ông ấy, nếu không thì cả cơ hội bảo vệ Ngọc Phương cũng không có.

Quả đúng như dự đoán, khi đến tiết sinh hoạt lớp thì cô Thanh chủ nhiệm đã kêu đích danh tên tôi đứng dậy để thẩm tra vụ đánh nhau lúc sáng, tuy tôi là học trò cưng của cô Thanh về khoảng anh văn nhưng với vụ việc khá là nghiêm trọng thế này thì có cưng cỡ nào cũng phải xử cho nghiêm minh:

-Phong này, thầy hiểu trưởng đã kể cho cô nghe hết sự việc lúc sáng rồi, cô thất vọng về em lắm đấy!

-Em biết thưa cô…! – Tôi xui xị.

-Cô không dám nói gì về chuyện của Ngọc Phương cả, chỉ là muốn nhắc em về việc đánh nhau trong trường thôi.

-Nhưng tình huống đó là bất đắc dĩ mà cô…!

-Cô không cần biết có bất đắc dĩ hay không, nhưng em đánh nhau ở trong trường là sai rồi đấy! – Cô cương quyết.

-Uầy…! – Tôi đuối ly chẳng nói được gì hơn.

-Còn em nữa Lam Ngọc, phải quản lí lớp chặt hơn nữa có biết không?

-Em rõ, thưa cô…! – Nhỏ Ngọc nghiêm nghị.

-Chúng ta là một đại gia đình, đoàn kết thương yêu nhau là đúng, nhưng không phải vì thế mà bao che cho nhau những việc xấu, các em đã rõ chưa? Đã là lớp chọn thì phải làm gương cho những lớp khác chứ?

-Dạ…! – Cả lớp uể oải đồng thanh.

Cảm giác lúc đó tức lắm các bác ạ, uất ức không thể tả, mình làm một việc tốt đường đường chính chính mà không thể giải thích cho ai được, mà nếu có giải thích cũng chẳng có ai tin lời một đám học sinh loi nhoi lớp 10 nói hết, bởi thế người ta có câu: tình ngay lí gian là như thế này đây.

Cơ mà cũng may một điều là cô Thanh chẳng hỏi gì thêm ngoài việc dặn dò chúng tôi phải học hành nghiêm túc cả, dường như cô cũng cảm nhận được chúng tôi có điều gì đó khó nói nên chỉ hỏi qua loa cho có lệ rồi trở lại tiết sinh hoạt bình thường ngay, đúng là hiểu học sinh không ai khác ngoài giáo viên.

Lần này tâm điểm của tiết sinh hoạt này không phải chuyện đánh nhau hồi sáng của tôi mà là vụ mất tích của cu Toàn nhà ta, tính đến nay thì nó đã mất tích được 3 ngày rồi, theo như nội quy thì đã bị hạ một bật hạnh kiểm vì đã nghĩ học không phép 3 buổi rồi, mà thằng quỷ đó lại là lớp phó học tập nữa, tội càng thêm tội, nặng càng thêm nặng, thế nhưng làm sao có thể hạ hạnh kiểm một người mất tích 3 ngày được chứ.

Phải nói qua một tý là lớp tôi được chia làm bốn tổ, mỗi dãy là một tổ, bắt đầu từ cửa vào là tổ 1, 2, 3 và 4. Theo như vị trí chỗ ngồi thì Lan là thành viên ở tổ 1, Nhi lùn, Kiều ẹo ở tổ 2 cùng với Lam Ngọc, tổ 3 gồm có tôi, Khanh Khờ, Toàn phởn và cả Hoàng Mai nữa, ghét nhất là con nhỏ Tiên vượn ở tổ 4 lúc nào cũng chầu chựt bơm đểu tôi cho bằng được.

Nghe tin thằng Toàn phởn nghỉ học không phép 3 ngày bọn tổ 4 khoái chí lắm, liền lên bảng thông báo ngay, cái này là thi đua theo dõi chéo mà, tổ 1-2 theo dõi nhau, tổ 3-4 theo dõi nhau:

-À bạn Nguyễn Nhật Toàn do nghỉ học không phép 3 buổi nên…

-Ê khoang, không được trừ thằng Toàn…! – Tôi mở miệng quát to

-Sao lại không hạ hạnh kiểm bạn ấy? 3 ngày không phép rồi đấy! – Nhỏ tổ trưởng tổ 4 kênh kiệu.

-Nó đâu phải nghĩ học không phép đâu, có lí do chính đáng đấy chứ.

-Giấy phép đâu?

-Không có, nhưng…mà…không được trừ…!

-À, bạn Phong trật tự để các tổ trưởng còn chấm điểm thi đua…! – Lam Ngọc nháy mắt ra hiểu cho tôi đừng làm càng nữa.

Thiệt là ấm ức đến cùng cực mà, Toàn phởn khi không mất tích rồi còn bị hạ hạnh kiểm oan mạng nữa, rốt cuộc mày đã chết ở cái xó xỉn nào rồi hả Toàn, phải báo mộng cho tao một tiếng để còn biết đường mà kiếm xác của mày chớ…? Ơ, lạy cụ con tức quá nói chơi thôi đừng làm thiệt tội nghiệp thằng nhỏ…!

Sau khi công bố kết quả thi đua lớp, tổ 3 của tôi đương nhiên nằm chiểm chệ ở vị trí…chót bảng, vụ nghỉ học của thằng Toàn đã làm ảnh hưởng lớn đến số điểm của tổ tôi, giá mà nó không mất tích mấy ngày liền thì tệ gì cũng hạng nhì chứ ít, chỉ sợ có tổ 1 của Lan mà tôi, công nhận tổ đó quy tụ toàn học sinh giỏi với lại chăm nữa, tuần nào cũng về nhất hết, tổ tôi tính ra chỉ có thằng Toàn với nhỏ Phương, mà thằng Toàn lại mất tích thì thành ra chỉ có một mình nhỏ Phương gánh cả team thôi, làm sao mà nổi chứ.

Và phần thưởng cho đội về chót là một suất quét lớp nguyên tuần dành cho tất cả các thành viên trong tổ.

“Phân công làm sao thì phân công, miễn lớp sạch sẽ từ đầu tuần đền cuồi tuần thì duyệt”, cái nhỏ lớp phó lao động trời đánh đã từng nói thế và cho đến nay vẫn còn được áp dụng, “cán bộ gì vô trách nhiệm” tôi cũng đã từng nói thế và đến giờ vẫn còn bị nhỏ hăm he, hành hạ…

-Các em còn ý kiến gì không? – Cô Thanh chốt chặn.

-Dạ, không…?

-Được rồi, các em về…!

Như mọi khi, vừa dứt câu chốt của bà cô chủ nhiệm là cả lớp ùa ra như ong vỡ tổ, đứa nào đứa nấy phởn ra mặt, vì hôm nay là bữa sinh hoạt cuối tuần rồi mà, được nghỉ hẳn một ngày luôn chứ ít, chưa kể tối thứ 7 không cần phải học bài nữa, hề hề. Nói thật xem, mấy bác có từng ước ngày nào cũng là chiều thứ 7 không, chắc là có rồi chứ gì, học sinh mà lị…

-Anh Phong, từ nay em không dung túng cho anh nữa đâu! – Hoàng Mai nũng nịu, đấm nhẹ vào vai tôi.

