Chương 26: Buổi tập đầu.
Sáng chủ nhật, tiếng xe bon chen trên những con đường ngày cuối tuần lôi tôi ra khỏi giấc ngủ, dậy chuẩn bị mọi thứ, lấy cây guitar ở góc phòng mà từ lâu đã không dùng đến, chắc có lẽ là từ lúc nhập viện đến bây giờ. Nhớ những lúc trước, cứ rảnh là tôi lại lôi người bạn của mình ra mà mà gảy những bản nhạc buồn trong ngày mưa lạnh giá.
Đeo guitar lên vai, tôi chào mẹ rồi đạp xe bon bon trên con đường Lê Duẫn rồi cắt qua đường Lê Hồng Phong để đến trường tập trung rồi cả đám sẽ đến nhà nhỏ Tuyền – Một trong những đứa tham gia nhóm múa và ngồi cạnh thằng Trịnh – để tập vì nhà nhỏ có một khoảng sân rất rộng và hướng ra biển. Bánh xe cứ quay đều trên con đường Lê Hồng Phong đầy bóng cây, đi dưới làn cây xanh mát làm cho tôi quên đi cái nóng của ngày. Chạy được một lúc, tôi thấy một người con gái vai đeo một cây đàn violon, có linh cảm là Uyên, vì con đường này dẫn đến trường tôi và nhà em cũng nằm trên con đường này, tôi lật đật đạp xe đến gần hơn để nhìn thì đúng là Uyên, em mặc một chiếc áo sọc ngang trắng đen, cùng chiếc váy trơn đen dài gần đến gối. mái tóc xõa dài tung bay trong gió làm thu hút mọi ánh nhìn của các chàng trai đang đi lại trên đường trong đó cũng có tôi, chạy xe đến bên cạnh, tôi nói:
- Nếu em không chê anh bèo thì ngồi lên xe anh đèo. – Câu nói cửa miệng của tôi lấy từ trong bài hát Mùa ta đã yêu của Phạm Hồng Phước.
Uyên lạnh lùng quay lại làm tôi giật mình, thấy tôi em nở nụ cười:
- Vậy em xin phép.
Giọng em ngọt ngào nửa đùa nửa thật, em phụ họa với tôi diễn một câu hội thoại vui. Vì mặc váy nên em ngồi một bên yên xe, một tay vịn hờ vào áo tôi, một tay ôm cây violon trước ngực. Chở Uyên đi trên đường mà nhiều ánh mắt của các anh thanh niên cũng như những cậu trẻ đều nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống trong đó cũng có nhiều chị em với ánh mắt ngưỡng mộ. Nhìn từ xa cũng thấy trước cổng trường đang có một đám loi nhoi, cái giọng bô bô của thằng Hưng phát ra từ trước cổng trường mà từ đó cách chỗ tôi trường mười ngôi nhà cũng có thể nghe thấy. Dừng xe trước cổng trường, hai thằng Phúc và Thành nhìn tôi như sinh vật lạ, còn thằng Hưng, Trịnh hình như coi đây là bình thường nên mặc sức chém gió cùng hai thằng Tuấn và Long – Hai thằng nam còn lại trong lớp. Còn những đứa con gái thì trầm trồ chỉ trỏ rồi nói đủ thứ, Uyên xuống xe, lấy lại khuôn mặt lạnh lùng vốn có của mình rồi đứng sau lưng tôi nhìn ra đường như không màng gì đến những lời nói kia. Sau khi Đan điểm danh những người bên nhóm múa thì Trúc cũng điểm danh bên nhóm Acoustic. Có mặt đầy đủ các thành viên, thế là chia nhau xe mà chở còn dư thì gửi ở nhà gửi xe đối diện trường. Theo lời nhỏ Tuyền thì càng nhiều xe thì sẽ chiếm diện tích sân tập nên càng ít càng tốt. Như được bàn giao trước, thằng Hưng phải đèo thằng Trịnh để giao một chiếc xe cho Trúc và nhỏ Tuyền. Tôi thì đèo Uyên nhưng đạp chầm chậm cùng hai chiếc xe kia để trò chuyện, thằng Phúc với thằng Thành thì đi giữa với hai thằng kia mà chém gió lâu lâu quay lại nhìn tôi và Uyên cười bí hiểm.
Đến nhà nhỏ Tuyền thì cả bọn thích thú trước cái sân và bãi biển trong xanh, bãi biển nhà nhỏ không nằm trong khu du lịch nên nó vẫn còn vẻ hoang sơ chứ không có những cái dù xanh dù đỏ cắm trên cát như trên phần khu du lịch mà chỉ có một vài cây dương tỏa bóng mát. Thay vì tập trong sân như đã bàn, cả bọn thích thú chọn cho mình một bóng mát dưới hàng cây dương để tập, dù gì thiên nhiên vẫn tốt hơn còn phần sân thì để gửi xe đạp. Dưới bóng mát của hàng dương, chúng tôi chia nhau ra để tập, nhóm Acoustic bọn tôi có vẻ thảnh thơi hơn nhóm múa hiện đại đang mặc sức tập động tác bên kia, bọn tôi chỉ có việc là ngồi lại với nhau mà hòa nhịp điệu của bài. Như đã phân công từ trước, thằng Phúc và thằng Thành sẽ là sáo, tôi guitar, thằng Hưng thì cajon chỉ có thằng Trịnh tưởng là ngồi chơi xơi nước thì bị Trúc bắt lên hát cùng, nhìn mặt thằng bé nửa buồn nửa vui, giọng thằng này hay và trong như con gái nhưng có điều nó cứ dấu nghề mà không chịu bộc lộ. Nhìn Uyên đang đặt chiếc violon trên vai rồi kéo thử vài giai điệu trong bài hát, tôi nhìn em tưởng như là một nàng tiên âm nhạc đang xuống trần gian giúp chúng tôi. Đôi mắt đen tuyền cũng khuôn mặt baby của em làm ai cũng phải mê mẩn, đôi môi hồng hồng mấp máy theo điệu nhạc, mái tóc dài đến tận thắt lưng, cao khoảng một mét sáu mấy cùng với dáng điện nước đầy đủ. Nói chung là đẹp khỏi bàn, còn Trúc với khuôn mặt tròn đáng yêu, mái tóc để mái dài ngang lưng, có điều chỉ cao khoảng một mét năm lăm hay năm tám gì đó thôi, nhưng cũng đáng yêu lắm.
