Chap 16:
Tôi mỉm cười đồng ý với tin nhắn đó. Nhưng chỉ một nửa là không nhắn lại thôi. Chứ bắt tôi nghỉ ngơi làm sao được, hơn một tuần lễ tôi chỉ nhìn thấy người, thuốc và bốn bức tường, tôi muốn được ngắm nhìn cảnh vật.
Trời mưa lất phất, bố đã ngủ còn anh Huy tập trung lái xe, tôi hé cửa kính, ghé sát mặt vào để gió trời tạt vào mặt.
Cảm giác khoan khoái lắm, tôi say mê ngắm nhìn đồng ruộng xanh mơn mởn, lúa đang trổ đòng. Những người nông dân cần cù chịu khó đang lom khom chăm sóc thửa ruộng của mình vì một mùa màng bội thu. Rồi băng qua những con phố nhộn nhịp, những tà áo trắng giờ tan tầm ùa ra như một đàn cò vỡ tổ. Ánh mắt tôi cứ dán lại vào mấy khuôn mặt khả ái, cười nói tíu tít trên chiếc xe đạp điện.
Băng qua cây cầu Đuống quen thuộc, bất chợt nhìn xa xa, nấng lại hẩng nhẹ, tôi tìm kiếm cầu vồng trong cái khung trời vừa mưa vừa nắng . . . Nhưng chẳng thấy đâu.
Tôi về tới nhà trời đã sâm sẩm tối, thấy xe về, thằng em tôi đang ghi lô đề ở cuối ngõ vội vàng chạy lại bế tôi vào.
Vào đến đầu sân, tôi nghe thấy tiếng khóc oe oe, lòng lại bâng khuâng,cảm giác trở về của một thằng con vừa mắc sai lầm nó là như thế, có cái gì đó trực trào nơi khóe mắt.
Chị tôi gượng ngồi dậy ngó ra nhưng chị cũng vẫn chưa đi lại được, tôi nghe loáng thoáng câu:
- Cậu gầy lắm con ạ.
Lòng như quặn lại......
Buổi tối hôm đó, người ra người vào tấp nập khiến tôi chẳng có thời gian nhắn tin cho Trang cũng như trả lời những tin nhắn đến. Cho đến khi hết người, tôi được bế cháu gái tôi một lát, nó tên Bảo Yến, kháu khỉnh lắm. Nhưng chỉ một lát tôi bị đòi ngay vì sợ làm rơi nó.
Lại một mình một giường,màn đêm bao phủ , tôi mò lấy chiếc điện thoại.
Một loạt tin nhắn đến, của mấy thằng bạn hỏi thăm đã về đến nhà chưa, của thằng bạn thân ở quê nó hẹn mai đến tiêm cho, tin nhắn của Trang trách móc" chẳng biết anh về đến nhà chưa mà cũng chẳng thèm nhắn tin cho em" . Và cả một tin nhắn của chị nữa" Ku về đến nhà chưa, có ổn không"
Tôi lần lượt trả lời từng tin nhắn, phân bua với Trang, Trang không trách mà thông cảm, bằ tôi ngủ sớm đi. Tôi ngoan ngoãn nói anh ngủ ngay đây nhưng lại lôi điện thoại ra nhắn tin cho chị, tin nhắn đầy giận hờn trách móc.
- E chưa về, e phải đợi chị ra tiễn mới về được.
- Xin lỗi ku nhé...
- Vì điều gì hả chị?
- Vì đến một câu chào chị cũng chẳng nói được, ku có ghét chị không?
- Sao lại ghét chứ? Y tá đâu có nghĩa vụ phải ra chào bệnh nhân khi xuất viện.- Tôi vẫn giọng cay nghiệt.
- Ku đừng như thế.....
- E không gì thật mà, không ghét, chỉ thấy hơi buồn chút thôi.
- Chị xin lỗi, chị không dám ra chào Ku lúc đó.
- Lý do gì vậy.
- Chị không biết nữa..
- Haizz, thôi cho qua đi chị, phụ nữ lúc nào cũng không biết, cái gì cũng không biết, em không muốn ép cung người khác.
- Hihi , thật nha, chị có mua cho Ku một đôi quần ngố đó, chị kẹp để luôn cùng túi thuốc ý. Bao giờ đi học lại Ku vẫn chưa mặc quần dài được đâu. Mặc quần ngố mà đi học. Nhớ phải mặc đó. Đừng uổng công chị đó.
Lúc đó tôi muốn ra lục túi thuốc để xem 2 cái quần ngay nhưng không thể, mọi trách móc vu vơ với chị tan biến hết, thay vào đó là chút gì đó xao động trong tâm hồn, không phải vì vật chất, mà vì tấm lòng của chị:
- Sao chị chu đáo với em quá vậy.
- Chu đáo gì, chị nhận tiền của bác phải vậy chứ.
Bất chợt lòng tôi lại trống rỗng, chẳng chút cảm xúc, buông câu xáo rỗng:
- Ừ nhỉ.....
Một hồi lâu sau chị mới rep:
- Hì, thì cũng gần đủ tiền để mua hai cái quần, thế nên cứ coi như là bố mua cho ku đi nha, chị chỉ chọn hộ thôi.
" Gần đủ tiền mua hai cái quần" Tôi nghe không nhầm đó chứ, vậy còn tiền băng chống dính, công chị chăm sóc? Tôi muốn hỏi bố xem thực hư vụ này là thế nào quá. Cảm xúc của tôi hiện giờ cứ như trái bóng vậy, chị cứ tâng lên rồi lại tâng xuống, phụ nữ đúng là môn học mà bạn học cả đời cũng chẳng giỏi được, quá khó để nắm bắt.