-Hả, nói gì?

-Từ nay làm việc gì cũng phải thông qua sự đồng ý của em đó nha…!

-Sặc, thế thì còn gì là tự do nữa?

-Chẳng phải anh đã bảo còn gì, như vầy nè, e hèm :”còn về em Hoàng Mai, em là bạn gái của anh nên có việc gì thì hãy khuyên nhũ anh được chứ?” – Em gằn giọng bắt chước điệu bộ của tôi lúc sáng.

-Ừ thì vậy, chỉ là khuyên nhũ thôi…! – Tôi xui xị.

-Nhưng suốt giờ học em đã suy nghĩ lại rồi, khuyên nhũ chi bằng hỏi ý kiến trước, thế có hay hơn không? – Em nheo mắt đá xoáy tôi.

-Uầy, tù chung thân…! – Tôi lắc đầu ngao ngán.

-Chồng ngốc hông thương em hỡ? – Mai tròn xoe mắt.

-Có chớ, sao lại hỏi thế?

-Nên sau này phải hỏi ý kiến em đó nhe, em có gì cũng hỏi ý kiến anh, được chưa?

-Cứ vậy đi…! – Tôi tặc lưỡi tiếc rẻ tuổi thanh xuân.

Trong dòng người xô bồ của buổi tan trường, thật khó để nhận ra đứa nào trong lớp mình, đứa nào học lớp khác, bởi vì tất cả học sinh đã hòa làm một trở thành một đám trắng to lớn, ngó nghiên ngó ngửa, ngó ngang, ngó dọc đều chỉ thấy toàn là một màu trắng của đồng phục học sinh, đứa nào tinh mắt lắm mới có thể dòm ra được vài đứa, ít nhất là bạn thân của mình.

Thế nhưng giờ đây thật không khó để nhận ra Ngọc Phương và cả Lam Ngọc đang lúi cúi nói chuyện gần cây bàng ở sân trường, bởi lẽ nếu chỉ có 2 người đứng đó thì tôi sẽ chẳng bao giờ nhìn ra được, nhưng lần này Phương và Ngọc còn đứng nói chuyện với một cặp trung niên nữa và cặp trung niên không ai khác chính là mẹ kế của Ngọc Phương và cả ba ruột của nhỏ.

Phải rồi, ngày hôm này chính là ngày về của ba nhỏ Phương mà, thảo nào lão Trung lại ra tay vào lúc sáng sớm như vậy, chắc có lẽ muốn cho Ngọc Phương về nhà sớm để ổn định chỗ ở nhưng bị tôi và Lam Ngọc cản trở nên hai người đó phải nhờ đến ba ruột của nhỏ Phương ra mặt, kiểu này thì nhỏ Phương không muốn về cũng không được, nguy…

-Nhanh lên Mai…! – Tôi kéo tay Hoàng Mai chạy đến chỗ nhỏ Phương.

Vừa đến nơi, giọng nhỏ Ngọc đã oang oang lên nghe chắc nịt nhưng có phần miễn cưỡng và thua thiệt:

-Thưa bác, Ngọc Phương không thể về nhà bây giờ được ạ?

-Sao lại không về, Phương là con của bác mà?

-Lí do khó nói lắm…!

-Con nhỏ này nói xạo đấy, dám bắt cóc con gái của của bà à?

-Con xin đính chính lại là không có chuyện bắt cóc gì ở đây cả, chỉ là Ngọc Phương không thể về nhà bây giờ, bạn ấy cũng muốn thế mà.

-Sấc láo à, con Phương lúc tỉnh lúc mê bị tụi bây lừa gạt, cái gì cũng nghe theo.

-Xin cô hãy nói đàng hoàng.

-Tao không biết, đưa con bé ấy cho tụi tao! – Bà ta hầm hố xông lại chỗ Ngọc Phương

-Cô không được đụng đến Ngọc Phương…! – Tôi lao đến, gạt phắng tay của bà ta ra.

Thấy tôi bất thình lình xuất hiện, bà ta hơi sợ sệch nhưng cũng nép sau chồng mình mà bô bô cái miệng thâm độc:

-Đấy, cái thằng này bắt cóc con gái mình đấy, báo công an bắt nó đi…!

-Này, tôi không có bắt cóc Ngọc Phương, bà ăn nói cho đàng hoàng! – Tôi tức tối gắn giọng.

-Đó thấy chưa, thấy nó mất dạy chưa…?

-Bà từ từ đã, này sao con lại giấu Ngọc Phương của bác vậy! – Ba Phương từ tốn.

-Thưa bác…! – Tôi cứng họng vì nói ra thế nào cũng bị coi là trò đùa.

-Sao…không nói cho bác biết đi…?

-Nó có nói được gì đâu, vì cơ bản là chính nó đã dụ dỗ con gái nhà mình mà…! – Bà ta giở giọng xảo trá.

-Tôi không…?

-Tốt nhất là con nên nói thật ra đi, bác sẵn sàng bỏ qua chuyện con đã giấu Ngọc Phương mấy ngày qua?

-Thật là khó nói lắm bác à…

-Phải đó bác, vì chưa có chứng cứ nên không tiện nói ra… - Hoàng Mai cũng nhiệt tình nói hộ.

-Các con lúc nào cũng nói có lí do, mà không nói ra được, hỏi xem bác có tin được không, Ngọc Phương là con gái của bác, bác không đón nó về nhà được à?

-Được nhưng mà…!

-Có chuyện gì vậy…?

Đến lúc này thầy hiệu trưởng và cả cô chủ nhiệm cũng có mặt, quả thật là một tình huống tiến thoái lưỡng nan mà, rút lui thì bị coi là bọn lừa gạt, mà nói ra thì không ai tin lại bị quy vào tội vu không người khác, kiểu nào cũng chết, kiểu nào cũng thiệt thòi, đúng là đám con nít non nớt tụi tôi không thể nào chống lại người lớn được, việc này đã đi quá sức tưởng tượng rồi.

-Thầy với cô làm chứng dùm tôi, cái thằng nhóc này nè, nó dụ dỗ con gái nhà tôi đi mấy ngày liền, xem có thằng con trai nào thế không? – Được nước, bà ta càng lần tới.

-Có thật vậy không Phong? – Cô Thanh lo lắng nhìn tôi.

-Thật là vậy nhưng không phải là dụ dỗ thưa cô…! – Tôi càng rối trí chẳng biết nói gì.

-Đấy, tôi có nói oan cho nó không, nó đã dẫn con gái tôi đi mấy ngày liền mà…!

-Nhưng tôi không có bắt cóc hay dụ dỗ gì sấc, chỉ là muốn bảo vệ Ngọc Phương… - Nữa chừng nhỏ Ngọc chặn họng tôi lại.

-Bớt nói bậy đi…! – Nhỏ gằn giọng nhắc nhở.

-Bây giờ nói chung là mấy đứa không nói được lí do phải không?

-Dạ…! – Lam Ngọc và Hoàng Mai đáp thay tôi.

