Chương 25: Chống chỉ định không dành cho người bệnh tim, dễ xúc động và nóng tính…^00^
-Phù…! Can-tin đông quá, chạy đứt cả hơi…! – Hoàng Mai Lấy tay quệt trán.

-Ừ…! Ngồi xuống đi, tụi này đợi khát khô cả cổ! – Toàn phởn thản nhiên.

Bất giác nhìn sang Lan, thấy cô ấy vẫn cười tươi như ngày nào, khiến lòng tôi bối rối vô cùng…! Có vẻ như nàng chẳng còn để tâm tôi là ai nữa rồi, đối diện tôi nàng còn cười vui đến thế kia mà, đúng là đời không như là mơ.

Đột nhiên Hoàng Mai choàng lấy tay tôi, vui vẻ nói:

-Mọi người kêu nước đi, mình với Phong khát rồi đó!

-Nhìn hai người kìa! Bớt tình tứ một tý đi! Đây là nơi công cộng đó! – Nhỏ Ngọc nhíu mày.

-Hi…! Người ta yêu nhau thì phải thể hiện tình cảm chứ, phải không Lan?

-Ừm…phải rồi! Nhưng mình chả thấy ai trơ trẽn thể hiện giữa chốn công cộng cả!

-Việc này cũng thường mà, chẳng lẽ bạn lại ngại sao? – Mai nheo mắt.

-Chuyện này đối với mình cũng bình thường thôi! Nhưng với mọi người thì lại khác! Chẳng biết mọi người sẽ nghĩ sao khi thấy một đứa con gái cứ đeo lấy một người con trai nhỉ? – Lan chống cắm, khẽ mĩm cười.

-Đây là bạn trai của mình mà, có phải người xa lạ gì đâu chứ, nếu thích bạn cũng có thể làm như thế với bạn trai của bạn!

-Nếu mình có bạn trai thì mình cũng sẽ làm như thế, nhưng là ở một chỗ riêng tư chỉ có hai người, không lố lăng như bạn đâu. – Lan nhoẻn miệng bình thản.

-Thế ra bạn vẫn chưa có bạn trai hay sao? Hay là bị lỡ mất rồi…?

-Không hẳn là lỡ mất, mà là bị cướp mất…! Nhưng cũng không phải là cướp mà là dùng thủ đoạn…!

-Thủ đoạn gì chứ? – Mai sốt sắng.

-Gì vậy, mình nói người ta chứ có nói bạn đâu…? – Lan nhếch môi

-Bạn…?

May sao chị phục vụ mang thức uống đến làm cắt ngang cuộc đấu khẩu ác liệt giữa hai người, nếu không chẳng biết sẽ ra sao nữa đây. Hoàng Mai giờ thì đang lườm Lan tóe tửa còn Lan thì vẫn thản nhiên như chẳng có chuyện gì. Xét cục diện trận chiến lúc nãy thì phần thắng đang nghiêng về Lan với những lập luận sắc sảo, thế nên nếu còn tiếp tục thì tôi không thể nào không ra mặt được, đến lúc đó mới là khó xử thực sự…

Thế nhưng điều tôi kinh ngạc nhất là Hoàng Mai hiền lành giờ đây cứ như là một người khác vậy, đôi mắt lạnh lùng, lời nói sắc xảo, gương mặt băng giá…thật là khác mà, nét dịu dàng, ôn nhu đâu hết rồi, đành rằng là cãi nhau nhưng không cần phải thay đổi đến thế chứ…bí ẩn quá, khó hiểu quá. Còn Lan lại nói là thù đoạn gì đó nữa, nhưng rõ ràng là Hoàng Mai không liên quan đến nhưng tại sao em lại phản ứng thoái hóa đến thế nhỉ…?

Đó vẫn mãi là một bí ẩn cho đến lễ noen năm nay…một điềm báo không lành….

================

Không khí sau cuộc khẩu chiến trở nên căng thẳng thấy rõ, không ai nói với ai một lời nào cả, chỉ cắm đầu thưởng thức nước uống như cho qua thời gian…

Thấy tình hình không ổn, tôi bèn dịch sang một bên, lén nhắn tin với thằng Toàn.

-[Làm gì mà căng thẳng thế mày]

-[Tại mày đấy, có chiến tranh lạnh rồi, hề hề]

-[Tổ cha mày còn đùa được! Giúp tao coi!

-[Tự giải quyết đi chứ, tao chỉ giúp mày chuyện quan trọng thôi]

-[Chẳng lẽ cứ để vậy hoài sao?]

-[Xời! Chỉ cần một trong hai nhượng bộ là xong]

“Một trong hai nhượng bộ là xong sao, thật thế không nhỉ? Phải thử phát xem sao?”

Thấy Hoàng Mai vẫn còn chu miệng hút nước với vẻ mặt cau có, tôi thỏ thẻ với em:

-Nè Mai, mình lên lớp đi…!

-Sao phải lên lớp chứ, chưa uống xong mà?