Tôi như cứng họng chẳng biết nói gì cả, đành đánh trống lảng sang chuyện khác:
- Chả biết em với chị có duyên gặp lại nhau nữa không nhỉ?
- Ku nghĩ là ku trốn được hả, bao giờ ku lên trg đi học tiếp.
- E được nghỉ một tháng thôi, chắc phải chống nạng đi học.
- Ừ, vất lắm đó, khi đó sẽ gặp lại nha, giờ thì ngủ đi nha, bệnh mà thức khuya vầy chịu sao nổi, mai nói chuyện sau.
Tôi dạ vâng chào chị, chúc chị ngủ ngon. Đêm hôm đó tôi bị một cơn sốt cao hành hạ, lúc nóng vã mồ hôi như tắm, lúc rét run bần bật, đắp chăn bông vẫn rét. Chẳng dám kêu ai vì đêm rồi, nhà có cháu nhỏ nữa. Tôi oằn mình hứng chịu cơn sốt vần vò, chờ đợi một giấc ngủ trong mỏi mệt. Có lẽ là trong lúc đi xe hứng gió phải chịu cả nước mưa nữa. Giận mình đã yếu còn ra gió, để bây giờ phải chịu khổ sở thế này đây.
Ở nhà thoải mái hơn nhiều, sáng dậy mẹ giúp tôi đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng theo ý thích của tôi. Xong xuôi đâu đó tôi lại vịn vai mẹ nhảy lò cò ra ghế đánh liên minh. Đã nhất là nước ngọt lúc nào cũng ướt mồm và cái điếu cày lúc nào cũng ở dưới chân.
Thằng khánh rất đúng hẹn, đầu giờ trưa nó cưỡi con SH dựng thẳng sân nhà tôi, nó bảo nó ăn trộm thuốc thuốc rửa với bông băng trong bệnh viện cho tôi nên tôi không cần phải mua. Mỗi tội cứ lần nào nó vào tiêm xong là nó nán lại làm 2 trận Liên Minh. Mà nó nhất quyết đánh xếp hạng bằng nick của tôi, tôi bảo nó đánh thường nó không chịu. Thôi thì nó giúp mình thế này chẳng lẽ mình lại tiếc nó cái lặt vặt ấy. Thế là cứ 1 ngày 2 lần 1 lần hên trận . Hôm nào hên thì nó thắng được 2 trận, có nhiều hôm còn thua cả 4. Thằng làm thằng phá nên tôi vẫn cứ mãi lẹt đẹt ở bậc Vàng.
Cuộc sống nhàm chán cứ xoay đều như thế, ăn, ngủ, chơi game, tiêm và nhắn tin với Trang, tối nhắn với cả chị Phượng.
Được hai hôm thì thằng Cường và thằng Vỹ về tận quê thăm tôi, nói là thăm tôi nhưng tôi thấy chúng nó thăm mấy em gái ở trọ nhà tôi thì đúng hơn, cứ xum xoe ve vãn như muốn ăn tươi nuốt sống con gái nhà người ta. Nói vậy chứ tôi thấy vui và biết ơn chúng nó lắm, đường xá xa xôi về thăm tôi được một ngày rồi lại phải về ngay. Thế mới biết tình cảm anh em bạn bè đáng trân trọng đến nhường nào.
Và cái ngày mà tôi mong đợi hơn cả cũng tới, đó là một ngày thứ 5 đẹp trời, tối hôm trước Trang hẹn hôm nay sẽ lên thăm tôi. Bấy nhiêu đó thôi cũng đủ làm tôi khó ngủ, đêm đó tôi thức khuya hơn chó, dậy sớm hơn gà. Thế mà khi ngủ dậy vẫn tỉnh hơn sáo.
8h sáng, thấy cuộc gọi đến từ Trang, tôi mừng như vớ được vàng, vội vã bắt máy:
- Alo e à, e đã chuẩn bị đi chưa vậy.?
- Em đang sắp đồ rồi, mà đi xe gì ấy anh nhỉ, e quên mất rồi.
- E cứ ra bến xe Phúc Yên bắt 58 xuống cuối bến, đi xe 10, 17, 54 đến Cầu Chui, song sang đường bên kia bắt 202 hoặc 205 đều được, đến xxx thì xuống, anh bảo a Huy ra đón .
- Vâng mà a có cần gì không em mua.
- Không, cần e thôi, nhanh nhaaaaaaaa.
- Được mỗi cái mồm dẻo thôi, e đi đây nha.
Trang khúc khích cười rồi tắt máy. Tôi thì ngồi lẫm bẩm tính toán, bây giờ là 8h hơn, xe bus thì phải gần 11h mới về đến đây, biết làm gì đốt thời gian bây giờ, lại ngồi chơi game vậy.
Đến gần 10 rưỡi thì tôi không chơi nữa, chốc chốc lại gọi điện hỏi xem Trang đến đâu rồi. Gần đến nơi, tôi nhờ anh Huy ra đón.
Nhà tôi gần điểm xe buýt nên chỉ chốc lát anh Huy đã đón Trang về đến sân. Hôm nay Trang mặc quần Tây, giày búp bê quen thuộc, áo ren đen dài tay, cao cổ. Nhìn kín đáo và quý phái lạ thường.