Bọn tôi bắt đầu hòa nhịp sau khi Uyên đã thử nhạc hết một bài, tôi đặt tay lên dây đàn rồi solo phần intro của bài hát rồi tiếp theo sẽ là phần đệm violon của Uyên hòa cùng tiếng sáo du dương. Lúc đầu của bài hát thì sẽ không có đất diễn cho cajon nhưng đến phần nhạc nhanh thì cajon mới bắt đầu còn sáo thì yên không thổi nữa, đến khi cuối bài thì cajon lại ngừng đến phiên sáo thế vào. Ba thằng Thành, Phúc, Hưng cứ thay nhau như vậy, còn tôi và Uyên thì phải hết cả bài. Bản Cây đàn sinh viên bọn tôi làm nên mang một diện mạo khác với những ca khúc trên mạng, có trầm lắng, có sôi động, có sự hòa hợp của nhiều nhạc cụ. Cả nhóm múa nhìn chúng tôi ngưỡng mộ, ba thằng kia thì sĩ gái nên mặc sức thôi thêm vài bài mà tụi nó biết, còn thằng Hưng thì gõ cajon theo sáo một cách điên cuồng mà chẳng có nhịp nào ra nhịp nào. Tôi loay hoay chỉnh lại dây đàn rồi đàn một bản Right Here Waiting For You theo kiểu solo. Điệu nhạc sâu lắng làm tan đi cảm giác mệt mỏi trong người tôi. Dứt bản nhạc, tôi dựa người vào cây dương phía sau, quay sang nhìn thì thấy Uyên ngồi cạnh tôi từ lúc nào.
- Bài đó bài gì vậy Hoàng?
- Right Here Waiting For You.
- Hay ghê, chút mình về nghe thử.
- Ờ, bài này mình cũng thích lắm.
- Hihi, đợi mình tập xong bài này thì mình hòa nhạc chơi chung thử nha.
- Ờ, cũng được.
Hòa nhạc chơi chung sao? Nghĩ tới viễn cảnh ấy thì tôi mừng thầm trong lòng. Ngước nhìn Trúc và thằng Trịnh đang chia nhau ra từng đoạn mà hát, bên nhóm múa cũng bắt đầu ráp đội hình.
- Hoàng chơi guitar bao lâu rồi? – Uyên hỏi tôi.
- Mình chơi từ năm lớp tám, cũng được hơn hai năm.
- Hihi, nhìn đàn của Hoàng thì chắc Hoàng theo dòng nhạc cổ điển phải
- Ờ, mình đó giờ ít chơi bên đệm hát vì có một mình thôi. Đệm nhạc thì có ai hát đâu.
- Hoàng đệm đi, Uyên hát cho.
- Ờ, có dịp sẽ đàn cho.
- Hihi.
Tôi và em ngồi trò chuyện với nhau vui vẻ, lâu lâu tôi quay nhìn xung quanh để coi bọn bạn làm gì thì bắt gặp ánh mắt Trúc nhìn tôi. Thời gian cứ trôi đi lặng lẻ đến trưa, khi ánh mặt trời đứng bóng trên ngọn dương cũng là lúc nhỏ Tuyền cất tiếng gọi trù ếm:
- Này mọi người ơi…
Nhỏ Tuyền chưa kịp nói thì thằng Hưng nhảy vô:
- Kính thưa quan viên hai họ, kính thưa cô bác già trẻ lớn bé, dù mới sinh hay gần chết cũng xin quý vị ngậm miệng lại mà nghe gia chủ phát biểu, dạ dạ… em mới chị Tuyền.
Nhỏ Tuyền nhìn thằng Hưng chớp chớp còn đám bọn tôi thì cười lăn cười lộn, chỉ có Uyên là che miệng cười khúc khích.
- Giờ mình xin có ý kiến vì là chủ nhà, hôm nay thì nhà mình không có ai nên mọi người muốn nấu cơm ăn ở nhà mình luôn hay mạnh ai nấy về rồi chiều tập trung lại.
Nhỏ Tuyền vừa nói xong cả bọn lại nhao nhao:
- Ở đây luôn đi.
- Tự túc là hạnh phúc.