-Vậy bác dẫn cón gái bác về nhà. Còn chuyện dụ dỗ gì đó bác cũng chẳng muốn hỏi tới nữa.

-Nhưng mà…! –Tôi ấm ức.

-Trò Phong, đấy đích thực là ba của Ngọc Phương, trò còn muốn chối cãi sao? – Đến phiên thầy hiệu trưởng lên tiếng.

Đến nước này, chúng tôi đã thua hoàn toàn không còn một cơ hội phản kháng được nữa, sự việc này đã làm chúng tôi thiệt hại quá nhiều rồi, ban đầu là thằng Toàn rồi bây giờ tôi đang đứng trước nguy cơ bị đuổi học, sự việc đã đi quá mức bình thường để đám con nít bọn tôi xen vào rồi, có lẽ chúng tôi nên rút lui tại đây thôi, chắc Ngọc Phương sẽ sống tốt ở nhà của mình mà, ít nhất là cho đến khi ba của nhỏ lại đi công tác…

Thế nên cả 3 chúng tôi đành lặng nhìn Ngọc Phương líu ríu theo ba mình về nhà mà không khỏi xót lòng, đáng lẽ người tốt như Ngọc Phương phải được hạnh phúc chứ, cớ sao người xấu lại ung dung tự tại mà người tốt phải chịu thiệt thòi như thế sao? Đúng là cuộc đời luôn lắm chuyện bất công, mặc dù tôi đã được ba tôi dạy nhiều về điều này rồi thế nhưng đến nay, tôi mới được tận mắt chứng kiến một sự việc trớ trêu đến thế kia chứ.

Thật là không cam tâm chút nào khi biết được Ngọc Phương sẽ bị mụ mẹ kế đó hành hạ những khi ba của nhỏ không có ở nhà, đúng là một mụ đàn bà độc từ trong ra ngoài, độc từ lời nói đến hành động, không hiểu sao mà ba của Ngọc Phương lại yêu một người như bà ta được chứ, một con mụ ác độc nhất tội từng thấy, ác hơn bà mẹ kế của lọ lem, ác hơn bà hoàng hậu trong bạch tuyết, chẳng còn gì để so sánh với bà ta nữa.

Nghĩ lại thì chúng tôi chẳng còn gì để mà mất nữa rồi, nếu nói ra sự thật thì cùng lắm tôi sẽ bị đuổi học thôi, nhưng bù lại mọi người sẽ biết được bộ mặt thật của bà ấy, nếu không thì chí ít cũng phải có một chút nghi ngờ về bà ta chứ, nếu quả đúng như thế thì sự hi sinh của tôi chắc sẽ có ích lắm. Được, tôi sẽ nói, nói hết tất cả bí mật của bà ta cho mọi người biết, dú có tin hay không thì tôi vẫn nói:

-Khoang đã…! – Tôi lớn giọng thu hút sự chú ý.

-Chuyện gì vậy Phong…! – Hoàng Mai lo lắng, thúc nhẹ vào tay tôi

-Dù gì cũng không còn gì để mất, thì con cũng xin nói với bác một bí mật…! – Tôi bắt đầu hướng sự chú ý đến ba của Ngọc Phương.

-Thôi đi đi ông…! – Mụ mẹ kế sợ sệch giục ông chồng đi

-Con muốn nói bí mật gì? – Ba Phương vẫn bình thản nhìn tôi.

Khắp sân trường giờ vẫn còn lác đác những học sinh ra lớp muộn, vì nghe được những tiếng la hét của tôi nên cũng đứng nán lại xung quanh tạo thành một vòng tròn lớn không cách xa chỗ chúng tôi đứng là bao.

-“Tốt, càng nhiều người biết càng hay”

Hít một hơi thật sâu để lấy hết dũng khí, tôi chỉ tay vào mặt mụ mà hét lớn:

-Bà ta là kẻ lừa đảo…

Vừa dứt câu, tất thảy mọi người đều ồ lên đồng loạt làm nhốn nháo cả một góc sân trường, phải vất vả lắm ông thầy hiểu trường mới dẹp loạn được cái đám đông đó, thế nhưng vẫn có một vài tên tò mò lén lén đứng coi từ tầng trên xuống, nhưng giờ tôi không quan tâm lắm đến chuyện đó, vẫn bình tâm mà tiếp tục sự nghiệp công tố viên của mình:

-Thôi đi đi ông, thằng nhóc đó khùng rồi…! – Mụ vẫn chèo kéo chồng mình đi khỏi.

-Khoang đã nào bà, để tôi hỏi thằng nhóc – rồi ông ấy quay sang tôi – con nói rõ hơn xem nào?

-Trong lúc tình cờ đi dạo ở công viên, con bắt gặp bà ta đang đi với một người đàn ông lạ, và người đang ông đó chính là người yêu của bà ta?

-Rồi sao nữa? – Ông sốt sắng.

-Hai người họ bàn kế chờ cho bác chuyển nhượng một nữa tài sản cho bà ta rồi bà ta sẽ trốn đi cùng với người tình của mình đó!

-Ông đừng có tin lời nó…! – Bà ta mặt mày giờ đã tái nhợt.

-Nào còn gì nữa không? – Ba của Phương vẫn không để tâm

-Vẫn còn, Ngọc Phương ở nhà lúc nào cũng bị bà ta đánh đập dã man, bị ép buộc phải sống vất vả trong thư viện của trường, đến khi bác về bà ta mới đến đón bạn Phương trở lại như ngày hôm này đấy

-Vẫn còn chứ…?

-Còn một thông tin nữa nhưng không chắc! – Tôi đăm chiêu.

-Cứ nói…!

-Kiều Linh con của bác và bà ta không phải là con ruột của bác, mà là con của bà ta với gã tình nhân đó…!

-Mày nói láo…! Tao sẽ kiện mày tội vu khống… – Mụ tức tối phản pháo.

-Này bà, nếu như không phải bà làm thì cứ im miệng để tôi hỏi, có tật giật mình sao? – Ba Phương nhíu mày

-Ơ, em…! – Mụ xui xị lùi ra sau.

Sau những chuyện chấn động nhứ thế cứ tưởng ba của Ngọc Phương sẽ tức tối lắm chứ, vậy mà trông sắc mặt vẫn bình thản như chưa xảy ra xuyện gì hay sao? Rốt cuộc ông ấy có tin lời tôi nói không?

Như để xác thực lại điều đó, ông ấy lại hỏi tôi:

-Đã hết rồi chứ…?

-Dạ hết rồi…! – Tôi thở phào vì mình đã đóng tròn vai.

Thế nhưng ông ấy lại chốt một câu làm tôi không thể ngờ được:

-Bằng chứng đâu?

-Dạ….! – Tôi cứng họng thực sự.

-Không có bằng chứng phải không? Chúng ta đi thôi…! – Ba Ngọc Phương lạnh lùng quay lưng đi bỏ lại tôi giờ đây tưởng như đã hóa đá.

Việc quái gì đang xảy ra thế này, ông ta bắt mình nói huyên thuyên muốn rụng cả lưỡi rồi cuối cùng chỉ cốt một câu “bằng chứng đâu?” rồi lạnh lùng bỏ đi như thế sao, thực sự ông ấy đang nghĩ cái gì vậy, không nghi ngờ gì về bà vợ kế của mình sao? Không được, tôi phải hỏi cho ra lẽ:

-Bác khoang đi đã…!