Trang ngó vào vẫy tay chào tôi, cười tình một cái rồi đi chào mọi người trước. Tôi thấy hơi hụt hẫng nhưng Trang làm vậy mới phải phép chứ.
Trang mua cho con cún cháu tôi một cái chăn hồng, vào ngồi chơi với chị và cháu một lúc rồi ra, mặt lấm lét nhìn xung quanh rồi thơm trộm tôi một cái vào má, ngồi ghế bên cạnh, cầm tay tôi, miệng vẫn cười xinh như bông hoa mới nở:
- Nhớ anh quá!
Tôi mỉm cười xoa xoa đầu Trang:
- Anh còn nhớ gấp vạn lần e mà chả dám kêu đây.
- Nói phét là tài.- Trang bĩu dài môi.
- Phét á? Chứng minh nhớ- Tôi đưa tay, níu cổ làm bộ sắp hôn Trang đến nơi.
Trang vùng tay ra, đứng dậy, mặt nghiêm nghiêm nhưng vẫn tủm tỉm cười:
- Vớ vẩn, đồ hư thân mất nết, em ra nấu cơm đỡ mẹ đây.
Chap 17:
Do nhà có người đẻ, bữa cơm nhà tôi mặc định có canh rau ngót và thịt rang gừng. Thêm vào đó vài món đơn giản.
Bữa nào cũng như bữa nào nên tôi cũng ngớn lắm, nhưng Trang cứ gắp cho tôi liên tục như thể tôi là khách vậy. Đành phải cố gắng mà nhai vậy.
Bữa cơm xong xuôi, Trang nhanh nhảu dọn dẹp mâm bát rửa ráy sạch sẽ tinh tươm. Mẹ tôi nhìn theo gật gù, ra vẻ hài lòng lắm.
Trưa 2 đứa ngồi cày anime, xem Great Teacher( Thầy Giáo Tốt), phim này hài nên chốc lát trang lại cười tươi rói, khoát tay qua tay tôi, gục vào vai tôi cười.
Tôi cũng mỉm cười, không phải cười vì tình tiết của phim, đó là nụ cười của hạnh phúc. Chợt nghĩ, duyên số là có thật phải không? Vụ tai nạn ấy là để Trang với tôi, hai con người yêu nhau tìm về với nhau phải không nhỉ. Nếu thực sự là như vậy, tôi có lí do để mỉm cười mỗi lần nhìn vết sẹo dài ở chân.
Đang xem vào thì Trang thụi thụi cùi chỏ vào sườn tôi, tôi quay ra thấy Trang đang dụi dụi mắt, môi trề ra làm bộ làm tịch:
- A ơiiii.
- Ơi e.
- E buồn ngủ quá.
- Sặc, tưởng gì, em ngủ đi.
- Nhưng e sợ a chán.- Trang vẫn phụng phịu.
- Khéo lo, thế mọi hôm không có e ở đây a chán chết được chắc.
- Nhưng hôm nay e về thì khác chứ.
- Nhưng e đi xe mệt mà, ngủ đi, a thương, cái mặt xinh thế kia mà thiếu ngủ thì trông khó coi lắm.
Tôi phải nịnh đầm để Trang ngủ, gãi đúng chỗ ngứa, Trang có vẻ xuôi xuôi:
- Xinh thật không.
- Thật, xinh nhất nhất nhất nhất nhất trên đời luônnnnn.
Trang cười típ mắt, ngó nghiêng xung quanh rồi thơm trộm tôi một cái vào má, chạy tót lên giường. Cái vẻ mặt đáng yêu của Trang lúc đó làm tôi chỉ muốn đuổi theo cắn cho cái vào má trả thù, nhưng không được, đành ngồi mỉm cười mãn nguyện với cô gái lúc nhõng nhẽo, nũng nịu như một đứa trẻ con, lúc lại tự chủ và quýêt đoán, bướng như thủ tướng của tôi.
Tôi ngồi ghế chơi game, Trang nằm giường ngay đó thỉnh thoảng lại í ới vài câu cho đến lúc lịm hẳn .
Có lẽ vì ở nhà tôi nẻn Trang ngại chẳng dám ngủ nhiều, cũng có thể là muốn được thức để có thêm thời gian ở bên cạnh tôi, tôi cũng không rõ nữa. Nhưng chỉ chợp mắt một lát Trang đã dậy tắm rửa giặt giũ, dọn nhà rồi giúp tôi vệ sinh cá nhân. Tôi thấy Trang giống vợ tôi hơn là một cô bạn gái đến chơi nhà, xắn tay áo lên và làm tất cả các việc. Bù lại, Trang xứng đáng nhận được phần thưởng của một người vợ đảm đang.
Tôi hôm đó, khi khách khứa về hết, đóng quán, hàng xóm cũng đã tắt đèn đi ngủ, tôi và Trang vẫn đang dán mắt vào cái laptop xem hoạt hình, bố tôi bước vào trịnh trọng tuyên bố:
- Đêm nay Trang lại phải trông thằng Trung giúp bác đấy nhé.
Tôi và Trang trố mắt nhìn nhau, Trang định nói gì đó nhưng tôi nhanh miệng hơn:
- Thế sao được hả bố? Để Trang ngủ với mẹ đi.
Vừa dứt lời Trang véo mạnh cái vào hông tôi, đau thấu trời xanh mà không dám kêu, kêu lúc đó thì cả hai đứa mất mặt lắm. Cũng may mẹ tôi nói đỡ:
- Thôi, ngủ với mẹ bạn còn ngại hơn ý, mẹ lại ngủ sớm bạn tâm sự với ai.
