Chương 29: Rước nàng về dinh.

Tiếng trống đã vang lên báo hiệu ra về được hơn năm phút mà thằng Thành cứ nhất quyết không để đứa nào có thể bước ra khỏi cánh cửa lớp. Tôi nhìn xung quanh, có vài đứa vì đói bụng mà không ngừng năn nỉ thằng này cho về, thấy mà thương. Nhìn lung tung như vậy thì tôi vô tình thấy Đan, khuôn mặt đang rất giận dữ, Đan đứng dậy đi về phía thằng Thành rồi nói thẳng:
- Làm gì mà không cho ai về hết vậy? Trưa rồi làm gì thì nhanh đi. Tui có hẹn.

Nghe những lời đó thì trong lòng tôi cũng bực tức lắm, dù cho lúc đầu tôi có cảm tình với Đan trong mơ nhưng Đan ngoài đời như vậy thì tôi không muốn bản thân quen biết một người như vậy.

- Thì chờ Thành chút, thằng Phúc sắp về rồi.

Nhỏ Đan đứng khoanh tay trước ngực nhìn thằng Thành trừng trừng như muốn ăn tươi nuốt sống nó làm thằng bạn tôi chỉ biết gãi đầu cười trừ. Gần mười phút sau thằng Phúc mới mò tới cửa lớp, mồ môi lấm tấm trên trán nó như mới đi chạy giặc về. Mà thôi thì nó cũng khỏi cần chạy giặc ngoài kia vì trong căn phòng này có đến ba mươi tám tên giặc đang chờ xử tử nó, chỉ có hai người không màng đến thế sự là tôi và Uyên.

- Đợi lấy vé xem ca nhạc mà làm rần rần.
- Ông có bị điên không, trưa nắng đói muốn xỉu mà chờ ông, biết thương người quá nhỉ?
- Muốn chị em tôi xử đẹp ông không?
- …

Nó cười như mếu, rồi nói:
- Như quý vị đã biết, trường ta thường có thông lệ từ ngày xưa, từ thời những khóa đi trước đến tận khóa hiện nay điều có một ngày kỉ niệm, một ngày dành cho các thầy cô giáo…
- Vào vấn đề chính giùm cái… - Một đứa trong lớp nói.
- Từ từ, cái gì cũng phải có trước có sau.
- Ừa, đúng rồi, kể đầu đuôi đi mà thôi kể ngay khúc giữa được rồi.
- Rảnh quá.
- Thôi không đùa nữa, dù gì thì mình cũng đang đói nên không giữ mọi người lại nữa. Như các bạn đã biết thì sẽ có buổi văn nghệ chào mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam vào đêm 19/11. Trừ các bạn diễn văn nghệ thì những bạn còn lại sẽ mua vé, mỗi vé hai mươi ngàn, ngày mai đem tiền đi mua. Và đây là nhà trường ép buộc nên bạn nào không mua thì cũng phải mua, đặc biệt là không quỵt tiền khi mua. Rồi lớp về.

Câu nói của thằng Phúc thì chắc tụi bạn chỉ thích nghe ba từ cuối mà thôi, nó vừa nói xong thì cái lớp như chạy để kịp né trái bom nguyên tử đang chuẩn bị rơi xuống lớp vậy, thiếu điều là muốn đạp lên nhau mà chạy.

Tôi đi bên em, dưới sân trường đầy nắng hạ. Em ríu rít đi bên tôi, đôi má ửng hồng xinh xắn. Xung quanh chúng tôi, từng học sinh vui đùa cùng nhau ra về. Tôi vào nhà xe, dắt chiếc xe đạp ra cửa trường. Em đặt chiếc balo của em vào giỏ xe rồi ôm cái balo của tôi vào lòng. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, đi qua những con đường mang đầy những nỗi nhớ.

Cánh cổng màu trắng ấy được em mở ra, dắt xe vào trong sân, tiếng gió hiu hiu lay động từng cành lá làm chúng đung đưa như đang chào mừng tôi. Vì trời khá nóng nên tôi ngồi ở bộ ghế đá nhà em, dưới bóng cây mận đang nở hoa, đâu đó mùi hương hoa sữa nhẹ nhàng lay động lòng người.