-Còn muốn nói gì nữa? – Ông ấy vẫn từ tốn.

-Bác không tin những lời con nói sao?

-Không…

-Nhưng những lời con nói đều là sự thật đó, con thề với bác…

-Thề thốt thì ai chẳng thề được, thề không có chết đâu con à…

-Nhưng bác phải biết suy xét chứ?

-Suy xét việc gì?

-Việc của Ngọc Phương!

-Chỉ một câu thôi, bằng chứng đâu?

-Con…con…không có…! – Tôi uất nghẹn, rít qua từng kẻ răng.

-Thế thì đừng vu khống người khác một khi chưa có chứng cứ…!

Thế rồi ông ấy vẫn quay lưng bước đi, mặc cho tôi cứ đứng chết trân như trời trồng mà chẳng làm được gì, sao ông vô tâm quá vậy, con gái ông sẽ bị hành hạ đó, tài sản của ông sẽ bị chiếm đoạt đó, ông không quan tâm sao, ông là người cha vô trách nhiệm, một người yêu đương mù quáng, phen này có bị đuổi học tôi cũng nói, tôi nhất quyết sẽ nói:

-Khoang đi đã….

-Con còn muốn gì nữa đây? Đã giỡn đủ rồi đấy? – Ông ấy dường như cũng mất bình tĩnh.

Cơn ấm ức đã lên đến đỉnh điểm, tôi dõng dạc to miệng:

-Bác là một người cha vô tâm…

-Như thế nào?

-Ngọc Phương bị đánh đập, bị hành hạ dã man, bác đi công tác xa có biết được không, bác có rành bằng những người bạn thân như chúng con không?

-Thế thì sao…?

-Ngọc Phương đã từng khóc, khóc rất nhiều, những nỗi đau khổ đó bạn ấy chỉ để sâu vào tim không muốn cho ai biết cả, nếu con không tình cờ bắt gặp mụ ta đang hành hạ Ngọc Phương thì con cũng không tin vào đều này đâu. Bác có bao giờ nghĩ nguyên nhân Ngọc Phương không nói không?

-Nguyên nhân ra sao?

-Tất cả chỉ vì mụ đàn bà này đã chèn ép Ngọc Phương phải rời khỏi nhà đến sống trong một cái thư viện cô đơn lạnh lẽo suốt 3 năm trời, bác có tưởng tượng được cuộc sống lúc đó của Phương như thế nào không? Thế mà bạn ấy không dám nói ra, chỉ vì mong muốn bác được hạnh phúc bên mụ đàn bà ác độc này thôi.

-Con là gì của Ngọc Phương vậy hả?

-Chỉ…chỉ là bạn bình thường thôi. – Tôi ấp úng.

-Chỉ là bạn bình thường thì đừng có xen vào chuyện vủa người khác, con có biết những lời nói không bằng chứng như thế có thể phá vỡ hạnh phúc gia đình người của khác không? – Ông ấy đã mất bình tĩnh thực sự.

-Con không quan tâm, bởi vì những lời nói đó hoàn toàn là sự thật, con không bao giờ đi phá hoại hạnh phúc gia đình của người khác đâu, con là con nhà võ, một lời nói ra không bao giờ hối hận, chí ít là đến lúc chết…

-Con chỉ là một thằng nhóc con thôi mà dám to mồm với người lớn là, học ở đâu cái thối như thế vậy hả?

-Con không học ở đâu cả? Chỉ tại bác là một người cha vô trách nhiệm, không chăm lo cho con gái nên con cảm thấy bất bình thôi.

-Nhưng lời nói của con chung quy lại thì chỉ là một phía, không bằng không chứng , ai mà tin. Bác cũng có thể nói con dụ dỗ con gái bác đấy, con chịu không?

-Con…! – Tôi dần đuối lí.

-Bây giờ bác hỏi lại một lần nữa, con có bằng chứng để chứng mình cho những lời nói đó không?

-Con không có nhưng xin cam đoan chắc chắn là nhưng thế!

-Vô căn cứ.

-Người cha vô trách nhiệm.

-Con nít ranh.

-Yêu mù quáng…!

-Tất cả mọi người thôi đi….

Giữa bầu không khí căng thắng của cuộc khẩu chiến long trời lở đất, quỷ khóc thần sâu, tan nhà nát cửa, một giọng nói quen mà lạ cất lên làm tất cả mọi người dường như chết lặng trong sự kinh ngạc tột độ. Một giọng nói quen mà lạ, lạ vì tất thẩy mọi người đều chưa nghe giọng nói đó bao giờ cả, còn quen vì người phát ra giọng nói đó chính là Ngọc Phương, lần đầu tiên từ lúc trong phòng y tế đến giờ, tối mới có thể nghe lại giọng nói của nhỏ một lần nữa, và lần này rõ hơn gấp trăm, gấp nghìn lần…

-Phương…? Con đang nói đấy à…! – Ba em còn chưa tin vào tai mình.

-Phải, con đang nói, con đã nói, con muốn nói vì sự vô tâm của cha…!

-Là như thế nào…!

-Tất cả đúng như bạn Phong đã nói, những lần ba đi công tác, dì ấy và cả đứa con riêng đều đánh đập hành hạ con không thương tiếc. Vì muốn mọi chuyện êm xuôi, con phải rời khỏi nhà để sống ở thư viện đã 3 năm rồi, đáng lẽ ra con không muốn nói việc này đâu, nhưng mọi chuyện đã đi quá xa rồi, con không muốn nói cũng không được.

-Vậy tất cả…?

-Là sự thật đó ba…

-Bà…! – Ông tức tối quay sang mụ mẹ kế.

-Em xin lỗi, chỉ là lúc đầu nó cứ im lìm nên em chỉ kích thích nó để nó nói chuyện thôi mà, ai ngờ nó chịu không được nên mới bỏ nhà ra đi thôi.

-Dì quả là một người nói láo trắng trợn, ngay cả tài sản của ba con dì cũng muốn chiếm.

-Ê nè, nói cho rõ ràng, dì nhận việc đã đánh con, còn việc chiếm tài sản gì đó dì không có nhe, cả việc con Kiều Linh không phải con của ba con nữa…tất cả là vu khống!

-Dì…! – Ngay cả khi Ngọc Phương đã lên tiếng cũng phải chịu thua.

-Phải đó con, chuyện dì ấy đánh con, ba sẽ làm sáng tỏ, còn việc chiếm đoạt tài sản và con riêng gì đó nữa, phải có chứng cớ đã…!

-Hề hề, ai nói không có chứng cớ nào…

Chương 34:
Lại một giọng nói nữa vang lên, lần này mọi người mới thực sự ngỡ ngàng đến bàng hoàng rồi chuyển sang ngơ ngác. Một giọng nói hết sức quen thuộc, quen bởi vì giọng nó đó tôi đã nghe đi nghe lại hàng trăm lần rồi, mỗi khi tôi bị bơm đểu là xác định có giọng nói đó vang lên, quen bởi vì chủ nhân giọng nói đó không ai khác chính là thằng cô hồn Toàn phởn, người đã mất tích bấy lâu.