- Nhưng mà....- Trang ấp úng.
- Không phải nhưng gì cả, bạn đang gãy chân, có làm gì đc đâu mà phải ngại
Tôi đang nhồm nhoàm miếng dưa hấu, tí nữa thì phụt đỏ luôn cái Laptop vì câu nói của mẹ, Trang cũng bụm miệng không dám cười. Mẹ tôi là như thế đấy, lông tông bỗ bã nhưng rất tình cảm, hết lòng thương con thương cháu. Tần tảo chịu thương chịu khó. Nếu như có kiếp sau, tôi vẫn muốn được làm con của mẹ chứ không phải một người đàn bà sang trong quý phái nào khác.
Thế là 2 đứa tôi lại được ngủ chung một giường, miệng thì cứ chối đây đẩy thế thôi chứ thực ra mừng húm lên ấy chứ.
Nhà tôi xây từ năm 1997, 2 tầng nhưng thời đó chưa có kiểu nhà ống như bây giờ, vẫn kiểu như nhà 3 gian, có hiên, cầu thang ngoài. Tôi với Trang ngủ ở giường gian chính, rộng rãi nhất, bố ngủ trong buồng thông luôn với gian đó, không có cửa đóng khép, chỉ ngăn nhau bằng một tấm rèm.
Tôi tỉ mỉ chỉ cho Trang chỗ mắc màn, kéo rèm, bật đèn ngủ. Đang mắc màn, bỗng trang chạy ập vào chỗ tôi, thủ thỉ:
- Mà anh ơi, em mặc váy ngủ được không, thế này nóng quá.
- Được, nhưng mai dậy sớm chút mặc quần áo chỉnh tề vào nha.
Trang nhoẻn miệng cười tinh nghịch, giơ tay biểu thị kiểu"oke" rồi nhanh nhảu chạy đi thay thay quần áo.
Lát sau Trang trở vào với chiếc váy màu xanh nước biển chấm bi trắng, đôi chân trần nhún nhún, hai tay nhón hai bên tà váy làm điệu.
Chiếc váy hững hờ để lộ ra khoảng giữa đùi và bờ ngực trắng ngần, mịn màng. Trong khung cảnh 11h đêm mùa hè, không còn cái nắng gay gắt, cộng hưởng với khung màu tươi mát của ánh đèn ngủ và màu sắc chiếc váy của Trang, tất cả đều tạo ra cảm giác mát mẻ dễ chịu. Ấy thế mà tôi lại thấy nóng hừng hừng, như là nham thạch đang chảy trong người chứ không phải là máu nữa.
Khoảnh khắc Trang vén mèn bước đến bên cạnh tôi như được quay chậm trong ánh đèn ngủ mờ mờ ảo ảo.. Mùi hương từ mái tóc mềm ấy phảng phất qua mũi, một mùi thơm thoang thoảng nhưng đầy gợi cảm khiến tôi như hồn siêu phách lạc.
Trống ngực lại rộn rã từng hồi, tôi đờ đẫn nhìn vẻ đẹp hờ hững ấy đến không dám chớp mắt, chân tay chẳng còn chút sức lực..
- Anh
Bất chợt Trang ghé sát vào tai tôi thì thầm, sát đến mức tôi thấy hơi nhột nhột vì hơi gió thổi nhẹ vào tai, tôi cố gắng tỏ ra lạnh lùng boy, nhưng chẳng thể nào che giấu nổi sự bối rối của tôi lúc này qua giọng nói run run:
- Sao.. e..?
- Em mặc thế này có đẹp không?
Trang nháy mắt nở một nụ cười tinh nghịch, nụ cười khiến tôi trở nên ngờ nghệch, mồm mép tép nhảy hàng ngày của tôi như bị nụ cười ấy lấp liếm mất, tôi ấp úng đáp:
- Ờ... đẹp... đẹp..
Trang phụng phịu:
- Đẹp mà khen thế thôi à.
- Thì đẹp lắm, đẹp quá nên a đang không biết phải khen thế nào.
Tôi trấn tĩnh trở lại, uốn 3 tấc lưỡi, Trang cười khúc khích ra chừng thích thú lắm, ngả lưng nằm xuống nhân tiện lôi tay tôi ra để gối đầu.
- Anh thích em mặc thế này lắm hả.- Trang thủ thỉ.
- Ừ nhưng chỉ với anh thôi đó nhé.
- Hì, ở nhà đi ngủ với Diễm em cũng toàn mặc thế này.
- A k chịu đâu, một mình a thôi mà.- Tôi giả bộ nũng nịu.
- Kệ anh chứ, chị em em mà anh cũng ghen thì anh ghen chết luôn đi, hề hề.
- Được, đã thế hôm nào anh cũng mặc quần đùi cởi trần thế này rồi ngủ với Diễm, thế là hòa cả làng.
Vừa dứt lời, tôi lãnh ngay cú cốc đầu đau điếng từ Trang, sao hôm sao mai sao chổi bay đầy đầu. Trang quay ngoắt lưng về phía tôi, giọng bực tức.
- A quá chớn rồi đó.
Chờ sao bay hết, tôi quay ra ôm Trang từ phía sau, nịnh đầm:
- A xin lỗi, anh đùa thôi mà, người yêu xinh đẹp của anh ơi đừng giận a mà.