- Hi, để Hoàng đợi lâu.
- Ờ, không gì đâu.

Uyên thay tà áo dài ra thay bằng một chiếc váy hồng dài chạm gối, em như một nàng công chúa bước ra từ truyện cổ tích.

- Bánh mình làm có ngon không?

Nhớ lại những chiếc bánh đang còn nằm trong tủ lạnh thì tôi gãi đầu cười trừ:
- À chưa?
- Sao vậy?
- Tại ăn sợ hết.
- Hihi, tưởng gì. Hết thì mình làm cho tiếp có gì đâu. Mình làm bánh đó thường xuyên mà.
- Vậy à?
- Ừa, Hoàng muốn ăn không?
- À thôi, bánh hôm qua Uyên cho còn ở nhà mà. Chút về ăn cũng được.
- Hihi, bánh mình mới làm lúc sáng thôi. Ăn bây giờ chút về ăn tiếp. Sướng thế còn gì.
- À ờ…
- Hi, đợi mình chút.

Tôi nhìn theo em, chợt nghĩ bản thân có thể đủ xứng đáng để bên một người con gái hoàn hảo như em hay không? Em học giỏi, nấu ăn ngon ngoài ra còn biết làm bánh và tính tình ngoan, chu đáo. Thật khó để có thể tìm một ai như em ở thời điểm này. Thời điểm mà mạng thông tin phát triển, thời điểm mà con người bắt đầu sống ảo trên những trang mạng, từ tình bạn đến tình yêu và đó là lí do tôi rất ít khi dùng những trang mạng như Facebook, Zalo… Có thể tính tôi hơi hai lúa một chút, chỉ dùng điện thoại để gọi hay nhắn tin, lâu lâu chỉ lên mạng tìm vài tin tức hay nghe một bản nhạc mình thích, thế là đủ. À nhắc đến điện thoại tôi mới chợt nhớ ra là chưa xin số điện thoại em, một điều quan trọng vậy mà vô tình quên đi.

- Bánh ra rồi nè. – Em nói làm tôi nhìn về phía em.
- À ừ, nhìn đẹp ghê.

Trên khay bánh em vừa đặt xuống, những chiếc bánh kem màu xanh lá được phết thêm một chút kem trắng trông thật bắt mắt, chỉ cần nhìn thôi cũng biết ngon rồi.

- Bánh này là bánh gì vậy Uyên ?
- Tiramisu bạc hà.
- Nhìn lạ nhỉ ?
- Hihi, bánh này trên thị trường bán nhiều mà. Mỗi ngày mình làm một vị khác.
- Vậy hôm qua Uyên cho mình là vị gì ?
- Hihi, bí mật, chút về mở ra Hoàng sẽ biết.
- Uầy, vậy ngày nào Uyên cũng làm à.
- Ừa, thường thì mình làm đủ một người thôi. Còn hôm nay thì làm hẳn một cái.
- Vậy à, vậy mình Uyên ăn sao hết.
- Có phải mình ăn đâu, có cái tên trước mặt mình ăn nữa nè.
- Mình hả ?
- Chứ còn ai nữa, giả vờ ngây thơ à.
- Hì.
- Thôi Hoàng ăn đi, rồi cho mình nhận xét.
- Không ăn cũng biết ngon.
- Xạo, hihi.

Tôi lấy muỗng rồi bắt đầu nếm thử chiếc bánh kia. Vị bạc hà the the, cùng vị ngọt thanh thanh của phần kem ở bên trên, phần bột vừa mềm vừa thơm mùi bơ. Ngon tuyệt vời.