-Uầy, ở lại đây Mai với Lanna lại cãi nhau nữa!

-Mai đang giúp Phong bớt qua lại với Lanna đó! – Em chưng hửng.

-Èo, Phong đã bảo là tự giải quyết mà, Mai không cần lo đâu!

-Thôi được rồi, là Phong nói đấy nhé! – Em nheo mắt.

Rồi em lại choàng lấy tay tôi, kéo tôi đứng dậy, miệng tươi cười:

-Mình với Phong lên lớp trước nha, mấy bạn uống nước vui vẻ nhé…!

-Ừm…vui vẻ, hề hề! – Toàn phởn cười đểu.

Trên đường đi, trong lòng tôi cứ rối bời, gậm gựt không tả được, chẳng thể nói với Hoàng Mai một lời nào cả. Mai hỏi thì tôi chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Việc này đã đi quá xa sức tưởng tượng của tôi rồi, bây giờ tôi hoàn toàn rối rắm khi Hoàng Mai và Lan chuyển sang đối đầu nhau, chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp đây chứ? Hoàng Mai thật sự muốn tôi cắt đứt quan hệ với Lan thật sao?

-Phong đang giận Mai đấy à? – Em bỗng nhiên khựng lại mím môi nhìn tôi.

-Ơ…! Giận gì chứ…?

-Mai ích kỉ lắm phải không? Không cho người con gái nào ở gần Phong hết?

-…………….!

-Nếu Phong thật sự yêu Mai thì hãy thông cảm cho tính ích kỉ này của Mai nha! Mai thật sự rất khó chịu khi thấy Phong vui cười với người con gái khác!

-Nhưng Mai cũng không nhất thiết phải làm tình hình rối ren đến thế chứ…? – Tôi bắt đầu mất bình tĩnh

-Mai………..!

-Nếu Mai muốn, Phong có thể không nói chuyện với Lanna được mà, Mai đâu cần phải trở mặt với Lanna như thế chứ. Chuyện lúc nãy ở can-tin Phong khó xử lắm Mai có biết không, hả…? – Tôi quát lớn.

-Hức…! Mai xin lỗi. – Nước mắt chảy dài.

Lại một lần nữa tôi đã làm Mai khóc, chỉ vì một rắc rối nhỏ về Lan mà tôi đã quát thẳng vào mặt Mai không thương tiếc. Tôi làm thế là sai chăng, khi mà mọi sự bực tức tôi đều trúc hết lên người Hoàng Mai. Công bằng mà nói Mai không có lỗi gì trong đây cả, chỉ là do tôi từ đầu quá mềm lòng để rồi không thể rút chân ra được nữa. Tôi còn nhớ có một câu như thế này, cuộc sống vốn đã không công bằng, hãy học cách chấp nhận nó. Đúng…, tôi đã chấp nhận nó rồi, cớ sao lại phải đùng đẩy trách nhiệm nữa chứ…! Mai bây giờ đã là bạn gái của tôi rồi, vậy tại sao tôi lại còn tư tưởng đến Lan làm gì nữa…? Như thế thì tôi đã sai rồi…sai thật rồi…!

-Phong xin lỗi, Mai đừng khóc nữa mà…! – Tôi nhẹ nhàng đưa tay quệt đi hàng nước mắt trên mặt em.

-Phải, Mai có lỗi…! Nhưng Phong có thể từ từ mà nói với Mai được mà, đâu cần phải hét lớn đến thế chứ, Mai…sợ…lắm, hức…! – Em mím môi khóc tức tửi.

“-Lần sau Phong đừng hét lớn với Mai nữa nha, Mai sợ lắm.”

“-Ừ biết rồi mà, cho Phong xin lỗi, chỉ tại Phong nóng tính quá…”

Mai nói rất đúng, lúc ở khu vui chơi, tôi đã hứa sẽ không bao giờ hét lớn trước mặt em nữa, thế nhưng giờ đây tôi đã phản bội lại lời hứa của mình, phản bội một cách vô tâm, không cảm xúc…

-Xin lỗi…! Vì tất cả…! – Tôi bối rối ôm em vào lòng.



Trong một góc khuất của khuôn viên trường LTT, có một cô gái đang khóc thút thít trong lòng người con trai khi mà cậu ta đã mất bình tĩnh quát mắng cô gái đó rất thậm tệ. Thực sự cô gái ấy rất mong manh, yếu đuối cần một người bảo vệ nhưng những gì cậu ta làm được cho cô ấy chỉ là nỗi buồn và nước mắt

-Phong biết rồi, từ nay Phong sẽ làm những gì Mai muốn được chứ? – Tôi âu yếm, khẽ nơi lỏng vòng tay

-Vậy đừng quát lớn trước mặt Mai nữa nha…! – Vẫn sùi sụt.

-Ừ, lần này hứa 100 phần công lực luôn!

-Phong lúc nào cũng thế? – Em phụng phịu quay mặt đi.

-Không! Lần này là chắc cú luôn, thật!