- Tán thành, tui ủng hộ hai tay luôn Tuyền ơi…
Nhận được sự ủng hộ nhiệt tình của bọn tôi nhỏ Tuyền cũng cười rồi phân chia nhóm nào đi chợ, nhóm nào đi mua đồ uống và nhóm nào ở nhà chuẩn bị. Phần đi chợ thì con gái chỉ có vài đứa chủ yếu là con trai đi xách đồ, cũng may là tôi được phân công đi mua nước chung với Trúc và Uyên cùng thằng Trịnh còn lại thì ở nhà chuẩn bị. Nhìn thằng bạn chở được Trúc mà cái mặt của nó thộn không thể tả được. Vào siêu thị, tôi đẩy xe đi kè kè bên Uyên và Trúc, thằng Trịnh cũng đi kế bên tôi nhưng nó cứ mãi hóng hớt mà nhìn xung quanh để nhìn gái. Vào hàng đồ uống, Uyên đứng ngắm nhìn từng loại nước thì Trúc ở đâu đem về một đống bánh kẹo.
- Sao Trúc mua nhiều đồ vậy, Tuyền bảo chỉ mua nước thôi mà. – Uyên thắc mắc.
- Thì mình mua chút lớp ăn tráng miệng.
- Không cần đâu, mình nghe nói là mấy bạn đi chợ cũng có mua trái cây. Thôi Trúc cất lại đi, tốn kém lắm.
- Ơ, mình mua mình trả tiền, có gì đâu. Uyên không ăn thì thôi, người khác ăn.
- Mình…
Trước tình thế có vẻ Uyên đuối lí, tôi với thằng Trịnh thì đứng đực ra mà đưa mắt nhìn, gì chứ xen vào chuyện con gái mà lúc đang tranh cãi như thế này thì trước sau gì cũng bị gán cái mác vô duyên. Nên tôi đành kéo vai áo của Uyên, em cũng biết ý tôi nên im lặng chỉ cho tôi thùng coca cola trên cao. Ra quầy tính tiền thì trong Trúc có vẻ hí hửng lắm, con Uyên thì cứ im lặng mà đi bên tôi, khuôn mặt hơi ửng hồng :
- Uyên có sao không ? Mặt Uyên trong hơi đỏ kìa. – Tôi lo lắng.
- Mình không sao đâu, chắc do đi nắng mà quên không đội nón.
Nói rồi em đi thẳng ra xe, trên đường về thì bọn tôi cũng ghé vào một hàng quán trên đường mua một ít đá lạnh, tôi cũng tranh thủ vào tiệm thuốc kế bên mua luôn vài cái khẩu trang y tế. Thằng Trịnh xách đá ra xe để lên giỏ rồi đèo Trúc đi trước, tôi quay lại đưa khẩu trang cho Uyên :
- Uyên đeo vào đi cho đỡ nắng. – Đáng lẽ đeo khẩu trang phải kèm theo đội nón luôn mới đúng nhưng có còn hơn không.
- Hihi, mình cảm ơn, Hoàng tốt với mình ghê.
- Hì, có gì đâu.
Tôi co giò lên mà đạp xe trong lòng thầm vui mừng, chợt Uyên dựa đầu vào lưng tôi, thầm nói :
- Trừ ba mẹ mình ra, Hoàng là người đầu tiên quan tâm và tốt với mình như thế. Mình cảm ơn Hoàng nhiều lắm. Từ trước đến giờ mình chưa bao giờ được vui như thế.
Chương 27: Nỗi buồn trong em.
Tôi im lặng, lúc này trong lòng tôi rối bời trước câu nói của em. Tôi không nghĩ một người con gái hoàn hảo như em lại mang trong ký ức của mình những nỗi buồn. Tôi muốn em cười thật tươi, cười vui vẻ mà quên đi những nỗi buồn ấy, để em nhìn cuộc sống này bằng cái nhìn hạnh phúc.
- Ờ, không có gì đâu, bám chặt nhé Uyên!
Em níu vai tôi rồi hỏi:
- Hoàng định làm gì vậy?
- Chơi thả dốc thôi.
Từ chỗ mua đồ xuống nhà nhỏ Tuyền phải đi qua một con dốc hơi cao. Tôi đạp xe hết tốc lực để lấy trớn rồi phi xuống dốc, chiếc xe lao nhanh xé toạc không khí tạo nên từng làn gió mát. Uyên ở ngoài sau nắm chặt lấy vai áo tôi vừa la vừa cười thích thú.
Khi thả hết dốc tôi hỏi em:
- Vui không?
Uyên cười rồi đáp tôi:
- Vui lắm, gió mát đã ghê, hôm nào chơi tiếp đi Hoàng.
- Rồi rồi, muốn thì chiều.
- Hihi.
Có lẽ với tôi lúc này, em vui là đủ rồi. Tôi sẽ cố gắng tìm hiểu về em, về nỗi buồn không tên ở em.
Vừa về đến nhà nhỏ Tuyền thì đã thấy một đám lố nhố đang ngồi lặt rau, người thì cậy sò, người thì làm cá, làm thịt. Còn những đứa đã đi chợ như bọn tôi thì chỉ có công việc là ngồi ngắm biển và chờ đợi cái ăn. Uyên sau khi đưa đồ cho nhỏ Tuyền xong thì cũng ra ngồi cạnh tôi. Thấy tôi nhìn, em hỏi:
- Làm gì Hoàng nhìn mình giữ vậy, mặt mình dính gì à.
- À không? Chỉ thắc mắc sao Uyên không vào chỗ mấy đứa con gái chơi mà lại ra đây.
Uyên vuốt ve mái tóc dài rồi cười buồn:
- Trong lớp mình chỉ thân với Hoàng, nhỏ Tuyền và Trịnh thôi. Chứ có nói chuyện với ai nữa đâu.