- Ngon quá.
- Hihi.
- Uyên không những nấu ăn ngon mà còn làm bánh giỏi nữa. Chắc mình qua nhà cho Uyên nấu ăn mãi luôn
- Thật không ?
- Thật, ngon thế này thì ai nỡ chê.
- Hihi, vậy mỗi sáng Uyên nấu ăn sáng cho hai đứa nha.
- Vậy thì còn gì bằng. À mà khoan, nếu vừa làm bánh vừa nấu ăn sáng thì Uyên phải dậy sớm lắm à.
- Không đâu, mình chuẩn bị mọi thứ vào lúc tối rồi bỏ tủ lạnh, sáng mai đem đi nấu thôi.
- Rồi rồi… Thôi giờ Hoàng về nhé. Cũng gần đến giờ cơm rồi. – Nhìn đồng hồ trên tay tôi giật mình.
- Ừa, hay Hoàng ở lại ăn cơm với mình rồi về.
- À tại mình chưa nói với mẹ nên không ở lại được.
- Ừa, thôi Hoàng về đi, bác gái đang chờ kìa. – Đôi mắt em thoáng buồn.

Tôi không muốn em mang theo những nỗi buồn đó, tôi muốn mang cho em niềm vui chứ không phải làm em mang thêm những nỗi buồn từ tôi nữa. Chắc từ lâu nay em chưa có những buổi cơm cùng người thân, chắc em cứ mãi một mình trong căn nhà rộng lớn này.

- Hay là Uyên qua nhà mình đi.
- Sao được chứ.
- Được mà, cứ coi như là Uyên nấu đồ ăn sáng cho mình thì mình nấu ăn trưa lại thôi.
- Hihi, nếu Hoàng nấu thì mình không dám ăn đâu.
- Ờ thì mình cũng biết chút chút, còn lại mẹ nấu không à nên yên tâm.
- Hihi, nhưng ngại lắm.
- Không sao đâu, giờ này chỉ có mẹ mình ở nhà thôi, bố mình thì đi làm rồi dù có ở nhà hình bố mẹ mình cũng dễ tính lắm.
- Nhưng…
- Thôi, đi mau, mắc công mình bị mắng nữa.
- Vậy đợi mình thay đồ nha.
- Ủa, mặc vậy đẹp mà.
- Không được, chờ mình chút. – Em dọn khay bánh rồi đi vào nhà.

Đành ngồi chờ em thay đồ, không hiểu từ đâu trong cái đầu tôi lại nhớ cái câu nói của các bậc tiền bối rằng : "Một chút của con gái thì bằng cả một giờ của con trai". Nghĩ thôi thì chắc tôi phải chờ dài cả cổ rồi. Nhưng khái niệm ấy không nằm ở em, bằng chứng là chỉ mới mười lăm phút sau thì em đã bước ra, em mặc một chiếc áo sơ mi trắng tay dài đến khuỷu tay, chiếc quần kaki đen và đôi giày búp bê, mái tóc xõa dài.

- Hihi, mình đẹp không ? – Em đứng trước mặt tôi rồi xoay một vòng.
- Ờ, ờ, đẹp lắm…
- Hihi. Thôi đi nhanh nào.
- Rồi rồi.

Đợi em đóng cửa, xong rồi em ngồi lên sau xe rồi đập lưng tôi bảo :
- Đi thôi.
- Rồi rồi.

Tôi không ngờ rằng có một ngày tôi có thể đưa một người con gái xinh đẹp như em về nhà, dù chỉ là dùng một bữa cơm. Không biết mẹ tôi phản ứng như thế nào nữa, thật tình thì trong lòng tôi cũng hơi lo lo. Một người con gái như em thì chắc chắn ngoài kia sẽ có hàng ngàn, hàng trăm người sẵn sàng yêu em. Họ có khi hơn tôi, có thể đưa em đi bằng những chiếc xe đắt tiền chứ không phải là chiếc xe đạp cà tàng này nhưng giờ thì tôi với em chỉ là những người bạn thông thường mà thôi, tôi có tình cảm với em nhưng chắc em chỉ xem tôi là một người bạn thân, một người bạn ngồi cùng bàn. Liệu em có thích tôi ?

Dừng xe trước nhà tôi, em nở một nụ cười thật tươi rồi nói :
- Nhà Hoàng xinh quá.
- Thua nhà Uyên mà.
- Hihi, nhà Hoàng có bán đồ ăn mà, sau có thể xây như nhà mình được nhưng thế này cũng đẹp lắm.
- Ờ ờ.