-Ề, mày Toàn…! – Tôi há hốc.

-Uầy, đáng lẽ ra tao đến sớm hơn ấy chứ, nhưng mà vừa lên đến lớp thì thấy tụi bây đã tan mất tiêu, ai ngờ tụ tập ở đây đông vui quá hẻn?

-Này, con là ai vậy? – Ba Ngọc Phương nghi hoặc.

-À quên, con xin giới thiệu tự với bác, con là Nguyễn Nhật Toàn, bạn cùng lớp với Ngọc Phương xinh đẹp đây và được mọi người giao trọng trách thu thập chứng cứ về mụ mẹ kế này! - Toàn phởn lại giở trò lẻo mép

-Sấc xược, đừng có tin lời thằng đó! – Mụ ta tái xanh mặt.

-Vậy bằng chứng đâu? – Ba Phương vẫn giữ bình tĩnh.

-Đây, mời bác, phiếu xét nghiệm ADN của Kiều Linh và lão tình nhân đó nhá, trùng khớp luôn, cha con hạnh phúc...

-Mày…giấy đó là giả đó…! – Mụ gân cổ.

-Ô, có chứng nhận hẳn hòi của trung tâm xét nghiệm luôn chớ bộ…! – Toàn phởn vẫn làm trò.

-Kiều Linh không phải là con ruột của tôi sao…! – Ba Phương nhíu mày, chất vấn mụ ta.

-Em…xin lỗi…! – Mụ ta chã biết nói gì hơn.

-Vậy cả việc bà lừa tài sản của tôi?

-Em không có, mấy đứa này nó vu không đấy…! – Vẫn cãi cùng.

-Ấy, dì bớt nóng, để con cho dì nghe một đoạn nhạc giải trí nhế - Toàn phởn cười đểu móc chiếc điện thoại trong túi ra.

Khi đoạn nhạc mà thằng Toàn phởn nói cất lên từ chiếc điện thoại của nó, tất thẩy mọi người đều chăm chú lắng nghe, duy chỉ có tôi, Lam Ngọc, Hoàng Mai và cả Ngọc Phương mới hả hốc mồm kinh ngạc thí đều chưa có đụng đất thôi, bởi lẽ không một ai trong chúng tôi có thể ngờ được, nó lại thông minh đến thế, đoạn nhạc đó chính là:

“-Chừng nào xong vậy em…! Anh chờ sốt ruột thật…!”

-“Anh cứ đợi đi, tuần sau ông già đó công tác về chuyển giao một nửa tài sản cho em rồi thì li dị ngay ấy mà…!”

-“Ừ, làm nhanh nhanh nhé, chúng mình cùng đi nghỉ mát ở nước ngoài…!”

-“Anh chỉ được cái vòi vĩnh…! Có biết em khỗ cực thế nào với con gái của ông ta không?”

-“Con gái ông ta sao?”

-“Nó như là con câm ấy, suốt ngày cứ lằm lằm lì lì…! Em chỉ giả bộ thân với nó trước mặt ông ta thôi, chứ em ghét nó bỏ xừ…!”

…………………….”

Vâng thưa quý vị và các bạn, bản nhạc đó không gì khác hơn chính là cuộc đối thoại của bà ta với lão tình nhân giang hồ ngoài công viên hôm nào. Mọi lời nói, mọi giọng điệu, và cả ý đồ lừa gạt tài sản của ba Ngọc Phương nữa, tất cả đã được phơi bày một cách công khai, rành rọt trước bàn dân thiên hạ và cả ba của Ngọc Phương, đã thế mà thằng quỷ này còn vặn điện thoại max volume làm người ta không muốn nghe cũng không được, phen này vụ án đã đi đến hồi kết rồi…

Sau khi đoạn đối thoại được phát xong, tất cả mọi người đều nín bặc, không ai nói với ai một lời nào cả, bởi lẽ ai cũng chờ người trong cuộc lên tiếng, phán quyết mọi chuyện, người trong cuộc đó chính là ba của Phương, và kẻ đáng chờ phán quyết chính là bà mụ kế ác độc kia, đã đến lúc cái ác phải bị tiêu trừ rồi…

Hít một hơi thật sâu để trấn an tinh thần, Ba Phương mới mở miệng dịu giọng nhưng vẫn có một chút tức giận phản phất:

-Bà còn gì để nói nữa không?

-Em…

-Sao…?

-Bọn nhóc đó tìm chứng cớ giả đó…

-Chát….

Bà ta chỉ vừa kịp dứt câu là đã bị ba Phương tán cho một bợp tay thấu trời, không thể trách ai được, đến nước này bà ta còn cãi cùng nữa thì ăn tát cũng đáng lắm.

-Uổng công tôi đưa bà về đây, chăm sóc cho bà, nuôi dưỡng con gái cho bà vậy mà bà nhẫn tâm hành hạ con gái tôi hay sao, đã thế còn muốn chiếm đoạt tài sản của tôi nữa à, bà có biết tôi thất vọng thế nào không…hả?

….Chát….

Thế là một cái tát chúa nữa được giáng vào mặt bà ta không khoang nhượng, kết cục cho kẻ ác như thế vẫn còn nhẹ đấy, gặp tôi sẽ không nhẹ như thế đâu…

-Anh…tha lỗi cho em…! – Mụ ta năn nỉ, van lơn.

-Không tha lỗi gì nữa cả? Hãy để pháp luật quyết định đi…! – Ông ấy từ từ rút chiếc điện thoại trong túi ra bấm số.

Bà ta không được một lời nào cả, chỉ ngồi bệch xuống đất ôm mặt mà khóc lóc tỉ tê, sướt mướt. Cả thầy hiệu trưởng lẫn cô Thanh đều lắc đầu ngao ngán trước tình cảnh khó như xử thế này, bây giờ dù có khóc lóc thống thiết thế nào đi chăng nữa thì cũng đã quá muộn rồi, luật nhân quả là đây, có vay ắc phải có trả, không ai có thể tránh khỏi được, xưa có câu ở hiền gặp lành, ở ác gặp hung mà.

Nhận thấy mình chẳng còn việc gì phải ở đây nữa, nên tôi giục Hoàng Mai ra về, để cho họ tự giải quyết việc nhà của mình, trách nhiệm của bọn con nít chúng tôi đến đây đã hết rồi, bây giờ là để người lớn tự xử lí việc của mình thôi:

-Mình đi thôi Mai.

-Tôi đi nữa…! – Lam Ngọc nối gót.

-Đợi tao với bây! – Toàn phởn sau khi đã giao hết chứng cớ cho ba Phương cũng lóc chóc mà chạy theo sau bọn tôi.

-Các bạn…! – Ngọc Phương cắn môi nhìn chúng tôi.

-Phương cứ ở lại đó đi, khi nào giải quyết mọi việc xong thì ra quán nước hôm qua mình uống nhé! – Tôi cười hiền vẫy tay chào nhỏ.

-Um…! – Nhỏ gật đâu cười thật tươi.