- Biết là a đùa, nhưng từ sau đừng đùa kiểu đó.- Giọng Trang vẫn bực tức.
- Rồi rồi, từ sau a k dám nữa, a thề lần sau mà còn như thế nữa thì a ra đường ô tô.....
Chưa nói hết câu, Trang quay ngoắt ra bịt mồm tôi lại, giọng nhẹ nhàng hơn:
- E cấm a thề độc như thế, e tin rồi, cứ khen, cứ nịnh e là đủ, đừng thề độc.
Trang bỏ tay ra khỏi miệng tôi, mắt long lanh như trà xanh không độ, đôi mắt tràn đầy niềm tin và tình yêu thương tuyệt đối. Tôi nghé miệng định hôn lên đôi mắt ấy thì bị Trang chặn lại.
- Làm gì đó? Nãy nghe mẹ bảo gì không, bạn chân đau có làm gì đâu mà sợ. Đấy, cấm a manh động.
- Cấm thật á?
- Chứ sao nữa...
- Cấm này....
Tôi gì cổ Trang hôn ngấu nghiến, Trang không hề chống cự mà đáp trả nhiệt tình bằng những động tác mềm mại của lưỡi.
Rồi trao cho tôi những trước hôn ở tai
Xuống cổ
Xuống ngực.
Cứ thế, cứ thế.. vẫn tư thế ấy
Hai con người lại quyện vào nhau, trao cho nhau những yêu thương qua từng hơi thở gấp gáp.
Lần nào tôi cũng là người dừng cuộc chơi trước, ôm chặt lấy Trang, tôi thì thầm:
- Anh yêu em nhiều lắm, tình yêu ấy chưa bao giờ ngừng lại, kể cả lúc e rời ra anh.
- Vì thế này hả ?
- Bậy, anh không biết vì gì nữa, chỉ biết là rất yêu thôi.
- ................
- Bỏ đi, e về với a đc lâu k?
- Cùng lắm là sáng T7, không thì chiều mai e phải về rồi.
- Sao gấp thế e, ở lâu xíu cho bõ công đi lại chứ.
- E phải về quê,bạn mẹ e bảo là tối t7 dắt con trai qua nhà e chơi, kiểu muốn mai mối cho e ý, thế mà mẹ e cũng đồng ý rồi nhận lời, chả hiểu.
- Sặc, thời này mà vẫn còn người để mẹ làm mai cho nữa hả.
- Thế mới chán, không nghe cũng chẳng đc, mẹ lại bảo t7 chủ nhật đc nghỉ mày ở lại trường làm gì, khó lắm, thôi cứ gặp cho xong chuyện.
- Hề hề, chắc mẹ sợ e ế.
- Còn lâu đi, có con chó nào đang cứ rúc vào đây.
- Á à, dám bảo anh là con chó, đã thế a phải cắn cho vài cái để đánh dấu lãnh thổ mới được.
Dứt lời, tôi lại ghì lấy Trang, cắn nhẹ vào tay, vào cổ, cắn nhẹ vào môi, rồi đặt lên môi Trang một nụ hôn nồng cháy.
Sau những phút nghỉ giải lao, bóng lại lăn, anh vận động viên què vẫn đá đủ hai hiệp trên sân vận động Hàng Chiếu.
Để rồi lại thua trận, ngủ thiếp đi trong vòng tay đối thủ. Mặc sự đời.
Sáng hôm sau phải có người đánh thức tôi mới chịu dậy. Mở mắt ra đã thấy Trang đứng trước mặt tôi trong bộ quần tây, áo thun chỉnh tề. Tay cầm khăn mặt vẫn còn đang nhỏ nước, gấp gọn vàng vuông vắn.
Ngày hôm đó Trang hết xem anime với tôi lại chạy vào buồng chị Loan chơi với con cún rồi ra phụ mẹ tôi nấu cơm.
Thỉnh thoảng tôi lại trêu Trang về cái vụ mai mối khiến Trang ngại đỏ cả mặt. Tôi xem đó là hẹn hò, nhưng cuộc hẹn hò đó vô hại đến tình cảm của hiện giờ của chúng tôi.
Rồi cuối cùng Trang quyết định chiều nay không về mà sáng mai sẽ về sớm. Vậy là tôi lại thêm một đêm nữa được bên cạnh người con gái mình yêu.
Đêm đó, chúng tôi vẫn lao vào nhau say đắm như để bù cho những ngày tháng phải xa nhau tiếp đó rồi đi ngủ sớm để sáng mai Trang về.
Trước khi ngủ, tôi lấy điện thoại tôi đặt báo thức cho Trang, thấy hộp thư đến có một tin nhắn của " Chị". Tôi không trả lời, lặng lẽ quay ra ôm Trang rồi chìm vào giấc ngủ.
Chap 18:
... Rengggg.... Renggggg.
Tiếng chuông báo thức inh ỏi vang lên từ điện thoại làm tôi giật mình tỉnh giấc.
Dụi dụi mắt, quay sang thấy Trang vẫn đang ôm tôi ngủ ngon lành. Tôi nhẹ nhàng gỡ bàn tay nhỏ bé ấy xuống khỏi ngực. Đặt lên trán Trang một nụ hôn, tôi lay lay Trang:
- Em ... dậy... dậy còn về quê cho sớm sủa.
Lay một hồi, Trang mở mắt ra, thấy tôi, Trang nhắm mắt lại ngay tắp lự, giọng phụng phịu:
- Không dậy dâu, phải hôn một cái mới dậy được cơ.