-Để xem sao đã, lên lớp thôi chồng ngốc…! – Em lại cười tươi mà nắm tay tôi vào lớp.

====================

Những cơn gió se lạnh kéo theo những đám mây u ám đang giăng kín cả một vùng trời rộng lớn. Phố thị giờ này đã vắng người qua lại, chỉ còn lát đát vài người tan sở muộn đang tất tả về nhà cho kịp bữa ăn tối cùng gia đình. Sài Gòn trước khi chuyển mình thành một hình ảnh thơ mộng, hữu tình lung linh màu sắc về đêm thì phải trải qua một giai đoạn trung gian nhuốm đầy màu buồn bã của buổi hoàng hôn dần tà…

Dù đã đến đây nhiều lần nhưng tôi vẫn không thể nào quen được cái không khí nặng trĩu, tĩnh mịt trước cánh cổng nhà Lan. Ngôi nhà vẫn thế, vẫn là cánh cổng màu trắng cao lêu nghêu với một bãi cỏ xanh rì được cắt tỉa gọn gàn trước nhà, để đi qua bãi cỏ đó, ta phải đi trên những miếng đan được lót sẵng dẫn sâu đến thềm nhà nàng. Ngôi nhà của Lan nhìn rất to do có kiểu kiến trúc nhà ống của Pháp, nhưng tuyệt nhiên không lạnh lẽo, bởi không gian trong nhà được bày trí một cách cân đối khiến cho bất kì ai vào nhà đều có cảm giác như đang được ở nhà của mình vậy. Tôi rất thích cách bày trí đó, nó giống với cách bày trí ở nhà tôi, chỉ khác là đằng sau ngôi nhà đó, còn trồng thêm một cây táo đỏ tán rất rộng, rất mát, lúc nào tôi cũng muốn một lần được giăng võng ở đó mà đánh một giấc trưa thật say, thật nồng…Giờ đây tôi đang cố ghi nhớ hết những hình ảnh thân quen đó, bởi vì sau chuyến đến thăm nhà Lan này, tôi có lẽ sẽ không bao giờ quay trở được đến đấy nữa…

Sau một lúc lầu trầm tư, suy nghĩ về những chuyện mình định nói, tôi cũng quyết định nhấn chuông…

…kính koong…

-“Đới tí nhé” – Vẫn là tiếng nói quen thuộc có chút lơ lớ giọng Pháp vang lên mỗi khi nhấn chuông.

Lan vẫn thế, lúc nào cũng trong trang phục quần soóc áo pull nhìn rất trẻ trung và năng động mà không ít lần làm tôi điêu đứng.

Nhưng hôm nay lại khác, tôi sẽ phải nói với Lan những lời mà đến tôi cũng chẳng thể nào ngờ được từ lúc quen nàng đến bây giờ…

-Phong đến có việc gì vậy?

-Ừ…ý Phong muốn…! – Tôi ấp úng không nói được lời nào.

-Có chuyện gì khó nói lắm sao? – Em mỉm cười tựa lưng vào cánh cổng.

-Lan à, ý Phong muốn nói là…

Bỗng dưng nàng nhẹ nhàng đặt ngón tay lên môi tôi. Khẽ nhìn tôi mỉm cười dù trong ánh mắt có một chút suy tư, buồn bã…

-Để Lan đoán nhé, từ này Phong không thể dạy võ cho Lan được nữa phải không?

-Ơ…! Lan…! Phong…xin lỗi…! – Cổ họng tôi nghẹn ứ.

-Hì…! Không sao, huống hồ chi sắp tới đây Lan bận biệu lắm, không có thời gian học…! – Nàng vẫn cười thật tươi.

-Ừ…! Phong rất tiếc!

-Thôi về đi, Mai đang chờ đấy Phong ở nhà đấy…! – Nàng vỗ nhẹ lưng tôi mỉm cười như chưa hề có chuyện gì.

-À, Lan…! Chờ đã…!

-Còn chuyện gì nữa sao…?

-Tặng Lan cuốn sách này…! – Tôi rút trong chiếc cặp đi học thường ngày của mình một cuốn sách đưa Lan.

-Đây là…?

-Đó là cuốn sách ghi chép những thế võ của Trần gia do ba Phong soạn ra đấy…! Nếu như Lan thích học võ thì cuốn sách này tặng cho Lan…!

Cầm chặt cuốn sách trong tay, Lan khẽ mỉm cười hai gò má nhẹ ửng hồng trong làn gió lạnh buốt của tiết thu về đêm.

-Cám ơn Phong, nếu rãnh Lan sẽ tập…!

-Ừ… vậy,…Phong về nha…!

-Hì, Phong về cẩn thận…!

“Đau quá, nhói quá…! Tôi chỉ nói với nàng được bấy nhiêu câu thôi sao, như thế là vĩnh viễn tuyệt giao luôn hay sao? Tim tôi đau thắt ai như có ai đó đang bóp nghẹn, tôi không còn có thể thở đều được nữa…! Chấm dứt….chấm dứt thật rồi…!”