Đúng là người tính không bằng trời tính, trong cái rủi lại có cái may, trong họa được phúc, song hỉ lâm môn, chẳng những mưu kế của mụ dì ghẻ Ngọc Phương đã bị vạch trần mà trong lúc nguy cấp, nhỏ Phương đã nói được trở lại nữa, thật là chẳng còn gì tốt đẹp hơn, nhân quả đúng là nhân quả mà, như thế thì từ nay về sau bé Phương sẽ không còn bị đánh đập, hành hạ nữa rồi, người tốt phải gặp lành chứ, hề hề.

Cùng ngồi trong quán nước quen thuộc gần mà chúng tôi hay thường đến uống, cả đám hồ hởi tán chuyện với nhau xom như ngày hội vậy, nào là tiếng cười, rồi có cả cốc đầu nữa, tôi chưa bao giờ thấy vui đến thế, nhất là khi mục tiêu của buổi tán chuyện này chính là thằng Toàn phởn, người đã mất tích bấy lâu nay và giờ đây mọi người cần một lời giải thích của nó:

-Gì, tại sao tao nghỉ mấy ngày liền đó hả?

-Ờ, mất tích chẳng nói ai tiếng nào?

-Thì đi xét nghiệm? – Nó chưng hửng

-Xét nghiệm mấy ngày liền? – Lam Ngọc nhíu mày.

-Chứ sao?

-Vậy đám thằng Nam có làm gì mày không?

-Thì có…!

-Đệt cụ mày trả lời đàng hoàng coi, úp úp mở mở tao đấm cho vêu mồm. – Tôi tức tối cốc đầu nó.

-Tụi bây cứ bình tĩnh, để từ từ tao kể đã.

-Rồi, cứ kể…

-Rột…rột…hà…, rồi chuyện là thế này… - Nó chu miệng, hút một hớp nước mía xong cũng bắt đầu kể.

Mọi chuyện có thể bắt đầu từ cái đêm tôi gọi điện cho nó, sau khi kết thúc cuộc gọi với tôi xong, nó bèn dẫn nhỏ Kiều Linh đến chỗ khác để lánh nạn, ai ngờ, chưa kịp nhất mông khỏi băng ghế đá thì đã bị đám thằng Nam tới chặn đường. Trong lúc bí thế, bị dồn ép vào đường cùng thì may sao một tốp công an từ đâu kéo đến, giải vây cho thằng cô hồn này, nhờ đó nó mới được toàn mạng thoát khỏi tay bọn thằng Nam.

Nhưng nghe nó kể xong thì còn mơ hồ quá, thế quái nào nó lại vắng mặt 3 ngày được nhỉ?

-Đệt cụ mày, công an kêu tao lên đồn lấy chứng cớ hết một ngày

-Vậy còn 2 ngày còn lại.

-Thì đi xét nghiệm, trong lúc nguy cấp tao cũng bứt được tóc nhỏ đó chứ bộ.

-Thế sao tao gọi điện cho mày thì không trả lời?

-Bà mày, vào chỗ xét nghiệm chắc người ta cho tao gọi điện thoại à?

-Có vậy mà làm tụi tao lo gần chết, tưởng mày bị tụi nó oánh bẹp dí ở chỗ nào rồi.

-Xời, tao phước lớn mạng lớn mà mạy, không chết sớm được đâu, cơ mà… - Đột nhiên nó tặc lưỡi.

-Gì nữa đây…- Lam Ngọc nhíu mày.

-Tiền xét nghiệm ADN ngốn hết mấy tháng tiều tiêu vặt rồi, trời ơi là trời…! – Nó giả lả, rống lên mà ôm lấy tôi.

-Đệt, dang ra, bà mày thằng bệnh!

-Chứ hổng lẽ để tao nhịn đói suốt mấy tháng?

-Thì cùng lắm mỗi ngày tao tài trợ cho mày 1 ổ bánh mì!

-Cái thằng bạc đãi bạn bè…!

-Hay vầy, mỗi sáng Toàn đi với tụi mình vào can-tin ăn sáng cùng nhé…! – Hoàng Mai đề xướng.

-Ồ hay, cái này được à nha…! – Toàn phởn khoái chí, vỗ đùi đánh bép.

-Hay là bà Ngọc cũng đi luôn cho vui…éc… - Tôi đau điếng vì bị Hoàng Mai dẫm bàn giò.

-Thôi, mấy người cứ ăn đi, tôi quen ăn sáng ở nhà rồi…!

-Ờ hề hề…! – Tôi cười câu tài lảng tránh ánh nhìn tóe lửa từ Hoàng Mai.

Phải nói là từ khi “rướt nàng về dinh” rồi, tôi đâm ra sợ vợ tợn, Hoàng Mai mà ho một tiếng thì tôi xếp re ngay không dám hó hé, có lẽ vì cũng ngán cái cảnh bị em giận nên chừa không dám làm căng nữa thành ra mới nhu nhược thế này đây, chắc ngấm vào máu luôn rồi. Cơ mà người ta cũng có câu sợ vợ thì sống lâu, nễ vợ thì bớt u sầu, còn để vợ lên…thôi mấy bác tự hiểu, dễ mà nhỉ?

Tán dốc chừng mươi phút sau thì có một chiếc xe hơi đen tuyền, láng cón đến đậu trước quán nước. Chúng tôi không mấy ngạc nhiên bởi vì ai cũng biết đó chính là xe của ba Phương và nhỏ Phương cũng đang ngồi trong đó.

Rụt rè bước về phía chúng tôi như ngày đầu tiên đi học, nhỏ Phương mặt mày cứ lấm lét, cuối gằm xuống đất mà không dám nhìn thẳng về phía chúng tôi, trong cứ như là thí sinh ra ứng thí trước ban giám khảo vậy, nhưng nhìn kĩ lại thì giống nàng dâu ra mắt ông bà già chồng thì đúng hơn. Nói đùa thế thôi nhưng quả thật là nhỏ Phương đang bẽn lẽn trước chúng tôi thật đấy chứ, phải đợi Lam Ngọc chạy ra kéo vào thì nhỏ Phương mới có thể an vị cùng với chúng tôi được.

-Nè, bạn bè làm gì mà phải ngượng ngùng vậy? – Tôi nhíu mày khó hiểu.

-Ơ…a…mình…xin…lỗi – Nhỏ nói chầm chậm, có vẻ còn ngượng ngùng.

-Trời, nói gì kì vậy, sao lại phải xin lỗi…! – Hoàng Mai cười hiền.

-Mình…

-Sao, nói anh nghe, ai dzựt cây cà lem của bé rồi hả? – Toàn phởn hóng hớt pha trò.

-Cái thằng này, chỗ người ta nói chuyện cứ chọt mỏ vào!

-Ai biết, phải hỏi chứ, để còn chạy đi mua…!

-Đệt cụ thằng này, muốn ăn dép hả?

-Thôi đi hai ông, giỡn hớt mãi, có để cho Ngọc Phương nói không! – Lam Ngọc khó chịu gắt nhẹ.