Tôi phì cười vì Trang làm điệu.
- Thật nhá.. Nhưng đây chưa có đánh răng đâu.
- Kệ chứ, yêu mà lại sợ bẩn sao, hôn đi, à mà ra hút điếu thuốc lào đi song vào hôn. Mùi đó mới làm em dậy đc.- Trang mỉm một điệu cười đểu cáng, mắt vẫn nhắm nghiền.
- Thế em cứ ngủ tiếp đi, đến trưa luôn cũng được, anh có muốn em về đâu, càng đc ngồi ngắm em cả buổi.
Trang gượng ngồi dậy, việc đầu tiên Trang làm là nhéo má tôi một cái rõ đau, giọng ngái ngủ:
- Xạo quá, anh mà chịu ngồi ngắm em cả buổi, ngắm cái màn hình Laptop, mấy con tướng của anh chạy ngược chạy xuôi cả buổi thì còn nghe được.
Bị Trang nói trúng tâm can, tôi không nói gì nữa gãi đầu cười trừ. Còn Trang thì dậy vén vàn gấp chăn gọn gàng mới đi vệ sinh cá nhân.
Sau bữa ăn sáng cùng gia đình, ngồi lại cùng tôi chốc lát, Trang xin phép ra về, không quên hẹn một ngày gần nhất sẽ về thăm tôi và gia đình.
Trang nói Trang nhớ đường ra điểm xe bus rồi, nhưng bố tôi nhất quyết thay tôi tiễn chân Trang một đoạn. Một đoạn thôi, chẳng xá gì so với công Trang lặn lội đường xá xa xôi về thăm tôi cả, tôi thấy thực sự cảm động trước tấm lòng của Trang và sự tâm lí của bố.
Sáng sớm mùa hè, mặt trời còn chưa nhô qua khỏi ngọn cây sấu. Tiếng chim hót ríu rít trên những nhành cây hòa cùng tiếng rao của bà bán bánh mì khiến không khí trở nên náo nhiệt và Tràn đầy sức sống.
Đưa mắt nhìn ra xa, những cây sấu vừa qua vụ bẻ cành thu hoạch xơ xác đi rất nhiều so với ngày thường, đâu đó còn sót lại một vài quả đã chín vàng ruộm, lắng nghe tiếng dép của 2 người ngày một nhỏ dần, tôi bỗng thấy lòng mình lặng trĩu.
Bố đợi Trang lên xe mới quay về, sau đó thì nhà tôi lại mỗi người một việc, mẹ đi chợ, bố đi mượn cho tôi một đôi nạng, anh Huy đi làm, chị Loan với Cún thì còn chưa ngủ dậy, tôi lại tiếp tục giết thời gian bằng cách vùi đầu vào những trận liên minh huyền thoại.
Hơn hai tiếng sau, tôi đang lạch cạch tập sử dụng đôi inox bố mới mượn cho thì Trang nhắn tin báo rằng đã về đến nhà, nhưng say xe mệt quá, tôi động viên quan tâm Trang một lát rồi bắt Trang đi nghỉ luôn.
Tôi lại loay hoay với đôi nạng với sự trợ giúp của bố, bố quảng cáo rằng cái nạng này chống tới khuỷu tay chứ không chống nách như nạng gỗ nên hơi khó sử dụng, bù lại sau này đi đứng được bình thường dáng dấp vẫn chuẩn chứ không bị sai lệch gì như tập nạng gỗ.
Gì chứ nói đến dáng dấp vẫn chuẩn là tôi khoái lắm, nghĩ đến cảnh sóng đôi với Trang trên đường phố với cái dáng chuẩn men, tôi lại sung sướng mà lò cò chống qua chống lại tới tận giờ ăn cơm mới chịu nghỉ.
Bữa cơm trưa nhà tôi chỉ có 3 người do anh Huy đi làm không về còn chị Loan đã được mẹ đơm cơm cho ăn trước.
Khác với lúc Trang chưa về thăm, tôi thấy bữa trống vắng đến lạ. Chỉ 2 ngày thôi mà Trang đã vô tình tạo cho tôi một thói quen. Thói quen về một bữa cơm gia đình có Trang.
Bố mẹ vẫn liên tục gắp thức ăn cho tôi, tôi vẫn cố ăn nhưng có điều gì khác biệt thấy rõ, rõ đến mức mà tôi không thể che đậy được để mẹ nhận ra điều đó, mẹ tôi ân cần hỏi:
- Ăn đi chứ con, bạn về buồn hả?
Tôi thấy ngường ngượng vì tâm tư rối bời của mình bị mẹ phát hiện, nhưng tôi vẫn cố gắng che đậy:
- Đâu có, con vẫn đang ăn đây mà.
- Mẹ thấy mày ăn cứ ỏn à ỏn ẻn cư như mèo ý, hay cơm không ngon.
Được mẹ gợi ý, tôi đỗ lỗi ngay sang cho mẹ:
- Vâng, cơm hơi nát nên ngán quá mẹ ạ.
- Thế Trang nấu cơm ngon không ? Để bố nhận làm con dâu.