- Trời, việc này chắc phải nói cô hạ hạnh kiểm thôi, lí do không hòa đồng với bạn bè. – Tôi trêu em.
Uyên đỏ mặt, ấp úng thanh minh.
- Tại… tại mình mới chuyển đến học mà… Để mình từ từ rồi sẽ…
Thấy em như thế, tôi cười rồi bảo:
- Mình trêu Uyên thôi, ai lại làm thế.
Uyên lườm tôi rồi đánh lia lịa vào lưng tôi:
- Hoàng đáng ghét, cho chết.
- Đã quá, có người đấm bóp giùm.
- Đấm bóp nè, đấm bóp nè. – Càng nói em càng đánh mạnh hơn để khi tôi đâu hàng xin thua thì em mới dừng lại mà cười.
- Ê hết cả lưng. – Tôi xuýt xoa.
- Cho chết, ai bảo trêu mình.
- Uầy, thôi vài bữa rút kinh nghiệm.
- Rút kinh nghiệm sao?
- Vẫn trêu nhưng xong thì chạy.
Nói xong tôi búng trán em rồi vội ngồi dậy chạy thật nhanh vào nhà. Ngoài sau, tiếng em kêu hét lên: “Đứng lại”.
Đùa giỡn với Uyên rồi vào chém gió với thằng Trịnh khoảng một tiếng sau thì nhỏ Tuyền cũng gọi bọn con trai vào rồi đưa cho tôi và thằng Hưng hai tấm bạt, còn mấy thằng kia thì là chén, đũa, lò lửa, vỉ nướng… Tôi với thằng Hưng trải hai tấm bạt ra dưới bóng cây dương rồi kiếm vài cục đá để dằn lại các mép để tấm bạt khỏi bị gió thổi bay. Thằng Thành và thằng Tuấn để hai lò nướng chính giữa rồi mấy thằng còn lại xếp ly, chén xung quanh. Một lúc thì tụi con gái cũng đi ra, trên tay ai cũng có một món đồ ăn, nhìn sang Uyên, thấy em đang cầm rổ sò nhìn tôi cười.
Tất cả đều yên vị trên tấm bạt dưới bóng cây dương, gió hiu hiu làm bụng ai cũng đói thật nhiều. Tiếng sóng biển ầm ầm như đang hòa cùng cái bao tử để biểu tình bọn tôi. Cả đám ngồi quây quần bên hai lò lửa, tôi chọn chỗ gần lò lửa vì bị phân công phải nướng sò, kế bên là Uyên và Trúc. Trên bàn tiệc lúc này có hai lò lửa chung đó là hai rổ sò huyết, cùng bốn con gà thả vườn của nhỏ Tuyền, vài chú cá bị xiên cây từ trước ra sau để đem nướng ngoài ra còn vài món ăn lặt vặt như bò khô, mực khô… Lúc đầu bọn tôi ai cũng đem nước ngọt ra mà trò chuyện, không hiểu đâu thằng Long đem ra một chai rượu đế mặt cười nham hiểm. Tôi lấy sò đặt lên vỉ nướng rồi cho thêm một chút hành mỡ bên trên, mùi sò nướng thơm phức làm tụi bạn thèm thuồng. Tôi vừa bỏ con sò nào chính xuống đĩa là y như rằng bay một cách nhanh chóng. Cứ thế xuống một buổi ăn tôi chỉ chăm chăm nướng sò còn những mấy món ăn khác thì Uyên gắp cho tôi, lâu lâu Trúc cũng gắp cho vài miếng. Cả bọn đang ăn uống ngon lành thì thằng Long nói:
- Ăn gì ghê vậy, làm vài ngụm chơi, con trai vô tửu thì coi như bỏ. – Nó nói làm lòng tự ái của bọn con trai hứng lên vì có thêm bọn con gái xung quanh nên thằng nào cũng muốn thể hiện.
Thằng Tuấn bảo:
- Chú thích thì anh chiều, nãy giờ chờ chú mở chai rượu mà lâu, tưởng đem ra khè.
Thằng Long cười khoái chí:
- À à được, giờ uống xoay vòng, con trai một lý con gái nữa ly. Chai này chừng hai vòng là hết à. Ai cũng phải uống nhé.
Nói xong nó rót một ly rồi đưa lên miệng ực một phát hết. Rồi tới thằng Tuấn bên cạnh cũng vậy. Rồi tiếp đến bọn con gái, đứa nào cũng nhắm mắt uống trong thấy tội, thằng Trịnh cũng vậy, vừa uống xong thì nó cầm ly coca lên mà tu ừng ực, tôi đoán cu cậu chút nữa về được là hay, chứ rượu mà hòa với coca thì thôi thôi rồi. Tới lượt tôi thì cũng uống một cách bình thường, không phải là dân ăn nhậu gì, chỉ là lâu lâu ông bố tôi cũng kêu tôi xuống mà làm vài ly cho vui, vì bảo nhậu một mình buồn nên tửu lượng của tôi cũng không đến mức tệ không biết uống. Qua tôi là Uyên, em cầm ly rượu mà lưỡng lự, thấy vậy thằng Long bảo:
- Uống đi Uyên ơi, nhanh lên còn người khác, hề hề.
Mặt em tái xanh khi nghe câu đó, tay run run đưa ly rượu lên môi, tôi giựt lấy ly rượu rồi đưa lên miệng nhấp nửa ly rồi chuyền:
- Xong nhé.