-Rồi, hề hề - Hai thằng ngồi xếp re

Nhìn Ngọc Phương thế thôi nhưng trong lòng ai cũng hiểu hết mà, vừa lúc nãy do tình huống ép buộc nên nhỏ mới bộc phát khả năng nói trở lai thôi, còn bây giờ khi đối diện với chúng tôi mà không có một tý áp lực nào nên nhỏ vẫn còn ấp úng, chưa quen, nhất thời không thể nói tròn câu được. Thế nên giờ đây ai cũng kiên nhẫn, chờ đợi nhỏ Phương bập bẹ những câu nói đầu tiên của mình sau 3 năm bị câm lặng:

- Mình…cảm…ơn…các…bạn…đã…giúp…đỡ…!

-Ộ ôi, hay quá, từ đó đến giờ mới nghe được giọng của Ngọc Phương đó nha! – Hoàng Mai cười xòa nằm lấy hai tay của nhỏ.

-Um…mình…cảm…ơn…các…bạn...!

-Trời ạ, có gì đâu mà cảm ơn hoài thế, tụi mình ngại lắm đó, bạn bè mà…! – Tôi lắc đầu cười khổ.

-Vậy…cảm…ơn…bạn.

-Sặc máu…!

-Thôi, cảm ơn lắm thế, bé Phương không sao là tụi này vui rồi…! – Toàn phởn làm mặt gian.

-Nè, ông là ai mà gọi người ta bé này bé nọ!-? – Lam Ngọc khó chịu.

-Trời, mấy bà không thấy sao, trong nhóm mình chỉ có Ngọc Phương là hiền lành, dễ thương nhứt thôi, gọi thế nghe như con gái út trong gia đình ấy mà.

-Ông chịu còn xem Phương có chịu hay không kìa!

-Được…mà…mình…thích…lắm! – Nhỏ cười hiền.

-Vậy từ nay gọi bạn là bé Phương nha! Ộ ôi nghe dễ thương quá! – Hoàng Mai cười tít mắt.

-Mình…còn…muốn…nói…một…chuyện…nữa!

-Sao, khoái cà lem tiệm nào để anh chạy đi mua nha! – Toàn phởn lại pha trò.

-Giỡn hả mạy? – Tôi tức tối cốc nó phát rõ đau.

Mình…muốn…mời…các…bạn…đến…nhà…mình…dùng…bữa… tối…nay…!

-Đú…ú…ú…ú! Thiệt hả? – Toàn phởn khoái chí.

-Um…mong…các…bạn…đến…dự…!

-Hi, bạn cứ yên tâm, bọn mình sẽ có mặt đầy đủ mà!

-Vậy, mình…về…chuẩn…bị…nha?

-Ừ, bye bé Phương nhá! – Tôi hăng hái.

Chợt…

-Chà, ngọt lịm ghê ha? – Hoàng Mai thỏ thẻ nhưng đầy sát khí.

-Chỉ…chỉ chào xã giao thôi mà!

-Em hông biết, sau này anh không được gọi Phương bằng bé!

-Rồi rồi, hứa mà! – Tôi nuốt khan

Sau khi chiếc xe hơi 4 chỗ khuất khỏi tầm mắt chúng tôi, cả nhóm lại chuyển sang một mục tiêu mới, dự là mục tiêu đó sẽ không còn mạng để dùng bữa tối nay tại nhà Phương, kết cục cho một thằng dám động chạm đến con gái:

-Ngọc à, hồi nãy có nhớ Toàn đã nói những gì không?

-Ừm đến xem…hình như là “trong nhóm mình chỉ có Ngọc Phương là hiền lành, dễ thương nhứt thôi”.

-Vậy suy ra hắn bảo mình và Ngọc không hiền lành, dễ thương chút nào đấy!

-Sặc, mấy bà đừng có suy diễn lung tung! – Toàn phởn thất kinh lui bước.

-Hôm nay phải tính sổ luôn một thể Toàn ạ, cả cái tội mất tích không thông báo mấy ngày liền nữa! – Lam Ngọc bé ngón tay rôm rốp.

-Éc, khoang đã, bà là lớp trưởng không được lộng quyền!

-Cũng phải, trong trường hợp này tôi có thể trừ điểm ông vì tội nói xấu người thi hành công vụ rồi đấy!..

-Phù, thế còn đỡ…

-Nhưng tôi thích hành động hơn…

-Ê, cái gì…

-Chịu khó làm mộc nhân của tôi một bữa nhé…

-Phong ơi cứu tao… - Toàn phởn trăn trói.

-Chậc, được rồi, tao sẽ giúp mày lo tiền mua hòm, yên tâm ra đi đi…! – Tôi lắc đầu cười khoái chí.

-Cờ hó Phong, tao sẽ ám mày…óe…á…ối…

=================

6h30 trời chập tối, tôi lại đèo Mai trên chiếc fuhachi cam đen thưở nào đến nhà Phương. Giờ mới để ý, nhà Ngọc Phương cũng ở trên đường NHT, cách nhà Lan có 1 cây số thôi, cũng tính đi đến nhà Phương bằng con đường chạy cắt ngang qua nhà Lan rồi nhưng thôi, nếu Hoàng Mai mà để ý đến việc này chỉ tổ lại lớn chuyện, mắc công em lại bảo “Hay quá ha, nhìn cảnh nhớ người chứ gì?” hoặc tệ hơn “Lưu luyến người xưa phải hông?”. Dù gì cũng dứt khoát rồi, đi ngang nhà Lan lằm gì nữa chứ? Chỉ tổ làm tôi…lại thấy vầng vương nữa thôi.

Miên man suy nghĩ thế nào tôi lại chạy hố qua nhà Ngọc Phương cả một đoạn:

-Nè, anh làm cái gì vậy? – Hoàng Mai vỗ chành chạch vào lưng tôi.

-Hả, gì?

-Chạy hố rồi kìa, quay lại…

-À…ờ…! – Tôi dừng lại, vòng xe sang lề bên kia.

Thấy tôi đáp lời một cách vô thức, Hoàng Mai bắt đầu thắc mắc:

-Làm gì vậy hả, đang nghĩ đến ai sao?

-Đâu, làm gì có, chắc tại đang mệt!

-Chở em mà mệt sao, mới cân hôm qua đâu có lên tẹo nào đâu nhỉ?

-Lên ngầm em không biết đâu, đến lúc biết thì em đã thành bà mập rồi!

-Hay cho Phong, giỏi cho Phong... – Em tức tối véo hông tôi cật lực

-Oái…ầm…. – Tôi đau điếng, lạc tay lái tông thằng vào cổng nhà Ngọc Phương, còn lưng tôi hứng trọn cả người Hoàng Mai nặng chịt.

-Hic….ghét anh…! – Hoàng Mai giận dỗi bước xuống xe.

-Ây da…đừng giận, anh hông cố ý mà! – Tôi lúi cúi gạt chân chống xe rồi chạy đến chỗ em.

-Đau quá, chắc bị chấn động mạnh rồi! – Em mếu máo ôm ngực.

-Sao, để anh xem có nặng không?

-Vô duyên, đòi xem cái gì? – Em đỏ mặt

-Thì em nói đau mà!

-Trời ơi, giờ không biết gọi anh là chồng ngốc hay chồng xảo huyệt đây? – Mai lắc đầu ngao ngán.