Bố tôi chêm ngay vào rồi nhìn tôi cười sung sướng. Tôi biết là bố nói đùa nhưng thế thôi cũng khiến tôi ngượng đến nóng ran cả mặt. Tôi biết bố mẹ rất tâm lý nhưng chẳng hiểu sao tôi vẫn rất ngại mỗi khi bố mẹ nhắc đến chuyện tình cảm của tôi. Như kiểu tôi còn bé bỏng lắm và yêu đương là chuyện của người lớn. Tôi im lặng, hi vọng sẽ không ai nói gì nữa, nhưng hi vọng đó nhanh chóng bị dập tắt, hết bố đến mẹ:
- Này, mẹ thấy con bé được đó, đẹp người đẹp nết, thế bọn mày có xác định gì không ?
- Con chả xác định gì, đến đâu thì đến.
Tôi trả lời trong tâm thái mất bình tĩnh, mặt có phần cau có. Thấy vậy mẹ liền chuyển chủ đề:
- Ờ thì mẹ cứ hỏi thế, mày lấy ai cũng đc, không cần đẹp, miễn sao thương mày và ngoan ngoãn chịu khó làm ăn. Mà mày lấy vợ càng sớm càng tốt, bố mẹ cũng có tuổi rồi, mày yên bề gia thất bao giờ là bố mẹ yên trí bấy giờ.
Tôi chỉ nghe và không nói gì, im lặng. Phần còn lại của bữa cơm cũng cứ thế trôi qua trong im lặng. Tôi biết mẹ nói thế thôi, chứ thực ra trong bụng mẹ cũng đã chấm Trang rồi. Tôi cũng kết trang nổ đĩa, nhưng mà tôi không muốn hứa hẹn trước điều gì cả. Càng không muốn bố mẹ đặt kỳ vọng, như thế chỉ tổ rước thêm áp lực vào thân. Đôi khi cứ mập mờ lại dễ sống.
Tôi không có thói quen ngủ trưa nên cơm nước xong tôi lại ngồi cắm đầu cắm cổ vào cái màn hình Laptop, hết đánh Liên Minh lại quay ra xem anime, Trang nói đúng, tôi có thể ngồi như thế này cả ngày, không vẫn đề.
Đến chiều Trang chủ động nhắn tin, đương nhiên là tôi vui vẻ đáp lại, nhưng cũng chỉ được một lát Trang lại bận dọn dẹp nhà cửa, lại còn khất tối nay tiếp khách, vì giữ phép lịch sự nên không nhắn tin với tôi được. Nghe mà buồn thiu, không phải là vì Trang bận tiếp thằng khác, mà vì tôi cảm thấy nghiện nói chuyện với Trang rồi, không có cứ sao sao đó. Tôi dễ nghiện thật.
Buổi tối là thời gian rảnh rỗi, nghỉ ngơi thư giãn của các gia đình, nhưng riêng nhà tôi lại khác, nhà tôi bán hàng và cho thuê phòng trọ, thời gian đấy là công nhân đi làm về, mua hàng và sinh hoạt náo nhiệt như cái chợ, tiếng trai gái trêu đùa nhau, cười rúc rích làm tôi không khỏi chạnh lòng.
Chơi điện tử cả ngày cũng mỏi mắt, tôi ngồi thu lu 1 góc giường, co đi co lại cái chân tập duỗi. Tôi muốn nhắn tin cho Trang quá nhưng mà không thể, nhắn tin giờ này Trang nghĩ tôi ghen tuông vớ vẫn có mà cười tôi thối mũi. Tôi đành vơ lấy cái điện thoại, đọc lại những tin nhắn của Trang rồi khúc khích cười một mình.
Tình yêu thật kỳ diệu, những câu nói yêu thương đơn giản thôi cũng là một liều thuốc tinh thần hữu hiệu, tác dụng gây cười còn hơn tất cả những bộ phim hài mà tôi từng xem.
Bất giác nghĩ đến tin nhắn tối qua của chị Phượng đến bây giờ tôi còn chưa đọc, cốc nhẹ vào trán mình, người ta quan tâm mình vậy mà mình hờ hững quá,vậy mà cứ luôn tự nhủ rằng ai đối tốt với mình thế nào mình đáp lại thế đó, tệ quá.
Tôi cầm điện thoại lên và mở cuộc hội thoại của tôi và "Chị", không phải là một tin mà có tận 2 tin:"Ku đang làm gì đó";" Chắc ku ngủ mất rồi, ku ngủ thật ngon nhé"
Tôi nhắn lại, bỏ qua nội dung 2 tin nhắn tối qua, tôi hỏi ngược lại chị:
- Chị đang làm gì đó, đi làm về chưa?
1 phút... 2 phút... rồi 10 phút trôi qua. Cái điện thoại của tôi vẫn nằm im không chịu động dậy, tôi cầm điện thoại lên tay xoay xoay, trong bụng nghĩ hay là chị giận mình nghỉ chơi với mình luôn rồi.... Không... không... dù tôi mới quen chị ít ngày nhưng tôi biết chị không phải người nhỏ nhen vậy đâu.
Tôi đoán trúng phóc, cái điện thoại đang quay tít trên đầu ngón tay tôi, rung mạnh một cái rồi rơi tọt xuống gas giường. Biết được tin nhắn của ai, tôi vội vàng nhặt điện thoại lên, đọc tin nhắn từ chị/
- Chị về rồi, hôm nay chị về sớm, vừa đi xe máy song nên không biết ku nhắn tin, hì.
- Thế ạ, chị đi đâu đó, có bận không, bận thì về nói chuyện sau cũng đc.
- Không có bận đâu, chị đi uống cafe ý mà.
- Hay ghê, đi cafe với người yêu hả, thế chị đừng nhắn tin, mất tự nhiên lắm.