Nhà tôi tuy nhỏ nhưng được một người bạn của bố tôi thiết kế cho, ngôi nhà được thiết kế theo kiểu Nhật nên nhìn cũng đẹp lắm, chỉ có phần sân trước khá rộng nên được làm nơi giữ xe và bàn ghế ngồi cho khách. Nhìn phong cách quán cũng như là ngôi nhà của tôi thì rất nhiều quán tưởng mẹ tôi bán đồ ăn kiểu Nhật nhưng thật ra chỉ là những món mì mang đậm chất Việt Nam.

Tôi đưa em vào nhà, thấy mẹ tôi đang ở bếp nấu ăn thì em nếu tay áo tôi rồi chỉ vào bếp. Tôi hiểu ý em nên đi vào nói với mẹ :
- Thưa mẹ con mới về

Mẹ quay lại nhìn tôi rồi trách :
- Mày làm gì về trễ vậy, ủa mà ai đây. – Vừa nói mẹ vừa nhìn sang em.
- Dạ con chào bác.
- Dạ, để con nói…

Tôi bảo Uyên lên phòng khách chờ rồi nói với mẹ những điều về em, về hoàn cảnh của em cũng như hiện giờ em đang sống một mình. Nghe vậy thôi mà mẹ tôi nước mắt lăn dài, tôi biết người phụ nữ có chức vụ cao nhất nhà tôi là một người có trái tim đa cảm nên mẹ không bao giờ phàn nàn việc tôi mời những người già bán vé số ăn một tô mì ngược lại còn thêm thịt và mì nhiều hơn nữa.

- Mẹ hiểu rồi, thôi mày lên chơi với con bé đi, để ở đây mẹ lo.
- Dạ.

Ra phòng khách định bảo Uyên đợi chút để tôi lên cất balo thì em bảo tôi :
- Hi, Hoàng cứ đi lên phòng đi. Để mình vào phụ bác gái.
- Thôi Uyên cứ ngồi chơi đi, đợi mình chút thôi.
- Hihi, để mình vào phụ bạc, khách gì mà khách.

Không để tôi cản nữa, em đi vào bếp cùng mẹ tôi. Đi lên cầu thang thì tôi cũng nghe mẹ tôi bảo em ra ngoài phòng khách đợi nhưng em nói gì đó rồi mẹ tôi cũng đành xiêu lòng, đi hết cầu thang thì tôi nghe tiếng trò chuyện, tiếng cười dưới bếp. Tôi chắc rằng mẹ tôi cũng chịu Uyên rồi, một người con gái như em thì mẹ tôi nào lại không thích kia chứ, tôi cũng vậy mà.

Chương 30: Tô lên sự ấm áp.

Đặt chiếc balo lên bàn học, tôi ngã người nằm xuống chiếc giường, trong người có một cảm giác thật là phiêu, mọi mệt nhọc của một buổi học đều tan biết hết. Ngoài ô cửa sổ, tiếng xe chạy qua lại không ngừng, tiếng trò chuyện rôm rả của những vị khách ở quán nước mía bên kia đường. Ở dưới bếp, tôi nghe tiếng cười khúc khích, tiếng trò chuyện, tiếng xoong nồi chạm nhau kêu leng keng. Thay đồ, tôi đi xuống dưới nhà, chợt có một mùi thơm của thức ăn bay nhảy lung tung rồi ùa vào mũi tôi.

Ở nhà mẹ thường hay bảo tôi vào phụ bếp nhưng ngày hôm nay thì mẹ chẳng đá động gì tới tôi cả nên tôi có một khoảng không gian riêng tư mà ngồi coi bộ phim trên tivi. Coi được chừng nửa tiếng nữa thì Uyên cũng ra ngồi cùng tôi, thấy lạ tôi hỏi:
- Ủa, sao ra đây.
- Hi, thì nấu xong rồi, ra kêu Hoàng vào ăn cơm.

Tiếng mẹ tôi trong bếp vọng ra:
- Nó có chân nó tự vào được, coi vào đây với bác đi Uyên.
- Dạ! – Em đáp lời mẹ tôi rồi quay sang bảo. – Hoàng vô luôn đi, không chút bác gái la đó.
- Ờ.