Thằng Phúc la lên:
- Ai cho uống giùm thế, ăn gian à.
- Uyên không biết uống thì tao uống thay, không được à. Con trai là phải ga – lăng chứ.
Tôi nói xong thì tụi con gái như bắt được vàng, liền sử dụng tuyệt chiêu bí truyền mỹ nhân kế đánh vào lòng tự ái của bọn con trai, liền nhờ tụi nó uống giùm, hên là bên tôi chỉ có Uyên chứ không thì cũng bị tụi con gái chuốc say như tụi kia rồi. Tàn cuộc chỉ có mình tôi và thằng Trịnh còn tỉnh táo, còn những thằng khác thì đã ngồi lại với nhau mà uống rượu luận anh hùng. Nhìn đồng hồ thì cũng gần lúc mẹ tôi dọn hàng, nên xin Trúc về trước, đáng lẽ chiều phải ở lại tập nhưng mấy ông mãnh kia quắc cần câu rồi nên nhóm tôi không tập gì nữa. Dắt xe ra đến cổng, ngồi lên yên xe định co giò đạp thì:
- Hoàng ơi, Hoàng! – Tiếng Uyên gọi tôi vì giọng nói của em quá đặc biệt với tôi nên không bao giờ tôi lầm lẫn.
- Hả?
- Quên đàn nè. – Uyên đưa đàn cho tôi, một bên vai của em cũng đeo cây violon.
- À à, đãng trí quá, cảm ơn Uyên.
- Hihi.
- Thôi Hoàng về nha, mà Uyên cũng định về à.
- Ừ… đang định về nhưng…
Em cuối mặt xuống lí nhí thì tôi mới chợt nhớ là chính tôi chở em lên đây mà nên nói câu nói lúc sáng :
- Em không chê anh bèo, thì ngồi lên xe anh đèo.
Em cười tươi rồi đánh vai tôi :
- Cứ trêu, thấy ghét.
Nói rồi em cũng ngồi lên xe, nắm hờ áo tôi. Chiếc xe bon bon trên con đường biển Lê Lợi chạy qua Nguyễn Tất Thành để về nhà. Trên đường tôi và em đều yên lặng chạy theo những suy nghĩ riêng của mỗi người. Em quá xinh đẹp, dịu dàng lại ân cần tôi không biết rằng tôi có thể yêu em hay không ? Hay chỉ đơn thuần nên là bạn. Vì tôi sợ rằng, em không có tình cảm với tôi và khi tôi nói ra thì em lại không đồng ý, nếu vậy thì tôi vừa mất đi một tình bạn và vừa mất đi một người con gái yêu thương.
Nhà em ở xa hơn tôi nghĩ, ở tận đầu đường Lê Hồng Phong giáp ranh với Hai Bà Trưng. Từ nhà em đến trường cũng phải hơn một cây số thế mà ngày nào em cũng phải đi bộ. Tôi cứ tưởng nhà em gần ở nhà tôi nhưng nào ngờ lại xa hơn, từ trường chạy về rồi rẽ phải qua đường Lê Duẩn là tới nhà tôi còn nhà em phải chạy thẳng, băng qua cả con đường nhà đi lên xa hơn một chút. Tôi hỏi :
- Nhà Uyên xa như vậy, mà ngày nào cũng đi bộ à ?
- Ừm.
- Gia đình Uyên không ai đưa đi à ?
- Không.
- Sao vậy ?
- À thì…
- Thì sao ?
- Dừng lại đi Hoàng, tới nhà mình rồi.
Tôi dừng lại, trước mắt tôi là một ngôi nhà được xây theo lối kiến trúc phương Tây, ngôi nhà tuy nhỏ nhưng tuyệt đẹp, ngôi nhà có ba lầu cùng với mái ngói đỏ hợp với màu sơn vàng nhạt. Phải nói đây là ngôi nhà đẹp nhất tôi từng thấy. Không cầu kì, đơn giản mà đẹp. Trước nhà một khoảng sân rộng trồng nhiều cây ăn quả, cùng bộ ghế đá màu trắng sữa. Những hàng cây dừa kiểng tạo thành một hàng rào tự nhiên đứng bên cạnh vách tường rào.
- Hihi, làm gì như người mất hồn vậy ?
- Nhà Uyên đẹp quá.
- Hihi, vậy vào chơi nha.
- Được à ? Không ở nhà à Uyên ?
- Được chứ, mà hỏi có ai ở nhà làm gì, tính làm gì mình à ? – Em tinh nghịch trêu tôi, lúc này em như một đứa con nít, khác với hình ảnh kiêu kì ở những nơi đông người.
Dắt xe vào sân, rồi đi vào nhà theo Uyên. Vào trong phòng khách, ngồi trên bộ sa lon màu trắng sữa, ngắm nhìn những bức thư pháp treo xung quanh rồi nheo mắt ra đọc.
- Hihi, nhà mình đẹp không, tại ở một mình nên nhà có hơi bừa bộn thì Hoàng thông cảm nha.
- Có đâu, nhà sạch với đẹp mà. – Tôi cười.
- Hihi.
- Ủa mà sao Uyên có một mình ? Bố mẹ đâu.
Đôi mắt vui vẻ của em trở về với nỗi buồn, em thì thào :
- Mẹ mình mất khi sinh mình ra, bố mình thì mãi lo kiếm tiền nên đi công tác liên tục, mình cứ chuyển đi nơi này nơi khác để theo bố. Giờ mình lớn rồi, muốn ở một nơi nên cứ ở một mình, hết công tác thì bố về chừng một hai tuần rồi lại đi.