- Hề, cái đó Ku còn phải dạy chị hả, nhưng chị ngồi 1 mình mà.
- Hì, chị cứ ngồi một mình lát mà trai bu đầy ý mà, có khi không có ghế ngồi cả lên bàn ấy chứ.
- Bậy, ai cho mà bu, chị đạp ra hết, mà hôm qua ngủ sớm vậy hả, ngoan lắm, thế mới chóng khỏe được.
Đọc song tin nhắn ấy tôi thấy hơi chột dạ, chẳng lẽ khai thật là em đang nằm với Trang nên không nhắn lại được thì sỗ sàng quá, tôi đành nói khéo:
- Vâng, hì, Trang về đây chơi nên bắt em ngủ sớm, hì.
- Hì, Trang giỏi ghê, mà Trang về tận quê thăm Ku luôn hả, nhiệt tình ghê.
- Vâng, mà bọn em quay lại rồi chị ạ......
- Thế à, chúc mừng Ku nhé
Vì là nhắn tin nên tôi chẳng biết là giọng điệu của chị đang vui hay buồn nữa, mà nội dung tin nhắn đó cũng khiến tôi chẳng biết phải nhắn lại thế nào, đang trầm tư suy nghĩ, chưa kịp nhắn gì lại thì chị đã tiếp lời:
- Thế người yêu của Trang thì sao ???
Tôi trầm tư một lát mới nhắn lại:
- Trang chia tay với người đó rồi chị ạ....Em làm như thế đúng hay sai hả chị?
- Chị không biết nữa, gương vỡ thì khó lành, nhưng Ku hãy làm những gì mà bản thân thực sự muốn, chỉ vậy thì mới không bao giờ phải hối hận.
- Hì, em yêu Trang, và em cảm nhận được rằng trái tim mình luôn hoạt động mạnh hơn bộ não..
- Hôm nay triết lí như ông cụ non à nha, hihi,vậy chị ủng hộ Ku, hãy yêu bằng cả trái tim Ku nhé, đừng bao giờ từ bỏ, còn nếu trong trường hợp mình bị từ bỏ, thì chả có gì phải luyến tiếc cả. Nhớ chưa. Giờ muộn rồi, cafe cũng hết rồi, chị đi về nha...
- Vâng, chị đi đường cẩn thận đó.
Tôi chào chị, đặt điện thoại xuống giường rồi vớ đôi lạng lạch cạch ra bàn hút thuốc. Tôi vốn chả bao giờ đi kể lể chuyện tình cảm của mình với ai, càng thân tôi càng không kể. Ấy thế mà chị chả đánh tôi cũng vội khai ra hết, tài thật..
Chợt nghĩ có lên khoe tình cảm của chị Phượng cho Trang biết không nhỉ. Mà thôi, tôi thấy chị Phượng luôn ái ngại mỗi khi giáp mặt với Trang, có lẽ chị gặp vấn đề gì đó. Mà tôi hay nhắn tin với chị, tình ngay lý gian, Trang mà biết dễ nổi cơn tam bành quá. Tốt nhất là giấu, tôi mà giấu thì chỉ có trời biết, đất biết chứ Trang có tài thánh cũng chẳng biết được.
Đang ủ mưu tính kế thì Trang nhắn tin đến:
-Anh ơi, em song rồi đây nàyyyyyyyyyyyyyyyy.....
Tôi mường tượng cảnh Trang nói, cái miệng xinh xinh ấy kéo dài chữ" này" ra, tôi tủm tỉm nhắn lại.
- Hihi, anh đợi lâu muốn chết, thế tình hình xem mặt thế nào nào??
- Có gì đâu, ngồi uống nước, hỏi gì em trả lời lấy thôi.
- Anh hỏi đối tác của em tối nay cơ mà, ai hỏi em làm gì chứ.
- À, thì cũng ưa nhìn, mà nhà giàu lắm anh à, nhà có cây xăng cơ, anh đó đi làm bàn giấy, lương tháng cũng hơn chục triệu, mà nhìn kiểu lành lành nhát nhát sao đó. Chắc tại thế nên chưa có người yêu.
- Thế à? Căng nhỉ- Tôi nửa đùa nửa thật.
- Căng gì hả anh?
- Thì đối thủ của anh nặng ký quá đó!
- Xí, ai cho làm đối thủ của anh chứ, chỉ làm bạn bè với em thì được thôi, chứ yêu á? Em nhỡ đem lòng yêu một con chó con mất rồi, chả biết con chó ý đang làm gì, tối gặm được nhiều xương không, có nhớ em nhiều không nhỉ.
Tôi phì cười, lòng có chút gì đó lâng lâng hạnh phúc,chẳng gợn một chút phiền lo. hai đứa nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đấy, tôi lại chúc Trang ngủ ngon bằng một bài hát nhẹ nhàng.
Màn đêm buông xuống, gió hiu hiu thổi làm xôn xao cành lá, tôi đưa ánh nhìn qua khung cửa sổ. Bầu trời đêm hôm nay đầy sao, có lẽ mai lại là một ngày nắng nóng.
Mọi người thường tìm một ngôi sao sáng nhất và nghĩ đó là ngôi sao chiếu mệnh của mình. Còn tôi, tôi đi tìm hai ngôi sao đứng gần nhau nhất, và tự nhủ: Đó là tôi và Trang, một tình yêu khó diễn tả thành lời......
Đọc tiếp: Nhập viện xa nhà - Gái thành phố thương – (19 – 20)