-Phong…! – Tiếng em vang lên khi tôi vừa quay gót.

-Gì vậy Lan…?

- Je t'aime, Je vais attendre pour vous…! - Nàng mím môi nói một câu tiếng Pháp mà đôi mắt đỏ hoe, ngấn lệ.

-Lan đang nói gì vậy…?

-Không có gì đâu…! Lan đang nói lời chào tạm biệt bằng tiếng Pháp đó…! – Nàng bắt đầu khụt khịt, nói chuyện không rõ nữa.

-Tạm biệt Lan, Phong về luôn nha…! – Tôi thở dài não nề.

-Ừ, Phong về cẩn thận. – Lan khẽ gật đầu rồi đóng cổng lại.

…Rầm… - Tiếng cổng đóng xầm lại dóng vào tim tôi nghe đau nhói.

”Lan ơi…! Em đang diễn xuất trước mặt tôi phải không, tại sao lúc nào đối diện với tôi em đều luôn tươi cười? Hay là trong tim em, thực sự…không có hình bóng…của tôi?”

===================

“Tự tình chiều gió lạnh âm u…! Cuối cùng anh ấy cũng đã đến để chia tay với mình, mà nói chia tay thì cũng không đúng, mình và anh ấy đã có gì với nhau đâu chứ…! Chỉ trách mình chậm trễ mà lỡ mất cơ hội trong tay. Mình nhớ lắm những ngày anh ấy dạy võ cho mình, rồi những lúc hai đứa vui đùa cùng nhau ở công viên TĐ, anh ấy mua nước mía cho mình, không biết quán nước mía ở đâu mà khi chạy về nước đá đã tan hết, dù thế nhưng mình vẫn cảm thấy ngọt lắm, hạnh phúc lắm chỉ muốn ôm thật chặt lấy anh ấy mà thôi. Nhưng giờ đây mình đành phải chấp nhận sự thật rằng anh ấy đã có một người khác, dù rất đau muốn bật khóc lắm nhưng mình vẫn phải gượng cười để anh ấy có thể an tâm mà bước đi…! Nhưng dù có thế nào đi chăng nữa, mình vẫn tin rồi sẽ có một ngày, điều kì diệu sẽ xuất hiện…”

Dương Ngọc Lan ( Lanna Dương)

Chương 26:
Chuyện nhà Ngọc Phương...

Suốt bổi tối hôm đó, tôi thẫn thờ lang thang ngoài đường như kẻ không nhà, cứ đạp xe hết chỗ này lại đến chỗ khác, cảm giác như lúc đó tôi chỉ biết co giò đạp trong vô thức chứ hoàn toàn không biết mình nên đi về đâu, bởi vì trong lòng tôi lúc này dường như trống rỗng, không một chút cảm xúc, không một chút ý thức nào hết. Tất cả mọi suy nghĩ của tôi đều chết theo nụ cười của Lan hết rồi. Tôi cứ đạp, rồi lại đạp và cứ thế mà đạp cho đến khi trước mặt tôi là ngôi trường Minh Đức thân yêu ngày nào…

Vừa định quay đầu xe đi thì tôi lại thấy một chiếc xe hơi 4 chỗ láng cón đang đậu ngay giữa sân trường:” Quái, giờ này ai lại vào trường làm gì nhỉ?” . Không thể nào là chú bảo vệ được, ông ấy đi xe máy mà. Càng không phải thầy hiệu trưởng, bởi vì nhà ông ấy gần đây không nhất thiết phải đi xe hơi sang đến thế.

Với bản tính vốn sẳn tò mò, tôi bèn dắt xe vào sân trường thám thính. Đèn thư viện vẫn sáng, cửa thư viện thì mở toang, thỉnh thoảng lại vang lên những âm thanh nghe mờ mờ ảo ảo lại càng kích thích bản tính tò mò của tôi hơn…

“Có phải nhỏ Phương không ta, còn có cả xe hơi nữa, lạ nhỉ?”

Lăm le về hướng thư viện, vừa lên đến cầu thang đầu dãy, âm thanh đó lại vang lên, tôi nghe rõ ràng đó là âm thanh quát nạt nhưng vì còn quá xa nên tiếng được tiếng không, cái gì mà “Mày mày, tao tao” gì đấy.

Tiến đến gần sát cửa thư viện, tôi như điến hồn khi nghe những âm thanh đay nghiến đấy như đang nhằm vào một người nào đó:

-Mày về cho tao, nghe không? Ba mày sắp về rồi đó!

-Mày câm sẵn rồi giờ điếc luôn à con quỷ, về nhà tao đập mày như xương!