- À ừ…
Một người con gái, phải xa mẹ từ nhỏ, bố em phải gà trống nuôi con. Đến giờ tôi nhận ra rằng, nỗi buồn nơi em là thiếu vắng không khí gia đình, thiếu vắng đi hơi ấm của bố mẹ. Tôi nhìn em, người con gái mỏng manh, không biết đôi vai gầy kia đã chịu nhiều đau thương mất mát. Người con gái trước mắt tôi, thật mạnh mẽ biết bao.
Chương 28: Có thể tôi đã yêu!
Không gian bỗng im lặng, giống như mọi thứ chợt tan biến, chợt dừng lại cùng một lúc. Em ngồi trước mặt tôi, đôi tay đan lại với nhau. Tôi im lặng, chạy theo những suy nghĩ của bản thân. Ngước nhìn đồng hồ thì đã trễ giờ mở quán, tôi nói với em:
- Thôi Hoàng về nhé.
Nói rồi tôi đi ra sân, em cũng đi sau tôi rồi chạy ra mở cửa:
- Chờ mình chút nha.
- À ừ.
Em chạy vào nhà lấy một hộp gì đó ra, chiếc hộp được gói rất dễ thương. Em đặt trong giỏ xe tôi rồi bảo:
- Bánh mình tự làm, Hoàng ăn thử rồi cho mình ý kiến nhé.
- Ờ, mình biết rồi, thôi chào Uyên.
Đá chân chống xe, tôi co chân đạp ra khỏi nhà em. Đi được một đoạn tôi quay lại nhìn ngôi nhà có cánh cửa gỗ màu trắng, ngôi nhà có bóng dáng người con gái lẻ loi trong tháng ngày.
Con đường này dường như đã trở thành quen thuộc với tôi hơn, bất chợt tôi thấy yêu con đường này quá xá, con đường với hàng cây xanh trải dài. Dòng xe về chiều mỗi lúc một nhiều, nhìn lên bầu trời, ánh nắng nhẹ dịu cuối ngày đang len lỏi khắp các kẽ lá. Chợt cười, vậy là sắp hết một ngày.
Về tới nhà, phụ quán cho mẹ, hết đi rửa chén rồi đi giao đồ ăn cho khách, đến khi vắng khách thì tôi phi ra quán nước mía đối diện mà ngắm đường phố, sẵn tiện làm một ly nước mía cho khỏe người.
Thành phố luôn có hai mặt, một mặt giàu và một mặt nghèo. Người ta thường nói thành phố luôn hoa lệ, ờ thì chắc có lẽ hoa cho người giàu và lệ cho người nghèo. Ngắm thành phố dưới ánh nhìn của những kẻ lề đường như tôi thì không bao giờ bao quát bằng những kẻ sống trên cao, luôn đặt mình vào thế trên đầu người khác mà thị quyền sống. Đôi khi cái nhìn từ lề đường lại cho ta những cảm giác, những ánh nhìn ở mọi khía cạnh của cuộc sống hôm nay. Để rồi bắt gặp những người già mưu sinh bằng những xe đẩy, những gánh hàng đồ ăn dù ngày đã dần tàn.
Đang suy nghĩ viễn vong, nhìn lại cuộc sống thì tiếng mẹ tôi gọi sang:
- Hoàng ơi, về phụ mẹ.
Đứng dậy tính tiền rồi phi qua đường, về nhà lại tiếp tục bưng tô, rửa chén thế là hết ngày. Sau khi tắm trong dòng nước mát, thì một cái nằm trên chiếc giường quen thuộc như xua tan đi mệt mỏi của một ngày dài.
Buổi sáng đầu tuần luôn phải dậy sớm để đón chào ngày mới bên cái cột cờ. Sáng thứ hai, luôn là ngày mà mọi học sinh điều ghét. Tuốt lại vẻ đẹp rồi thay đồ, chạy qua phòng mẹ lấy tiền sáng mỗi ngày, cầm tờ hai mươi ngàn trên tay mà không nỡ ăn sáng, thôi thì hôm nay nhịn đói một bữa. Định đặt balo vào giỏ xe thì thấy trong giỏ có một cái hộp, chợt nhớ ra là hộp bánh của Uyên, hôm qua đi về mà quên bỏ nó vào tủ lạnh. Tự hỏi không biết nó có bị hư hay không?
Lấy hộp bánh bỏ vào tủ lạnh để trưa về rồi tính. Chiếc xe lăn bánh bon bon trên đường. Lâu lâu nhìn vào một nhà người dân để coi giờ thấy chỉ mới sáu giờ năm, còn sớm chán. Đi tới đoạn giao đường, thay vì quẹo sang trái để đến trường thì tôi quẹo sang phải để đến nhà Uyên, tôi nghĩ rằng giờ này chắc Uyên chưa đi học, qua đón em đi cùng cho vui, dù gì để em đi bộ cũng không được.
Đứng trước cánh cổng màu trắng ấy, tôi bấm chuông. Đợi một lúc thì có tiếng dép đi ra.
- Ủa Hoàng à ? Có chuyện gì vậy ? – Ánh mắt em ngạc nhiên khi thấy tôi.
- À thì định lên kia mua đồ ăn sáng, mà ai ngờ bà bán nghỉ rồi nên qua đây làm xe ôm. – Nói ra mới biết là bản thân dại gái.