Tôi cũng đi theo Uyên vào bếp, mùi thơm của những món ăn trên bàn bốc lên, thêm vào đó những món ăn được trang trí khá đẹp mắt, nhìn là biết Uyên trang trí rồi chứ mẹ tôi chỉ cho đồ ăn ra dĩa hay tô gì đó chứ nào giờ làm gì trang trí. Ngồi vào bàn, tôi xới cơm cho mọi người, bàn ăn có món bò xả ớt, đậu que xào thịt heo, tô canh chua cùng với cá gì đó tôi không biết, nói chung là một bữa ăn nhà tôi luôn có đủ ba món: Canh, mặn, xào. Một lúc mẹ tôi và Uyên cũng đặt món tráng miệng xuống bàn, đó là ba ly thanh long lặt hạt – Xay ra thì hạt sẽ nổi lên trên.

Uyên và mẹ tôi ngồi vào bàn, tôi cũng so đũa rồi đưa cho từng người. Chờ mẹ tôi gắp xong thì tôi cũng tự gắp cho mình một miếng thịt bò xả ớt, cắn vào một cái, vị cay nồng của xả ớt, thịt bò vừa ăn không bị quá dai hay quá mềm.

- Thấy sao? Uyên làm món đó đó.
- Quá ngon. – Tôi ra dấu number one về phía em.
- Hihi.
- Con khéo tay lắm, chẳng bù với thằng Hoàng nhà bác, suốt ngày bác bảo nó phụ mà chỉ toàn làm những món đơn giản như trứng chiên, mì tôm, rau luộc… Bác định tập cho nó thêm vài món để có lúc mà tự nấu thì nó cứ lắc đầu bảo từ từ.
- Mẹ, thì từ từ chứ. – Tôi lắc đầu khống chế.
- Hihi, có gì để con dạy Hoàng nấu ăn cho. Con gái thích con trai biết nấu ăn lắm đấy, có khi sau này được nhiều người để ý thì phải cảm ơn Uyên đó.
- Ờ ờ…

Tôi cấm cúi ăn, trong lòng tôi đâu cần ai đâu, không cần phải nhiều người theo, chỉ cần có Uyên theo là được rồi. Nhưng không biết Uyên có tình cảm với tôi không nhỉ? Nhìn em vô tư như thế chắc chắn là chỉ xem tôi là bạn mà thôi.

Trong ba món ăn, tôi có thể chắc chắn món ăn nào là do mẹ tôi nấu và món ăn nào là do Uyên nấu. Những món ăn mẹ tôi nấu đều hết sức gần gũi với tôi nên hương vị của nó khi tôi ăn vào thì nhận ra ngay, còn những món ăn của Uyên có những hương vị rất lạ, khác với những người khác, ví dụ như món đậu que xào thịt, hình như trong đó em có thêm một chút dầu mè vào nên món ăn có vị béo béo, ngọt ngọt.

- Bác mong có một đứa con gái như con để phụ giúp bác chuyện bếp núc, chứ thằng Hoàng là thua.
- Ơ, con có tội tình gì đâu.
- Chứ tao bảo mày đứng nấu mì bán thì mày chạy đi đâu.
- Dạ… Tại con sợ nấu ít quá, rồi lại nấu nhiều quá nên đâm ra…
- Đó con thấy chưa Uyên, thằng này thì bác thua.
- Hihi, dạ, nếu được con xin được qua giúp bác, chứ ở nhà con có một mình cũng không biết làm gì cả.
- Vậy thì tốt quá, bác cảm ơn con trước nhé, thằng Hoàng có người bạn như cháu thì phúc ba đời nó rồi. Mày nhớ học bạn mày đi đó, mới tuổi này đã có thể tự lập được rồi, là con gái nữa. Chắc bố mẹ con tự hào về con lắm.