-Mày có buông ra không…bla…bla…bla…

Như không tin vào tai mình, tôi bèn ghé mắt nhìn vào bên trong, lần này tôi lại không tin vào mắt mình nữa, cảnh tượng trước mặt làm tôi thật hãi hùng. Nhỏ Phương đang bám víu vào cái kệ sách mặc cho hai người phụ nữ một già một trẻ kia cứ lôi kéo chốc chốc lại chửi xối xả vào mặt nhỏ. Người phụ nữ lớn tuổi kia có vẻ như tức tối đã lâu liền giơ tay lên định động thủ. Tình hình nguy cấp, tôi vội lao đến kéo nhỏ Phương về phía mình, trừng mắt nhìn mụ như tóe lửa:

-Thằng nhóc, mày ở đâu ra mà xem vào chuyện của tụi tao! – Mụ quát lớn.

-Tôi là bạn của Ngọc Phương, mấy người là ai mà dám chửi bới đánh đập bạn ấy! – Tôi gằn giọng kềm chế khi bị gọi là thằng nhóc.

-Á…à! Con nhỏ kia…! Mày ngon rồi nhỉ? Trốn tụi tao ra đây đã đời lại còn cặp kè với trai nữa à! – Mụ phớt lờ câu hỏi của tôi mà tiếp tục xỉa xói Ngọc Phương!

-Tôi hỏi mấy người một lần nữa, mấy người là ai? – Tôi gậm gực

-Hừ, nghe đây…! Tụi tao là mẹ và chị của con Phương, chuyện của tụi tao không đến lượt mày xen vào…!

Nói xong, mụ lăm le đến định giành lấy Ngọc Phương, tôi liền gạt phắng tay mụ ra, dìu Ngọc Phương lùi mấy bước thủ thế!

-Có thật là như vậy không Phương? – Tôi nghiêm giọng.

Nhỏ cắn môi gật đầu mà nước mắt giàn giụa.

-Đấy! Mày thấy chưa, tốt nhất là đừng xen vào chuyện của bọn tao! – Mụ vừa nói vừa lăm le đi đến, toan giành nhỏ Phương

Tôi thua thế bối rối hỏi nhỏ Phương thêm một lần nữa:

-Vậy….Phương có muốn về cùng hai người này không?

Lần này thì nhỏ lắc đầu liên hồi, giật lấy tay áo tôi như cứu cánh khi mà mụ kia đang bước đến ngày càng gần.

“Chỉ chờ có thế”

Khi mà mụ lao đến nhỏ Phương phùng mang trợn má như muốn ăn tươi nuốt sống nhỏ, tất thì tôi gạt phắng tay của mụ ra, dụng lực hất ngược mụ về phía nhỏ chị của Phương làm mụ bật ngửa suýt té. Ả chị của Ngọc Phương hốt hoảng chạy đến đỡ lấy mẹ mình, không quên mắng nhiếc những câu nghe đến chói tay:

-Thằng mất dạy, mới tý tuổi đầu mà đánh người lớn à!

-Tôi không đánh, chỉ đưa bà ấy về đúng chỗ của mình thôi, bà ấy vui mừng quá nên suýt té đấy chứ!

-Thằng nhóc này, mày…! – Mụ trợn mắt tiến tới.

Phát hiện được một tủ sách nhỏ đã đóng bụi từ lâu, tôi bèn hỏi nhỏ Phương:

-Chiếc tủ kia còn sài không?

Lắc đầu.

-Thế thì…rốp….! – Tôi dụng lực dấn mạnh xuống chiếc tủ nhỏ làm nó gãy đôi trong ánh mắt thất kinh của hai người kia.

-Hai người mà không xéo khỏi đây thì cũng sẽ như chiếc tủ này đấy! – Tôi trừng mắt nhoẻn miệng cười.

-Con quỷ Phương, mày chờ đấy! Sớm muộn gì mày cũng phải về nhà thôi! – Hai người kia hoảng hồn mà chạy khỏi thư viện.

Vội đỡ nhỏ lên chiếc bàn dài dùng để đọc sách, tôi rót một cốc nước ấm cho nhỏ uống, tiện tay lấy luôn một cuốn sổ và cây viết đưa nhỏ khi cần dùng. Nhìn nhỏ uống nước ừng ực mà tay vẫn còn run rẫy trong thấy tội vô cùng. Một lúc lâu sau đợi nhỏ bình tĩnh trở lại tôi mới dám bắt chuyện.

-Đã thấy đỡ chưa?

Gật.

-Hai người đó là chị và mẹ của Phương thật sao?

-[Đó là vợ kế của ba Phương, còn chị đó là con riêng của bà ấy.]

-Vậy mẹ ruột của Phương đâu?

-[Bà ấy mất rồi, ba Phương mới rướt về nhà hai người này. Họ suốt ngày chỉ muốn Phương ra khỏi nhà để chiếm riêng cho họ…] – Tay bắt đầu rung.

-Ba của Phương đâu mà để sự việc ra như vậy?

-[Ông ấy thường xuyên đi công tác, khi ông ấy chuẩn bị trở về họ mới miễng cưỡng mà đón Phương về nhà, còn không thì họ tìm mọi cách từ đánh đập, mắng nhiếc để đuối Phương ra khỏi nhà…]

Đến đây Phương không con kiềm nén được nữa, nhỏ đã bật khóc, tựa hẳn vào lòng tôi mà khóc, khóc tức tưởi, khóc nức nỡ trong lòng tôi…Tôi chẳng còn nghĩ đến việc gì khác nữa, chỉ biết ôm thật chặt nhỏ vào lòng để mong nhỏ có thể tĩnh tâm lại.