- Hihi, vậy hả ? Nếu vậy thì không lấy tiền đúng không ?
- Ờ, không lấy tiền nhưng phải bù lại một thứ.
- Thứ gì vậy ?
- Là xe ôm nên lên xe là phải ôm.
Em đỏ mặt rồi đánh vào vai tôi :
- Lại trêu.
- Hì.
- Thôi chờ mình vào lấy cặp rồi đi.
- Ờ.
Nhìn đường nhìn xá, lâu lâu có vài đứa học trường tôi cũng đi ngang qua mà nhìn về phía tôi, chắc tụi nó thấy tôi đẹp trai quá.
- Hoàng khùng, làm gì mà đứng nhìn ngoài đường mà cười một mình vậy.
Giọng nói ngọt ngào kia lôi tôi từ trên dây điện xuống lại mặt đất, nếu không chắc bị giật tê người rồi.
- À thì ngắm đường.
- Đường có gì đâu mà ngắm, ngắm gái hả ?
- Ờ, đang ngắm gái.
Nhìn đâu ngoài đường kia chứ, vì trước mắt tôi cũng có một người con gái xinh đẹp mà, hôm nay vẫn trong bộ áo dài trắng, mái tóc cột một chùm nhỏ ở bên phía trái thành một chiếc đuôi con còn lại xõa dài. Trong em vừa tinh nghịch, vừa dễ thương làm sao. Thấy tôi nhìn em thì em lại đánh vào vai tôi :
- Lại trêu, muốn chết hả.
- Thôi thôi, còn yêu đời lắm.
- Hihi.
Lấy chiếc balo đeo lên vai rồi nói với em :
- Bỏ cặp vào giỏ nè.
- Hihi, thôi nặng lắm, để mình đeo được rồi.
- Nặng đeo đau vai, ủa mà hôm nay có bốn tiết thì có đem gì nhiều đâu.
- À tại mình đem đồ ăn sáng nữa.
- À ừ.
- Hihi, Hoàng cũng có phần mà.
- Ủa, mình cũng có phần à ? – Tôi nghĩ vậy là hôm nay không phải nhịn đói.
- Hihi, tại làm nhiều quá mà ăn không hết, với lại bỏ uổng nên đem cho Hoàng.
- Trời, thì ra là ăn đồ thừa.
- Hi, đùa thôi mà. Thôi đi nhanh, trễ giờ rồi kìa.
- Rồi rồi, đi đây tiểu thư.
Cứ mỗi sáng như thế này thì có chết tôi cũng cam lòng. Đi trên đường, nhiều ánh mắt nhìn tôi và em bởi vì hai đứa cứ nói chuyện rôm rả cả đoạn đường. Đến trường, cất xe vào bãi gửi rồi đi cùng em lên lớp, đi ngang căn tin thì tôi bảo em :
- Uyên lên trước đi, để mình mua nước.
- Hihi, ừa, vậy mình lên trước.
Chào em rồi tôi vọt vào cái căn tin đang đông như kiến để ráng mua được hai chai coca với hai ly đá. Vọt lên lớp lẹ để đá khỏi tan, đến cửa lớp thì chỉ có lác đác vài đứa trong lớp mà toàn là con gái, tôi nghĩ chắc mấy thằng bạn giờ này cũng chưa có tỉnh rượu để đi học nữa.
Đặt hai ly nước lên bàn rồi rót ra cho cả hai đứa, Uyên cũng lấy trong balo ra hai hộp nhựa, mở nắ ra, món cơm chiên dương châu nhìn rất ngon đặt trước mắt tôi. Uyên cười rồi nói :
- Hoàng ăn thử đi, coi thử mình nấu ngon không ?
- Không cần thử cũng biết ngon rồi.
- Xạo, thôi ăn đi, gần vào lớp rồi kìa. – Em đưa cho tôi cái muỗng nhựa.
- À ờ.
Phải công nhận món cơm chiên em làm rất ngon, cơm chiên vừa đủ nhiệt, thịt, trứng, lạp xưởng đều thấm gia vị, có lẽ đây là món cơm chiên dương châu ngon nhất mà tôi đã từng ăn.
- Ngon quá.
- Hihi.
Vì món cơm quá ngon nên chỉ một loáng là đã hết hộp, cằm ly coca nhấp từng ngụm một cách phè phởn. Hình như hộp cơm của tôi ít hơn của Uyên thì phải, thấy em ăn từ nãy giờ mà chỉ nửa hộp. Đến khi gần vào lớp thì em mới ăn xong. Trả hộp cho em, còn muỗng thì bỏ rác, em cầm ly nước uống từng ngụm. Hai thằng Hưng và Trịnh, khi tiếng trống vang lên thì hai đứa nó mới lật đật mà chạy vào lớp. Vì thằng Phúc làm lớp trưởng nên mấy thằng con trai trong lớp có vẻ không sợ bị ghi tên vào sổ.
- Hihi.
Quay sang thì thấy Uyên nhìn tôi cười, tôi ngơ ngác hỏi :
- Gì vậy ?
- Hoàng dơ quá, khăn giấy nè, lau miệng đi.
Tôi ngượng đỏ mặt, cầm lấy miếng khăn giấy em đưa lau cho sạch cái miệng. Để đảm bảo là sạch, tôi uống vào ngụm coca rồi lau lại một lần nữa mới đem miếng khăn giấy đi bỏ rác.