Mẹ tôi cứ nói như vậy mỗi khi có khách đến nhà, vì quá quen nên tôi cứ ăn đến khi nghe đến bố mẹ của Uyên thì tôi ngước lên nhìn em. Đôi mắt em buồn, nụ cười ngượng để đáp lời mẹ tôi:
- Dạ, mẹ con thì mất lâu rồi nên con không biết bà có tự hào về con không, còn bố con thì yêu thương con lắm.
- Bác không biết, cho bác xin lỗi con nhé.
- Dạ, không có gì đâu.

Không khí bữa ăn chợt trùng xuống, dòng suy nghĩ cứ chạy dài trong tâm trí những người ngồi đây.

Sau bữa ăn, tôi cầm ly thanh long lặt hạt uống một hơi, vị ngọt của trái thanh long bị nhạt đi bởi đá nhưng cũng còn rất ngon. Đứng trên lang cang, ngắm nhìn thành phố từ trên cao, nơi những ngôi nhà san sát nhau nối dài, thành phố ban ngày thật giản dị dưới ánh nắng của mặt trời chứ không rực rỡ khi thành phố lên đèn.

- Đang suy nghĩ gì đó? – Giọng nói ngọt ngào vang lên sau lưng tôi.
- À, ngắm nhìn thành phố thôi.
- Hi, cũng lãng mạn nhỉ?

Khuôn mặt baby của em tựa vào tay, đôi mắt em nhìn xa xăm như đang ngắm thành phố giống tôi:
- Hoàng thấy mình như thế nào?
- Tốt bụng, dịu dàng, chu đáo, đảm đang, xinh đẹp… nói chung hội tụ đủ yếu tố để trở thành một người vợ hiền, một nàng dâu thảo.
- Hihi, ngoài kia cũng nhiều người như vậy mà.
- Không đâu, vì mình cũng thích những người con gái làm bánh, trong họ ngọt ngào lắm.
- Èo, ghê quá. Con gái có phải là bánh ngọt đâu mà ngọt ngào.
- Uầy, thì… - Tôi gãi đầu.
- Hihi, mình đùa thôi, mình hiểu ý Hoàng mà.

Em mỉm cười, nụ cười thật tươi rồi đưa ánh mắt nhìn xuống lòng đường, nơi những chiếc xe chen chúc nhau qua lại.
- Uyên ăn bánh không?
- Ừa…

Lật đật chạy xuống tủ lạnh, lấy hộp bánh của em rồi đem lên, thật tình thì tôi cũng hơi ngại vì đây là bánh do em làm, rồi em tặng cho tôi đến bây giờ thì tôi lại đem nó lên cho em. Đặt hộp bánh lên chiếc bàn ngoài lang cang, em cũng quay lại nhìn tôi, thấy hộp bánh em mỉm cười trêu:
- Cuối cùng thì mình cũng là người thưởng thức nó, đem đi tặng rồi giờ phải ăn lại… Hihi.
- Uầy… tại trong tủ lạnh chỉ còn mỗi cái hộp này.
- Vậy mà dám mời mình, nếu không có hộp bánh này thì Hoàng làm sao?
- Thì… thì chạy ra đường mua.
- Trời, ngốc quá!
- Hì.

Gỡ chiếc hộp ra thì thấy một chiếc bánh giống chiếc bánh hồi nãy tôi vừa ăn ở nhà Uyên, nó chỉ khác là màu sắc rồi cách trang trí mà thôi. Nhìn màu của chiếc bánh thì tôi chắc đây là Tiramisu Socola, trên mặt chiếc bánh còn có thêm vài hình trái tim được trang vẽ bằng si – rô đỏ và chữ Love nhỏ nhắn ở giữa bánh. Hình như em thích làm bánh Tiramisu thì phải.

- Thấy mình trang trí dễ thương không, hihi.

Chợt giật mình trước câu nói của em, nãy giờ tôi cứ nghĩ chứ love kia là yêu, thích nên trong đầu cứ tưởng Uyên thích tôi, nào ngờ là trang trí.

- Ờ, dễ thương lắm..
- Biết tại sao mình trang trí vậy không?
- Không, cũng đang thắc mắc lắm.
- Vì socola chứng minh cho tình yêu nên mình mới trang trí vậy.
- Ờ ờ.
- Thôi Hoàng nếm thử đi, coi thử ngon bằng cái bánh lúc trưa không?