Đây chẳng phải là nghịch cảnh mẹ ghẻ con chồng hay sao, tôi tưởng nó chỉ có trong phim ảnh thôi chứ, ai ngờ đâu giờ đây Ngọc Phương bé bỏng lại lâm vào tình cảnh như thế…Sao cuộc đời lại bất công thế này...người tốt sao lại không được sống hạnh phúc cơ chứ…?

Ngực áo tôi giờ đây đả ướt đẫm những giọt nước mắt ấm nóng của Ngọc Phương, tôi biết trong lòng em buồn cỡ nào, có nhà mà không được về thì còn gì khỗ hơn nữa…Thay kệ…Phương cứ khóc, khóc cho vơi hết những nỗi đau chất chứa trong lòng bấy lâu nay, có thế nhỏ sẽ bình tâm lại hơn….


Trên sân thượng, những cơn gió lạnh về đêm đã bắt đầu rít từng luồn mạnh vào những tán cây khua nhau nghe xào xạc trước khi thổi vào chúng tôi đến lạnh rung người…Chính nhỏ Phương đã nhờ tôi dắt lên đây và cũng chính nhỏ giờ đây đang rút sát vào lòng tôi như cái thuở mới vào trường lúc hai đứa bị nhốt trên này, trong ngày mưa tầm tả.

Mặc dù tôi cảm thấy có lỗi với Hoàng Mai lắm nhưng tôi cũng không thể nào bỏ mặt Ngọc Phương ở đây được, dù gì tôi cũng chỉ muốn giúp đỡ nhỏ Phương mà thôi chứ không có ý gì khác. Chắc chắn Hoàng Mai sẽ thông cảm thôi mà…

-[Ba Phương bắt đầu rướt hai người đó về từ lúc Phương còn học lớp 6]

-Vậy Phương đã sống trong thư viên này đã 4 năm rồi à?

-[Vẫn chưa, lúc đầu Phương nghĩ còn có thể chịu đựng nổi nhưng đến năm lớp 7 Phương đã không còn chịu được nữa nên bắt đầu dọn ra thư viện này]

Đến lúc này tôi chợt hiểu ra lí do vì sao nhỏ không nói, không phải vì không chịu nói mà bởi vì nhỏ có lẽ đã mất khả năng giao tiếp bằng lời nói với người xung quanh rồi. Chắc do một phần tuổi thơ nhỏ đã gắn liền với những trận đòn ác liệt của bà mẹ kế hoặc cũng có thể là do bầu bạn với sách quá lâu khiến nhỏ trở nên khô khan, tách biệt với cuộc sống bên ngoài mà không muốn tiếp xúc với người khác nữa…

-Sao Phương lại không nói cho ba mình biết chứ?

-[Không, ông ấy thương bà vợ này lắm, Phương không muốn làm tan vỡ hạnh phúc của ông ấy]

-Vậy Phương chấp nhận hi sinh hay sao chứ?

-[Ngoài cách này ra Phương không còn cách nào khác!]

-Nếu hai người đó lại đến thì sao, lúc không có Phong, Phương sẽ làm gì?

-[Chắc Phương sẽ theo họ về nhà, rồi sẽ tiếp tục trở về đây khi ba Phương đi!]

-Không thể được, nếu Phương theo họ về nhà thì chẳng phải sẽ bị họ đánh nữa sao? Hoàn toàn không được! – Tôi gắt lớn.

-[Không còn cách nào khác đâu Phong à, Phong còn có bạn gái mà, không thể lúc nào cũng làm phiền Phong được…] – Em buồn thiu nhìn xa xăm lên bầu trời xanh thẳm.

Phải…! Phương nói đúng, tôi còn có Hoàng Mai mà, không thể nào cũng có sẵn ở đó để giúp Phương được, chưa kể Mai sẽ nghĩ thế nào nếu thấy tôi cứ kè kè với Ngọc Phương…! Vả lại tôi đã hứa với Hoàng Mai là sẽ tuyệt giao với Lan và Phương rồi, ngày hôm nay nói chuyện với Phương như thế là đã phá bỏ lời hứa rồi còn gì…Nhưng trong thâm tâm, tôi không muốn Phương gặp bất cứ chuyện xấu gì, phải làm sao để toàn vẹn đây…

Bỗng dưng trong đầu tôi lại bật ra một sáng kiến tuyệt vời, có lẽ sẽ không có lần thứ hai:

-Phương hãy chuyển đến chỗ khác sống đi!

-[Không được đâu, Phương còn phải làm thủ thư nữa]

-Uầy, không phải…! Ý Phong nói là bình thường thì Phương vẫn học ở trường này, đến tối thì sang ngủ ở chỗ khác…! Như thế thì họ không thể nào tìm ra Phương được rồi…!