- Dơ cũng nhiều mà sạch cũng quá đáng. Hihi. – Em che miệng cười khúc khích.
Không biết nói gì hơn đành lấy cuốn sách địa nhìn vào để chữa thẹn. Giờ có cái lỗ nào chắc tôi chui xuống rồi ở dưới đó luôn. Gì chứ mất mặt trước người mà mình yêu thầm thì không còn gì tệ hơn.
Thấy ông thầy địa bước vào, tôi vội lấy ly coca của hai đứa bỏ xuống bàn. Ông thầy này vui thì có vui nhưng cực kì khó tính khi kiểm tra bài, đặc biệt là ông thầy này đùa cực dai. Vẫn bổn cũ soạn lại, lật cuốn sổ sinh tử ra và bắt đầu mò tên gọi hỏi. Thằng Long được gọi lên trả bài. Cả lớp im lặng nhìn theo từng bước chân của nó, nó đặt cuốn vở lên bàn, mặt cắt không còn giọt máu.
- Bắt đầu trả bài nhé trò Long, cho thầy biết tại sao Trái Đất lại nghiêng ?
- Dạ… dạ… - Nó gãi đầu, gãi tai. Mồ môi mẹ, mồ hôi con thi nhau mà chảy dài.
- Tại sao Trái Đất lại nghiêng ? – Thầy địa hỏi lớn.
- Dạ em đâu biết đâu thầy, em đâu có làm nghiêng Trái Đất, không phải em thầy ơi. – Mặt thằng bé tái xanh rồi trả lời.
Câu trả lời của nó làm cả lớp cười đau cả ruột, một người vốn im lặng, lạnh lùng ở nơi đông người như Uyên cũng phải úp mặt xuống bàn mà cười khúc khích. Thằng Hưng chịu không nổi phải nói lên :
- Mày còn say rượu hả Long ? Hôm qua mày làm Trái Đất nghiêng đó.
Thằng Long vẫn ngây ngô:
- Có đâu, hôm qua tao ngủ nguyên buổi chiều có làm gì đâu mà Trái Đất nghiêng.
Cả lớp lại được một phen cười vỡ cả bụng, thầy địa đã cố nhịn nhưng vẫn cười lớn, thầy trả vở cho nó rồi nói:
- Tính thật thà nên thầy cho em một điểm nhé, để về chống Trái Đất để khỏi nghiêng, à mà em nhớ lật lại sách lớp năm coi ai làm Trái Đất nghiêng nhé.
- Dạ…
Thằng Long thất thiểu đi về chỗ, mấy đứa xung quanh giải thích câu hỏi cho nó thì mặt nó chảy dài như cái dưa leo vì biết mình vừa bị hớ.
Những tiết học sao trôi qua một cách êm ả, khi tiếng trống giờ ra chơi vang lên. Cả ngôi trường lại ồn ào cả lên. Tôi tranh thủ làm vài câu tiếng anh để chút nữa kiểm tra mười lăm phút, gì chứ môn này thì tôi bó tay. Tôi phải công nhận lúc mình làm một việc gì đó thì thấy thời gian trôi qua thật nhanh, chỉ mới đó mà tiếng trống vào lớp đã vang lên, và cuộc kiểm tra tử thần bắt đầu.
Cô dạy anh bước vào, mặt đằng đằng sát khí. Cô lấy đề rồi kêu lớp trưởng phát cho cả lớp, phát xong thì cô vỗ tay kêu:
- Thời gian làm bài bắt đầu.
Nhìn tiếng anh mà tôi cứ nghĩ đây là tiếng Ả Rập hay ở Ai Cập, nhìn không hiểu chữ nào, có vài câu trắc nghiệm lúc nãy tôi có ôn bài nên đánh vào được. Mười phút trôi qua mà tôi chỉ làm được có năm câu trắc nghiệm, nhẩm điểm thì cũng chỉ mới có 2.5. Ngậm ngùi cắn viết để tìm ra được chữ nào hay chữ đó.
- Hoàng, điền vô đi nè, gần hết giờ rồi.
Quay sang thì thấy Uyên truyền cho tôi một mảnh giấy đầy đáp án.
- Cảm ơn Uyên nhé.
- Không có gì đâu, chép nhanh đi.
- Ờ ờ.
Chép một cách thần tốc vào bài làm, khi xong thì tôi so lại đáp án coi thử có ghi nhầm hay không rồi mới ném tờ giấy đi. Đúng lúc đó thì cô cũng kêu nộp bài, tôi đưa bài ra đầu bàn cho Uyên rồi nằm luôn ra bàn mà thở phào nhẹ nhõm.
- Hihi, ngồi dậy mau con heo kia.
- Uầy, heo lúc nào.
Uyên chu môi nói:
- Heo làm biếng không ôn bài.
- Hì, tại cơm Uyên làm ngon quá nên ăn vào quên hết.
- Xạo quá đi, chút phải trả công đó.
- Rồi, Uyên muốn gì cũng được.
- Ừ thì chút làm xe ôm đèo mình về. Thôi học bài, không nói nữa.
Tôi cười trong bụng, sáng có thể là tôi cố tình còn bây giờ thì quang minh chính đại để em về nhà. Có cảm giác như em dần cởi bỏ khoảng cách của hai đứa. Ngoài kia, những chiếc lá thu rơi nhẹ nhàng trên sân trường…
Đọc tiếp: Vẽ Màu Tình Yêu Dành Cho Em – (29 – 30)