Lấy muỗng nếm thử một chút bánh, vị vừa ngọt vừa đắng của socola cùng vị béo của trứng gà trong phần bột bánh tạo nên một chiếc bánh rất ngon dù cho phần bột bánh có hơi cứng vì bỏ tủ lạnh.

- Ngon nhưng hơi cứng vì bỏ tủ lạnh, tiếc quá.
- Hihi, không sao đâu.

Em mỉm cười, nụ cười của em còn ngọt ngào hơn chiếc bánh mà cả hai đang ăn.

Trời dần về chiều, khi thành phố đã lên đèn, một chiếc áo khác được khoác lên thành phố, chiếc áo lung linh đầy sắc màu. Phía dưới sân, mẹ tôi cũng bắt đầu dọn hàng ra bán. Tôi cùng em đi xuống dưới nhà định phụ mẹ, Uyên nhìn đồng hồ rồi bảo:
- Thôi trễ rồi, mình về nhé.
- Ờ, để mình đưa Uyên về.
- Ừa, hi.

Đi xuống dưới sân, tôi dắt xe ra cửa, em cũng đi sau lưng tôi, đến chỗ bán, mẹ thấy hai đứa tôi thì bảo:
- Uyên về hả con?
- Dạ.
- Ừa, thằng Hoàng đưa bạn về cẩn thận rồi về đây phụ mẹ.
- Dạ, con biết rồi.
- Nhà con ở đâu vậy Uyên?
- Dạ trên đường Lê Hồng Phong ạ.
- Vậy thì cũng gần đây, trưa mai con qua đây ăn cơm với bác cho vui.
- Dạ nhưng…
- Thôi không nhưng nhị gì cả, thôi thằng Hoàng chở bạn về đi, cũng trễ rồi. Mai con nhớ qua nhé Uyên.
- Vâng ạ! Thưa bác con về.
- Con đi nha mẹ.
- Ừa. Hai đứa đi cẩn thận.

Mỗi lần mẹ tôi nói hai đứa làm tôi sướng đến rơn người, cứ như tôi và em đã là người yêu của nhau rồi mẹ tôi xem em như con dâu của mình. Nhưng thực chất những gì tôi đang nghĩ đều là ảo tưởng, làm gì có thể như thế.

Đoạn đường từ nhà tôi về nhà em luôn đông đúc vào những buổi tối. Vì là con đường trung tâm của thành phố nên lúc nào cũng có nhiều xe qua lại. Đến trước cổng nhà em, em nhẹ nhàng bước xuống xe tôi như một nàng công chúa bước xuống cỗ xe ngựa và trở về với lâu đài của mình.

- Cảm ơn Hoàng về ngày hôm nay nhé?
- Ơ, sau lại cảm ơn mình, mình chưa cảm ơn Uyên nữa mà.
- Hihi, không biết.
- Uầy.
- Mai Hoàng nhớ qua nhà mình sớm nha.
- Làm gì vậy?
- Hihi, ăn sáng rồi đưa mình đi học. Được không?
- Được chứ, rất sẵn lòng.
- Hihi, thôi Hoàng về nhanh không bác gái nổi giận lên là Hoàng tiêu.

Nhắc tới mẹ tôi thì tôi tá hỏa lên, mẹ bảo đi nhanh về phụ quán mà giờ này tôi còn ở đây.

- Thôi mình về, Uyên không nhắc chắc mình ở đây luôn mất.
- Ai cho mà ở.
- Uầy, thôi mình về.
- Ừa, tạm biệt Hoàng, mai nhớ đó nha.
- Mình nhớ rồi.

Tôi nói lớn lên vì đã chạy cách nhà em một vài mét. Tôi không biết rằng, người con gái sau lưng tôi đang mãi nhìn theo hình bóng một cậu con trai đạp xe rồi mỉm cười, một nụ cười hạnh phúc.

Đọc tiếp: Vẽ Màu Tình Yêu Dành Cho Em – (31 – 32)

U-ON C-STAT