Nghe tôi nói, nhỏ chỉ trầm ngâm không trả lời, thỉnh thoảng lại khẽ thờ dài. Tôi vẫn ngồi đấy, không biết nói gì với nhỏ nữa cả, cứ để nhỏ suy nghĩ cho thấu đáo chuyện này đã, chuyển nơi ở chứ đâu phải chuyện đùa.

Lặng im một lúc lâu sau nhỏ mới bắt đầu viết:

-[Ừm…! Chắc có lẽ Phương phải chuyển chỗ ở thôi! Nhưng không biết chuyển sang chổ nào]

…ring…ring…ring…vừa lúc đó chuộng điện thoại tôi lại vang lên. Thôi tiêu là số của Hoàng Mai, chết thật!

-Phong đi qua nhà Lanna nói kiểu gì mà tối chưa về vậy…? – Giọng Mai lạnh băng.

-Ờ! Phong nói với Lanna rồi, vừa định về thằng Toàn lại nhờ có chút chuyện! – Tôi bối rối đỗ thừa ngay thằng Toàn.

-Vậy à? Nhớ về sớm đấy, Mai chờ cơm đói lã người rồi này…! – Em phụng phịu.

-Ừ…ừ…! Phong về ngay thôi…!

Phù…! Hú cả hồn…! Quên mất là Hoàng Mai đang chờ ở nhà nữa. Nhưng còn một công việc phải làm nữa đó là:

-Alô! Tao Toàn đây, mày kiếm có việc gì?

-Ê nè! Em Mai mà có điện thoại hỏi tao ở đâu thì nói là ở nhà mày nhe!

-Ơ đệt cái thằng này! Tự dưng lại lôi tao vào cuộc! – Nó gắt nhẹ.

-Thì giúp đỡ tao tý! – Bỗng nhiên nhớ tới chuyện của nhỏ Phương tôi gọi với – Ê mày kiếm dùm tao một phòng trọ sạch sẽ, tiện nghi nha.

-Ặc cái thằng này! Mới bây lớn mà tính mèo mã hả mạy?

-Mèo mã cái đầu mày, tao nhờ thì mày cứ kiếm đi! Ngày mai vào tao giải thích sao!

-Ờ…ờ! Được ! Gì chứ kiếm nhà trọ thì tao là trùm…! Hề hề…!

Vừa cúp máy xong đã thấy nhỏ Phương nhìn tôi cười tủm tỉm. Thực ra thì tôi cũng bực mình lắm, cứ bị thằng Toàn nó trêu đểu suốt, nhưng mà thấy nhỏ Phương đã cười trở lại thì cũng cho qua…

-Cười gì?

Lắc đầu nhịn cười.

-Hừ, rõ là có chuyện!

-[Đồ sợ vợ…]

-Ặc, không làm thế sao mà giúp Phương được chứ?

Xụ mặt phùng má (đúng chất Ngọc Phương).

-Mà nè, Phong đã nhờ thằng Toàn tìm chỗ ở giúp Phương rồi đấy, chắc ngày mai sẽ có thôi! – Tôi cười xòa.

-[Thật vậy sao, hay quá]

-Ừ tạm thời cứ ở lại đây một đêm đi, mai vào tính tiếp!

-[Ừ, Phong về cẩn thận] – Nhỏ mỉm cười tiễn tôi xuống đến thư viện.

Vừa định quay gót bước đi thì nhỏ đột nhiên vỗ vai tôi, chuyền cho tôi một mảnh giấy:

-[Món quà sau đây của Phương chỉ là cám ơn thôi nha…]

-Ơ…! Sao…chụt…

Chưa kịp mở miệng thì nhỏ đã chồm lên khẽ đặt một nụ hôn vào môi tôi. Nụ hôn rất nhanh nhưng cũng đủ để tôi nhận biết được chuyện gì vừa xảy ra. Thế là từ trạng thái cười tươi ra về tôi đã chuyển thành mặt mày đỏ lựng, nóng bừng bừng vì bối rối…tưởng như hai lỗ tai tôi có thể xịt ra khói bất cứ lúc nào vậy…

-[Hì…Phong về] – Nhỏ cười tươi vẫy chào.

-Ừ…à, về…! – Tôi cứng họng nói không ra hơi.

Ực….! Ngay cả đến nhỏ Phương cũng đã táo bạo như thế, dù biết là nhỏ chỉ cám ơn mình thôi nhưng món quà đó quá sức tưởng tượng đối với tôi rồi…vả lại còn hôn ở môi nữa chứ, ngay cả Hoàng Mai còn chưa hôn tôi như vậy, nói chung là sốc toàn tập đó…

Nhưng có một điều làm tôi vui hơn nữa đó là nhỏ đã thay đổi thái độ đối với tôi từ lúc nào rồi, không còn cặp mắt xa xăm nhìn vô tận nữa, mà thay vào đó là nét mặt vui tươi hồn nhiên như thuở nào, như thế tôi không còn phải lo đến việc nhỏ sẽ càng tách xa khỏi xã hội nữa rồi…

Cơ mà cái cảm giác làm việc tốt giúp người xong nó lâng lâng thế nào ấy các bác ợ, còn nhớ hồi dưới quê nội tình nguyện xả thân cứu người khỏi cũng có cảm giác thế đấy. Sau này có dịp tôi sẽ kể cho nghe, còn bây giờ ăn nhân cứu mạng về nhà ăn cơm đây, hề hề…!