Gì thế mấy bác, em Mai bị đau thì tôi xem vết thương ra sao thôi chứ ngốc với xảo huyệt gì ở đây nhỉ? Khó hiểu thật. Đến cả thằng Toàn sau khi được tôi thuật lại thì nó chỉ cười tít mắt mà xoa đầu tôi thôi chứ chã giải thích cho tẹo nào.

Năn nỉ Hoàng Mai tỉ tê một lúc thì Toàn phởn từ trong nhà Ngọc Phương lú đầu ra khỏi cổng dòm ngó, công nhận thằng này cũng hên thiệt bị nhỏ Ngọc đấm cho vài đấm vào mình vậy mà chưa chết, chắc phải phong thằng này làm thánh hên mới được.

-Xùy xùy, ở đây không có mua dzé số, đi chố khác chơi! – Nó lại làm mặt đểu bày trò.

-Muốn làm mộc nhân nữa hả Toàn, lát mình bảo Lam Ngọc nhé. – Mai nheo mắt.

-Hề hề, mới hai người vào, hoan nghênh đến chơi!- Nó nuốt khan niềm nở mở cổng.

-Nhà của người ta làm như nhà mày ấy, mà Ngọc Phương đâu rồi?

-Thì Ngọc Phương ở sau bếp nấu nướng cùng với nhỏ lớp tửng rồi! Tao ra mở dùm.

-Liệu hồn mày đấy, để nhỏ Ngọc biết mày gọi nó lớp tửng chắc nhỏ chặt mày bay đầu.

-Ui xời, sợ gì nhỏ đó!

-Này Toàn, ra mở cổng gì lâu thế hả? – Tiếng nhỏ Ngọc oang oang từ trong nhà.

-Rồi, dzô liền…! – Nó đáp lại lảnh lót.

-Dzậy mà nói hông sợ hẻn? – Tôi đá xoáy.

-Thì nhỏ gọi tao trả lời thôi chớ bộ, mà tụi bây vào đi, mắc công tao lại làm mộc nhân chập 2 nữa. – Nó cười khổ.

Nói chung là thằng Toàn này cũng là một tay sát gái đấy, nhưng chỉ là gái bình thường trở xuống thôi, còn gặp nhỏ nào mà trang bị đầy đủ võ công như Lam Ngọc thì nó cũng phải lắc đầu chào thua, có thể gọi Lam Ngọc là đỉnh của đĩnh rồi, có đại gia cũng chã dám rướt. Vậy mà sau này thằng Toàn lại gặp một nhỏ còn khủng khiếp hơn cả Lam Ngọc nữa đấy và định mệnh của nó cũng an bài từ đó luôn, kết thúc sự nghiệp của một tay chơi lừng lẫy. Cơ mà phải lo hiện tại trước cái đã…

Vào đến nhà đã thấy ba của Phương ngồi chiễm chệ trên chiếc sofa đối diện cửa ra vào, gặp tôi và Hoàng Mai, ông ấy cười hiền rồi mời chúng tôi ngồi, duy chỉ có Hoàng Mai là xin phép ra sau bếp để phụ giúp nấu nướng. Giờ đây chỉ có tôi và thằng Toàn cùng ngồi đàm đạo với ông ấy. Chà, không khí cũng cẳng thẳng lắm đấy, cứ như lần ra mắt với mẹ Hoàng Mai vậy.

Thế rồi ba Phương cũng mở kim khẩu bắt đầu cuộc trò chuyện có phần thót tim:

-Hai con có vẻ thân với Ngọc Phương nhỉ?

-Dạ, dạ…? – Tôi và thằng Toàn giật mình, gật đầu cái rụp.

-Cơ mà bạn này thân hơn con đó bác! – Toàn phởn bơm đểu.

-Chà, vậy chắc con cũng hay giúp đỡ Ngọc Phương lắm nhỉ? – Ông vẫn từ tốn.

-Dạ, cũng có giúp…

-Nó cũng ngồi chung bàn với bạn Phương luôn đó bác! – Toàn phởn lại chăm thêm chút xăng.

-Ngồi chung luôn à, chắc là thân lắm rồi? – Bác cười hiền.

-Hông có đâu bác!

-Ngồi chung mà không thân sao, vậy ác hẳn là còn gái bác làm phiền con lắm phải không?

-Dạ hông, Ngọc Phương dễ thương, hiền lành, lại còn hay giúp đỡ con nữa, con làm phiền con gái bác thì đúng hơn!

-Vậy thì hẳn là thân rồi! – Bác vẫn chốt.

-Dạ, thì là vậy… - Tôi cười khổ, chấp nhận thương đau

Đôi lời với thằng Toàn khốn nạn: đến giờ tao vẫn còn nhớ cái vụ bơm đểu này của mày đấy Toàn, nhờ mày mà ba của Ngọc Phương cứ nghi ngờ tao là bạn trai của nhỏ miết, tao thì không dám nói là đã có bạn gái rồi, vì sợ ba của Ngọc Phương lại trêu rằng “bác có hỏi về vụ đó đâu mà con thanh minh?” Thế nên mới đành ngậm ngùi cho đến bây giờ luôn đấy, mỗi lần có việc qua nhà Ngọc Phương là cứ y như rằng ba của nhỏ lại nhìn tao mà dặn dò “ Vui chơi lành mạnh nhé mấy đứa!” Mày biết tao quê đến cỡ nào không thằng kia?

Phải nói là thằng quỷ Toàn góp phần hình thành nên tính cách của tôi ngày hôm nay đấy, tuy là vẫn còn chút bản tính năm xưa nhưng cũng có thể gọi là thay đổi toàn diện, vừa thích ngắm gái lại thích bàn chuyện về họ, khốn nạn thằng bạn thân…=.=!

Trở lại với ngôi nhà thân yêu màu tím hoa sim của Ngọc Phương, các món ăn giờ đây đã được dọn lên bàn thật là linh đình chẳng kém gì mấy bữa tiệc tôi thường ăn ở những nhà hàng bình dân lúc ba tôi được người ta mời và tôi được ăn ké.

Nhìn các món ăn đầy đủ màu sắc đang bày ra trên bàn mà tôi thèm ứa dãi, ấy vậy mà Ngọc Phương còn chưa khai tiệc, lại bảo phải đợi thêm một người nữa làm tôi nhìn mấy món ăn trên bàn kiểu như cám treo mà heo nhìn đói vậy, khổ hết sức.

Và rồi…

-A, vào rồi, mình ra đón bạn ấy vào nhé…! – Ngọc Phương nhanh nhẫu, chạy ra mở cổng.

Nhưng các bạn biết không, người mà Ngọc Phương đang dẫn vào không phải ai xa lạ, đó chính là Lan mắt biếc, người tôi đã dứt khoát bây lâu nay. Và nếu để ý kĩ thì mắt Hoàng Mai giờ này đang đỏ ké lên những mạch máu, bốc hỏa rồi, bùng bùng giửa giận rồi.

Áo quan, kèn lá, xe rồng chuẩn bị…tiễn đưa linh cửu tôi lên đường…=.=!

Đọc tiếp: Cappuccino 1.0 – (35 – 36)

U-ON C-STAT