-Sao không ở nhà người ta luôn đi? – Vừa vào đến nhà Hoàng Mai đã quát một câu làm tắt ngủm luôn lửa nhiệt huyết đang cháy bừng.

-Hic…! Thì Phong bảo là ở nhà thằng Toàn có tý việc mà…!

-Sao Mai hỏi bạn ấy thì bạn ấy nói không biết…!

“Sặc…! Không lẽ Hoàng Mai điện cho thằng Toàn còn trước mình nữa, chắc không đâu nếu vậy thì lúc mình gọi tới nó đã nói cho mình biết rồi chứ. Vậy còn trường hợp thứ hai, thằng Toàn nó đốt nhà mình…chắc lắm thằng quỷ đó…! Tổ cha mày Toàn…”

-Hic…! Thì Phong qua…

-Qua nhà Lanna tới giờ mới về hay gì? – Mai hỏi dồn.

-Không phải đâu, Phong qua nhà Lanna xong rồi đi liền…

-Vậy Phong đã đi đâu chứ, hôm nay lại còn nói dối Mai nữa…! – Mai giận dỗi ngồi xuống ghế sofa.

Uầy, Toàn ơi là Toàn mày hại tao rồi, tự nhiên bơm đểu tao làm chi vậy, thằng cô hồn này, nhờ nó giúp để gỡ rối mà nó lại làm rối thêm thôi, ngày mai vào chắc đấm nó phát chết luôn quá…

-Đừng giận Phong mà…! – Tôi vội ngồi cạnh em, suốt nước năn nỉ.

-Nếu Phong không nói là Phong đã đi đâu thì Mai giận luôn đấy! – Không thèm quay mặt lại.

“Thôi vậy, dù gì thì mình cũng chỉ giúp người thôi mà, chứ có tư tình gì bậy bạ đâu, bất quá thì không kể đoạn Phương tặng món quà lúc nãy là được rồi…! Chắc không sao đâu, ừm…chắc thế, cùng lắm là bêu đầu thôi…!

Thế là tôi đem chuyện của Phương kể hết cho Hoàng Mai biết, lúc đầu khi nghe đến Phương thì em đã nhíu mày tỏ vẻ khó chịu nhưng nghe đến đoạn nhỏ bị đánh thì em bỗng đổi sắc mặt lo lắng, và cuối cùng là:

-Này thì, lo chuyện bao đồng….! – Em tức tối véo hông tôi cật lực.

-Au…daaaa! Thì thấy người gặp nguy hông lẽ hông cứu chớ? – Tôi ôm hông suýt xoa.

-Phong đấy, lúc nào cũng nhiệt tình như thế…! – Em phụng phịu.

-Không cứu Phương chẳng lẽ để nhỏ phải bị đánh đập thế sao?

-Hông biết! – Khoanh tay quay đi.

-Thôi mà, nếu Phong không nhiệt tình thì làm sao mà gặp Mai lúc trước chứ!

-Vậy là Phong ví Mai cũng như mấy người bạn khác thôi phải không?

-Ý không đâu! Bạn gái khác, bạn thường khác chứ!

-Dẻo mồm…! – Em nguýt dài nhưng hai gò má rõ ửng hồng.

-Hề hề, hết giận Phong rồi he – Tôi cười cầu tài.

-Thôi được rồi, tạm tha cho Phong đấy…! Nhưng Phong đã có cách gì giúp Phương chưa?

-Thì trước tiên tìm giúp cho Phương một chỗ ở khác đã!

-Rồi sao nữa?

-Thì tùy cơ ứng biến…!

-Trời ạ…! Chuyện hệ trọng mà Phong chưa tính trước gì hết sao?

-Biết gì đâu mà tính…!

-Uổng công cho Phương đã nghe lời Phong quá…! – Em lắc đầu ngao ngán.

-Vậy Mai có cách gì không?

-Um……Thôi ăn cơm đã rồi tính – Em tươi cười kéo tay tôi đến bàn ăn.

Dù không muốn tý nào nhưng tôi cũng đã trót tham dự vào chuyện của Phương rồi, may mà Hoàng Mai đã thông cảm cho tôi mà bỏ qua chuyện này. Nhưng tôi nào biết rằng, lần tham dự này còn kéo theo bao nhiều là rắc rối, thậm chí còn ảnh hưởng đến cả sự nghiệp học sinh của tôi nữa…

Đọc tiếp: Cappuccino 1.0 – (27 – 28)

U-ON C-STAT